Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5108 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 39
Chuẩn bị thu lưới

❊ ❊ ❊

Biết được nguyên do, dường như mọi nút thắt đều được giải thoát, đầu óc mọi người trở lên thông thoáng hơn.

Đọc qua những gợi ý của Nguyễn Toản, Nguyễn Huệ ngẫm nghĩ nhìn Nguyễn Long:

" Công tử nhà ngươi có nói khi nào trở lại Thăng Long không?"

" Thuộc hạ cũng không rõ."

" Ừm. Ngươi về trước đi, mấy hôm nữa nhờ ngươi dẫn đường đến gặp."

" Được. Thuộc hạ cáo từ."

.........

Có phương hướng cũng giải quyết được nút thắt, những ý tưởng dần hiện lên, mọi người bắt đầu bàn bạc kĩ lưỡng, những kế hoạch mau chóng được vạch ra.

Khi tiếng mõ điểm giờ Tý, mọi chuyện êm đẹp. Nguyễn Huệ cười:

" Hi vọng mọi chuyện như ý. Kế hoạch thật diệu nha."

Mọi người lần lượt cáo lui chuẩn bị.

........

Sáng sớm, theo lịch, các quan lại bắt đầu tiến đến ngọ môn, chuẩn bị vào triều, ngoài cái lạnh cắt da cắt thịt, trên khuôn mặt ai nấy đều lộ ra vẻ hoang mang. Những vụ việc diễn ra khiến dân chúng cùng quan lại đều lo lắng, nhất là với những chuyện ma quỷ, không thể nào giải đáp được.

Trống hiệu vang, mọi người lần lượt bước vào, càng bất ngờ hơn Nguyễn Huệ đã ngồi, xung quanh là chồng đầy tấu chương, sách vở, mọi người càng thêm thơm thớp lo lăng. Mọi người ngay ngắn, không biết từ ai, đồng loạt quỳ xuống thưa:

" Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế."

" Bình thân." Nguyễn Huệ ngẩng đầu lên, đôi quầng mắt thâm, uể oải đáp.

Ngô Thì Nhậm vội vã nói:

" Mong bệ hạ giữ gìn long thể. Chúng thần tội đáng chết không san sẻ được phần nào lo lắng phiền muội cho người. Mong bệ hạ trách tội."

Có người dẫn đầu, lục tục các quan lại bước ra.

Nguyễn Huệ khẽ nở nụ cười, nói:

" Không sao, trẫm thân thể khoẻ mạnh, chút đó không sao. Chỉ sợ trẫm cố gây dựng lại có kẻ chống phá thôi. Đúng là mất công dã tràng a."

Nghe lời đó, mọi người càng trịnh trong, mỗi người một vẻ, có kẻ run sợ, có kẻ cúi đầu.....

Đứng cuối hàng, Nguyễn Quỳnh cùng một vài Mật vệ chậm rãi quét xung quanh, cố gắng nghi nhớ hành động, phản ứng của mỗi người.

Phía trên Nguyễn Huệ cảm thấy vừa đủ, tiếp:

" Hôm qua sau bao phen, trẫm cũng mời được La sơn phu tử xuống, ngẫm không khác chi việc Lưu Bị mời được Khổng Minh, để kỉ niệm việc này, trước hết trẫm muốn dẹp mọi chuyện sang một bên. Ngày mai tiếp tục không muộn, Phu tử cũng đã có câch giải quyết, hung thủ cũng bị bắt. Không sớm thì muộn sẽ giải quyết. Mượn việc này, muốn mời mọi người đến điện Sùng Uyên ăn cùng nhau bữa cơm đạm bạc. Tiếp nối truyền thống tốt đẹp của họ Trần năm xưa. Vua quan như chân tay gắn kết thì đất nước mới thịnh vượng. "

" Bệ hạ anh minh, bệ hạ anh minh."

Tiếp đó lần lượt mọi người đi theo hàng tiến về điện Sùng Uyên. Cảnh tượng lạ lẫm khiến binh lính tuần vệ cũng không khỏi há hốc.

Lúc này, phía sau, bọn Nguyễn Quỳnh vẫn chăm chú quan sát.

........

Điện Sùng Uyên, bữa tiệc rượu lớn đã được bầy, khá là tươm tất, Nguyễn Huệ nói qua loa đôi chút, Nguyễn Thiếp chậm rãi đưa đẩy, danh tiếng Nguyễn Thiếp khá lớn, nhiều người từng là học trò lên bữa tiệc không khí có chút nghiêm trọng nhưng cũng khá thông thuận.

Nguyễn Huệ cũng mượn rượu, nói về rất nhiều câu chuyện trung nghĩa, quay đầu về lẽ phải...... mọi người đều hiểu ẩn ý.

...........

Cũng lúc đó, trong một căn nhà, Trương Văn Hiến nhìn trên tay những mẩu giấy, nghi vắn tắt, được xếp thành chồng, quan sát mặt trời đã lên đỉnh, nói:

" Bắt đầu đi. Cách này thật lại."

Nghe xong, Mật Vệ từng người cầm một chập, tản ra, hét lớn:

" Mưu lớn của nhà Thanh, cẩn thận bọn Tầu khựa."

" Vụ án hàng Đào bí ẩn được bật mí, bóng dámg người Hoa."

" Họ Lê bán nước, sắp kéo quân Thanh sang."

" Hồ Thơm là Nguyễn Huệ, Nguyễn Huệ là ai?"

........

Vừa chạy vừa nhét vào tay tường người qua đường, dân chúng tò mò cầm lấy, quan phủ cũng nhanh chóng rượt bắt.

Tính tò mò càng thôi thúc con người cất dấu, quan phủ cho người rượt đuổi đồng thời cũng cho người đi thu lại, nhiều người giao, nhiều kẻ thậm thụt giấu đi, quan phủ cũng chỉ hỏi, cũng không tra khảo. Bên trong một vài căn phòng trọ, cả gián điệp Nguyễn Ánh cùng họ Lê đều ngơ ngác, không khỏi chăm chú cuộc rượt đuổi của kẻ giao đơn với quan phủ. Nhiều kẻ bị bắt, nhiều người trốn đi. Có kẻ bị dân chúng tóm lại đưa quan phủ, có nhiều người lại bao che. Kẻ bao che nhiều người may mắn, phỉ nhổ quan phủ, tiếp đãi những người " anh hùng." chạy rải lan tin kính cẩn, khoác vai bá cổ anh em, làm tiệc thịnh soạn tiếp đãi.

.......

Bữa tiệc đang sắp tàn, bỗng Tiểu Quế Tử chạy hốt hoảng, quỳ xuống trước mặt Nguyễn Huệ khóc lóc, thưa:

" Bẩm bệ h....hạ.... bên ngoài càng ngày càng loại."

Nguyễn Huệ rượu vào, sắc mặt đỏ bừng, quát:

" Việc gì."

Tiểu Quế Tử cẩn trọng nói:

" Bẩm bệ hạ, bên ngoài không biết thông tin buổi trầu bị lộ ra, những kẻ phản tặc làm loạn, rêu rao tin đồn, chúng ta cho người bắt nhưng nhiều kẻ chạy thoát. Thăng Long loạn, thưa bệ hạ."

Nghe xong, lửa giận bộc phát, Nguyễn Huệ vộ mạnh tay, cả chiếc bàn vỡ răng rắc, quan lại có hơi rượu cũng choàng tỉnh, đứng nghiêm, Nguyễn Huệ gằn giọng:

" Trẫm làm gì để các ngươi hận trẫm vậy ư. Kẻ nào truyền ra."

Một vài kẻ bị tiếng hét kinh sợ, ngã nhào, có kẻ chân run lập bập. Những người đó nhanh chóng được áp giải ra ngoài, miệng luôn mồm gào thét vô tội.

Nhìn những người còn lại, Nguyễn Huệ nói:

" Tất cả ở đây không phản bội trẫm đúng không. Các khanh có dám chứng minh không." Nhếch mép cười lạnh.

Lời nói xong, mọi người đồng loạt hô:

" Chúng thần sẫn sàng."

" Được." Nguyễn Huệ cười lớn: " Người đâu, mang chiếc hộp ma quỷ vào."

" Vâng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »