Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 87
Vô đề

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, sau chuyến đi dài mệt nhọc, Nguyễn Toản ngủ thiếp đi. Khi tia nắng chiếu rọi qua khe cửa, hắn mới khẽ trở mình. Nhìn nàng vẫn ngủ ngon lành, hắn nhẹ nhàng bước ra ngoài, thay đồ, bắt đầu bài tập dưỡng sinh.

Ăn uống xong xuôi, hắn chậm rãi đi ra ngoài. Khi vừa hé cửa, cảnh tượng đập vào mắt vô cùng choáng ngợp. Dân chúng đang tụ tập bàn tán xôn xao, một đống lửa được nhóm lên giữa sân, những đôi trai gái nắm lấy tay nhau nhảy múa, hát hò. Ai ai đều diện trang phục thật đẹp, màu sắc sặc sỡ. Cảm tưởng như lễ hội mùa xuân.

Đang ngơ ngác, cụ A Tư từ phía sau, tiến đến hồ hởi nói:

" Dân chúng biết công tử trở về, lên cùng nhau tụ tập lại đây. Mọi người ai ai cũng nhớ thương người."

Hắn nghe vậy, trong lòng vui sướng, nở một nụ cười đáp lại, rồi đánh mắt sang nhìn Vũ Tam.

Thấy vậy, Vũ Tam vội vã thưa:

" Việc công tử trở về, hạ thần đã cố gắng che dấu nhưng hôm qua lúc uống rượu trở về, thì gặp một vài người. Ngồi hàn huyên không may lỡ lời. Khiến mọi người đều biết. Mong công tử trách tội." Nói xong đầu cúi thấp lo sợ. Hắn biết công tử lần này về đột ngột, không có tiết lộ chắc hẳn có lí do riêng. Hắn nói ra làm hỏng kế hoạch, e rằng.... người càng lúc càng run lên.

Nguyễn Toản liếc nhìn thật sâu. Ban đầu hắn không muốn tiết lộ, muốn dành thời gian thăm dò một lượt cũng như nghỉ ngơi đợi chờ nàng xuất sinh, nhưng sự việc bại lộ đành tìm cách khác, thở dài:

" Lần này lần đầu, không thể có lần thứ hai. Ngươi cũng chính trực nhận lỗi nên ta sẽ cho ngươi cơ hội sửa sai." Rồi chỉ về phía chuồng lợn nói:

" Đã về thì cũng mở tiệc thiết đãi mọi người. Ngươi lựa chọn những con béo tốt nhất để làm thịt. Làm như thế nào thì tự biết, không cần ta phải nói chứ."

Nghe vậy, Vũ Tam hấp tấp gật đầu:

" Vâng. Vâng. Hạ thần sẽ làm tốt. Cảm ơn công tử."

"Đi đi." Hắn phủi tay nói.

Phân phó xong, hắn mở cửa ra. Tiếng kéo kẹt nhanh chóng thu hút mọi người. Khi thấy hắn xuất hiện, một người la lên:

" Công tử, công tử ra rồi."

Nhất thời mọi người dừng lên mọi việc, quay lại, sau đó đồng thanh hô lớn:

" Công tử về thật rồi, công tử về thật rồi."

Nói xong ôm chầm lấy nhau nhảy lên vui sướng. Thu mọi việc vào tầm mắt, nhận ra rằng tình cảm của mọi người xuất phát từ nội tậm, hắn bỗng nghẹn ngào, nước mắt khẽ tràn khoé mi, cảm xúc tự hào, hạnh phúc ùa về.

.........

Hắn luôn tâm niệm rằng, điều thành công nhất không phải là kiếm thật nhiều tiền, có quyền lực hơn người, mà là làm sao để dù chúng ta có lìa xa, thì mọi người luôn nhớ về ta với những hình ảnh đẹp nhất, trong trái tim họ luôn có một phần nhỏ dành cho ta.

..........

Thật lâu, hắn gạt lấy nước mắt lau khô, chậm rãi bước xuống cùng mọi người.

..........

So với ngày hắn rời đi, có thêm nhiều người mới, họ đều là những dân tộc thiểu số, hay trẻ mồ côi, bị bỏ rơi...... được Lê La, Vũ Tam động viên về ở cùng, tạo công ăn việc làm.

Đáp lại cảm tình nồng hậu, hắn chậm rãi hỏi từng người một về công việc vất vả không? Ăn uống đủ không?.......Thấy sự gần gũi của hắn, mọi người vừa trả lời, vừa nghẹn ngào.....

..........

Thời gian dần trôi, ánh mặt trời cũng leo lên đỉnh, hắn cũng hỏi thăm mọi người xong.

Mỗi người một tay một chân, bữa tiệc nhanh chóng hoàn tất. Mùi thịt thơm lừng.

............

Mọi người đã đến đông đủ, Nguyễn Toản đứng dậy, nhìn một lượt bà con, cầm lấy chén rượu thưa:

" Chuyến này tôi đi cũng đã lâu, trở lại đây không ngờ vẫn được mọi người yêu quý. Chén đầu tiên tôi chúc mọi người sức khoẻ dồi dào, tiền tài như nước." Rồi uống ực.

"Chén thứ hai, cảm ơn mọi người về sự phát triển hôm nay, thật xa so với mong đợi......"

" Chén thứ ba, chúc cho thôn xã của chúng ta ngày càng phát triển....."

Hắn uống xong, mọi người cũng tấp nập chúc lại. Một lễ hội diễn ra tưng bừng.

..........

Nguyễn Toản say khướt, được đưa về. Đoàn Thị Điểm nhìn thấy bộ dạng, che mũi, nhíu mày. Nhưng vẫn cố gắng thay xong quần áo. Nhìn hắn đang cố nén cơn thèm thuồng, nàng cười ngượng. Đỏ mặt quay đi, nói vọng:

" Ta biết ngươi vẫn ở đây. Ra đi."

Một lúc, Triệu Ý xuất hiện, cung kính:

" Không biết phu nhân có gì sai khiến."

" Phu quân muốn giải toả. Ngươi giúp chàng chút. Mấy ngày nay, ta ở cữ, ngươi chăm sóc lấy phu quân."

" Vâng."

Nói xong nàng rời đi, khép cửa, trong lòng không khỏi thở hắt.

Bên trong cảnh xuân bắt đầu.

...........

Một tháng tiếp theo, Nguyễn Toản bồi lấy Đoàn Thị Điểm đi dạo, đợi chờ xuất sinh. Đồng thời cũng theo chân Vũ Tam, Lê La..... tìm hiểu cặn kẽ mọi nơi. Hệ thống hầm, hào được tiến hành, bao quanh buôn làng, giám sát lấy mọi động tĩnh.Những mỏ khoáng sản được dò tim khai thác. Những công nghê hiện đại bắt đầu được chuyển lên...... Xã Cô Ba dần dần thành hình một cứ điểm.

..........

Cuối cùng ngày này cũng đến, trời thoáng đãng ít mây. Người dân đều tập trung ở phủ, ai ai cũng bồn chồn. Nguyễn Toản cũng không ngoại lệ, hắn liên tục đi vào đi ra, lo lắng. Đã gần 15 phút rồi......

........

Bầu không khí yên lặng nhất thời bị phá vỡ. “ oe...oe.” tiếng khóc từ trong phòng vang lên, nghe vang như chuông bạc, mọi người đều thở phào.

Một hồi, bà đỡ ẵm trong tay một đứa bé còn đỏ hỏn, nói:

“ Chúc mừng công tử, là một bé trai bụ bẫm.”

Hắn ôm lấy đứa bé từ bà đỡ, trìu mến ngắm nhìn, đứa bé như nhận cha mình, trở lên yên tâm, nín khóc, thim thiếp ngủ.

Hắn ôm đứa bé tiến lại phía nàng đang yếu ớt, vỗ nhẹ tay an ủi:

“ Đứa bé rất kháu khỉnh, nàng hãy nghỉ ngơi một chút.”

Đoàn Thị Điểm tuy yếu ớt, mỉm cười:

“ Trông nó không khác gì phu quân.”

“ Haha. Mà ta muốn đặt tên con là Nguyễn Sơn, nàng nghĩ sao.”

“ Sơn trong sơn hà, nghe thật êm, phu quân đã chọn thì thiếp cũng theo." Rồi nhìn đứa bé nhỏ giọng: " Nguyễn Sơn...."

Hắn chậm rãi lấy trong mình lá bùa nhỏ, bên trong đựng lấy tờ tiền, thứ duy nhất theo hắn trở lại, đặt bên cạnh con, cười trìu mến.

“ Đây là món quà nhỏ mà ta dành tặng cho con. Hi vọng nó sẽ giúp con xua trừ bách bệnh, gặp dữ hoá lành."

Đoàn Thị Điểm nghe mơ hồ, nhưng gật đầu khẽ:

“ Thiếp thay con trai cảm ơn chàng.”

Hắn mỉm cười, điểm ngón tay lên chán nói:

“ Ngốc."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »