Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 46
Đêm

❊ ❊ ❊

Nguyễn Quỳnh vừa lật lật giở quyển sổ nhỏ, nghi chép kinh nghiệm những lần thất bại trước đây, đồng thời những điều Nguyễn Toản nghi lại, vừa đọc vừa chờ đợi.

Bỗng một tên công tượng hô lớn:

" Thép đã nóng chảy, thép đã nóng chảy."

Một vài người vội vã cầm khuôn ra chuẩn bị rót, Nguyễn Quỳnh đang đọc, khẽ nhận ra thổi oxy vào thép nóng chảy là bước quan trọng, nhưng thường chỉ được thực hiện rất ít cũng như không, vội vã nói:

" Mọi người từ từ đã, chúng ta tiếp tục tăng thêm nhiệt, thổi thêm khí vào, thổi mạnh khí thêm 3 khắc nữa, vừa thổi vừa quấy nước thép lên."

Tuy khó hiểu nhưng mọi người cũng gật đầu làm theo.

Đợi một lúc, Nguyễn Quỳnh tiếp:

" Mọi người mau rót vào khuôn, chớ làm biến dạng, cẩn thận.

" Mọi người cẩn thận, lúc sau, gỡ khuôn ra, hàng loạt chữ khuôn hình chữ cái A, B, C..... hiện lên. Đồng thời là những thứ hình dạng kì quặc.

Nhìn thấy thành quả, mọi người ôm chầm laay nhau mà khóc lớn.

Rất nhiều người là bị bắt cóc tới, lúc đầu là sự chống đối, nhưng khi Nguyễn Toản giới thiệu việc mình làm, mọi người đều hết lòng. Bởi những công tượng đều là những nhà khoa học. Họ được nuôi dưỡng trong những gia đình về nghề rèn đúc lâu đời, thường lấy chất lượng làm so sánh. Ai làm được tốt hơn thì càng được kính trọng.

Lúc này Nguyễn Toản cũng từ ngoài đi vào, trông thấy những dụng cụ mình hàng mong ước thành hình, cười lớn:

" Tốt. tốt. Vất vả mọi người, ta sẽ làm bữa tiệc lớn thiết đãi. Tháng này lương mỗi người thêm 5 quan."

" Tạ ơn công tử. Tạ ơn công tử." Nghe vậy mọi người phấn khởi.

Nhìn ai cũng nhem nhuốc, trời cũng gần xuống, Nguyễn Toản nói:

" Cũng muộn rồi. Mọi người nghỉ ngơi thôi."

" Vẫn còn kịp lò nữa."

" Sớm mà sớm mà." Nghe Nguyễn Toản nói, moni người nhao nhao đáp.

Nguyễn Toản cũng hiểu, khi thành công thì ai cũng hứng thú làm tiếp, không ngượng ép, gật đầu:

" Cũng được. Hẹn mọi người buổi tối." Rồi xoay người rời đi.

...........

Ban đêm, cả làng Đại không khí nhộn nhịp, tất cả mọi người buông lỏng sau thời gian mệt nhọc, tiếng hò, tiếng hát khắp nơi.

Nằm thu mình trong bụi cỏ, hơn 100 bóng người áo đen đôi mắt trực trực nhìn vào căn nhà ở giữa. Đào Sĩ trầm giọng:

" Theo tin ta nhận được, Nguyễn Huệ đang ở bên trong, ngoài ra còn có Nguyễn Thiếp, Trương Văn Hiến..... đều là kẻ đáng chết. Cơ hội đã đến, quyết không thể thất bại được."

" Rõ, thưa quân sư."

" Hừ. Lần này ta thử xem họ Nguyễn sống được không. Mọi người thả lỏng. Giờ Tuất tấn công."

Có người khẽ hỏi:

" Tình báo có thể tin tưởng được không. Từ ngày gây ra thảm án Hàng Đào, tướng quân ( Lê Thận ) cũng đã mất tích, không hiện thân. Thư tín đó rất khó tin được."

" Ngươi không khỏi lo. Ngoài nét chữ đó thì ta còn thấy cả mật tín riêng do Hoàng Hậu nghĩ ra mà chỉ có người trọng yếu mới biết được."

" Vâng. Thuộc hạ lắm mồm."

" Không sao, tinh thần thế là tốt, nếu đêm nay thành công thì ta sẽ đề bạt ngươi với Vương gia."

" Cảm ơn, cảm ơn quân sư."

...........

Thời gian cứ vậy chậm rãi trôi, đúng 7h tối, theo tiếng huýt sáo, tất cả 100 bóng áo đen lao ra, nhanh chóng nhằm thẳng căn nhà.

Cùng lúc, Nguyễn Huệ cùng Nguyễn Toản nhìn về khoảng không đen kịt mỉm cười:

" Đệ đoán đúng." Rồi chậm đếm: "1, 2, 3..."

Lời vừa dứt, hàng loạt mũi tên ngăm thẳng vào đâm người, Đào Sĩ hét lớn:

" Có mai phục, chạy mau." Nhưng vừa nói xong, một đội quân mang giáp đã chặn hậu, những tên áo đen đứng trước hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, trở thành mục tiêu tập bắn cho đội quân Nguyễn Toản. Cuộc tấn công chớp nhoáng, 100 người đểu bỏ mạng, tất cả đều giết sạch.

Nhìn xác người chồng chất, Nguyễn Huệ tiến lên, lấy ra khăn che của tên thủ lĩnh, nhận ra chính là Hiệp trấn Sơn Nam Thượng khẽ thở dài:

" Đến giờ, Thăng Long đã yên."

Nguyễn Toản gật đầu.

Lúc sau, thu dọn xong, Nguyễn Toản cho người lôi Lê Thận ra. Người lúc đầu bị Nguyễn Huệ bắt nhưng dù tra khảo ra sao đều không trả lời. nhưng chỉ trong tay Nguyễn Toản thì thật ngoan, một tuần đã khai hết mọi điều, những mật thám nhà Lê, kế hoạch...... giúp Nguyễn Huệ đoán trước bước đi tiếp theo , làm cho kế hoạch của nhà Lê đổ bể.

Lê Thận lúc này nhếch nhác, đôi mắt đờ đẫn, khiến Nguyễn Huệ hay Nguyễn Quỳnh đều ngạc nhiên, Nguyễn Toản móc trong tay một gói bột màu trắng trong tay áo ra, nhìn Nguyễn Huệ hỏi:

" Huynh còn nhớ gói bột này chứ."

Nguyễn Huệ gật đầu:

" Chính là gói bột của tên Tony Đặng đó sao."

" Đúng rồi huynh. Hay chúng còn được gọi là Ma phiến, được bọn Tây Lông đem đến Phương Đông nhằm phục vụ xâm chiếm thuộc địa. Hít thử này, ngoài cảm giác lên tiên, quên đau đớn, bay bổng còn làm suy yếu thân thế, teo cơ, ung thư."

" Hừ. Thật là lũ gian xảo. Với chúng ta cần phải cẩn thận hơn, uổng công ta cho bọn chúng tự do truyền giáo."

" Haha. Đâu cũng có loại này loại kia. Huynh không thể đánh đồng, nhưng vấn đề tôn giáo huynh cần xiết chặt hơn. Dù thờ thần, thờ thánh nhưng cũng phải tuân thủ luật lệ đất nước này, dù là thần là thánh đi nữa."

" Ừm."

" Vấn đề đo lúc khác đệ bàn thêm. Lê Thận bây giờ chính là do đung nhiều ma phiến. Chỉ cần một khi đã nghiện, thì chỉ có nó ta làm gì cũng được."

" Đó chính là cách đệ làm để lấy lời khai ư."

" Đúng rồi huynh." Rồi đưa túi bột cho quân lính, cho Lê Thận hút. Một làn khói trắng toả ra, Lê Thận dần co quắp, lúc này bên cạnh, tên lính một đao nhanh gọn, cắt thẳng yết hầu,.

Nguyễn Toàn thở dài:

" Cho hắn ra đi trong sung sướng vậy. Hazz."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »