Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5108 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 66
Ngả bài.

❊ ❊ ❊

Trời đã sang chiều, thời tiết cũng dần se se lạnh, ai ai cũng vội vã bước đi.

Hai người đến phòng trọ, lão Trần đang mơ mơ màng màng ngủ, khẽ mở mắt, nhìn thấy Nguyễn Toản khẽ gật đầu:

" Cậu đã về đấy à. Ăn uống gì chưa? Đói không để lão nấu cho tô phở."

" Con ăn rồi. Lão nghỉ ngơi đi ạ. Con cảm ơn."

" Ừm."

Chào hỏi xong, hai người chậm rãi lên lầu.

Tiến đến căn phòng của Wellington thì Shole và Humboldt cũng đang ở đó, thấy hai người, Shole cười:

" Hai người ngồi đây, Wellington cũng vừa thức." Vừa nói vừa kéo nghế.

Nguyễn Huệ cùng Nguyễn Toản yên vị ngồi xuống.

" Đệ đã đỡ chưa. Hôm qua huynh cũng thật lo lắng. Nếu sau này muốn ra ngoài, đệ bảo huynh điều đến cho đệ vài tên lính. Nếu đệ có mệnh hệ gì thì cả huynh và Toản đều có tội." Nguyễn Huệ bùi ngùi nói, cũng mang theo chút lo sợ.

Wellington mỉm cười:

" Vâng. Chắc sau này đệ sẽ nhờ huynh nhiều."

Nghe Wellington nói, Nguyễn Huệ khẽ yên lòng, lấy ra củ nhân sâm ngàn tuổi đưa đến nói:

" Đệ bị như vậy, khiến huynh cũng vô cùng đau lòng. Đây là củ nhân sâm rất tốt cho sức khoẻ và hồi phục. Đệ nhận lấy, cho huynh an lòng."

" Vâng. Vậy đệ cảm ơn huynh rất nhiều."

Mọi người lại tiếp tục trò chuyện, khi trời tối mịt, Nguyễn Huệ cũng cáo từ mà rời đi.

..............

Wellington sau khi dùng thuốc và thay băng cũng ngủ đi, ba người khẽ khép cửa rời đi. Ra ngoài, Nguyễn Toản khẽ cười:

" Hình như bạn có gì muốn hỏi tôi à Shole, trời cũng sớm. Để tôi xuống pha ấm trà, chúng ta ngồi nói chuyện."

Shole khẽ gật đầu, Nguyễn Toản cũng chậm rãi đi xuống lầu.

.........

Nhìn thấy Nguyễn Toản, khẽ quan sát xung quanh. Trần lão kính cẩn:

" Bẩm công tử, vừa Nguyễn Huệ rời đi, những tên áo đen lảng vảng cũng không thấy. Có lẽ Mật vệ đã rút."

" Ừm. Dù sao cũng cẩn thận. Chuyện đêm qua hơi bất cẩn."

" Vâng. Thuộc hạ biết lỗi."

" Không sao. Pha cho ta ấm trà sen đi. Đồng thời có lẽ cuối tháng ta sẽ rời đi, sau này mọi việc ở đây do ngươi quản lí. Có gì cần thì gửi thư cho ta. Cũng tránh liên hệ quá nhiều để lộ.

Hoàng huynh làm gì cũng không cần quản, chỉ khí làm điều vượt quá giới hạn kia thì báo cho ta." Nguyễn Toản khẽ nói.

.........

Hệ thống tình báo mới như Trần lão là hệ thống biệt lập và tách biệt với Hắc vệ. Được hắn tạo ra nhằm đề phòng những tình huống bất ngờ. Dù sao cũng không thể tin tưởng bất kì ai ngoại trừ chính mình. Trước đây, hắn có lẽ quá ngây thơ. Tin tưởng mù quáng. Con người ai đều có lòng tư vị, hiếm ai mang tấm lòng bao dung như Trần Quốc Tuấn, như Bác..... hết lòng vì nước vì dân.

..............

" Vâng." Trần lão vừa pha trà vừa gật đầu đáp.

" Hệ thống gián điệp cài cắm lúc trước vào nhóm tình báo của nhà Lê và Nguyễn thì sao rồi."

" Thưa công tử. Phần lớn thì đã ngả bài bài lộ trong cuộc chiến vừa rồi, một phần thì cũng bàn giao lại cho triều đình. Chúng ta chỉ còn nắm giữ 1 mạch chính. Đang được Ngọc Như kiểm soát. Có thể liên hệ chặt chẽ với nội bộ của Nguyễn Ánh thông qua anh trai là Nguyễn Huỳnh Đức."

" Ừm. Ngươi bảo Ngọc Như giữ nguyên, vẫn đưa đều đều tình báo cho Nguyễn Ánh tránh để nghi ngờ. Còn 1 năm nữa mới thực hiện phản gián. Mà có tin tức gì mới không? Vũ Văn Nhậm đi đâu rồi?"

" Vâng. Đây là tin tình báo. Mời công tử xem qua." Vừa nói vừa lấy ra một tờ giấy, tiếp:

" Vũ Văn Nhậm thì được điều về Quy Nhơn. Dù sao mặc đu có Trần Quang Diệu nhưng Nguyễn Huệ vẫn điều thêm Vũ Văn Nhậm để tránh Nguyễn Nhạc nghi kị cũng như thuận lợi cho việc điều binh."

Nguyễn Toản cầm lấy tờ giấy, khẽ hơ trên đèn dầu, những neat chữ được viết bằng dấm pha hiện lên, đây cũng là cách viết tình báo Nguyễn Toản áp dụng.

Nhìn toàn bộ một lượt. Nội dung rất nhiều nhưng nổi trội nhất là thông tin về việc Thành Quy hay Thành Vauban đang được xây dựng.

.........

Nguyễn Ánh sau nhiều lần bị Tây Sơn rượt đánh, đã nhờ Bá Đa Lộc cùng với vài tên người pháp xây thành theo kiểu châu Âu - gọi là Gia Định kinh - nhằm đối phó với hoả lực nhà Tây Sơn cũng như tránh việc trốn chui trốn lủi.

Dù không có cuộc đụng độ nảy lửa như dự kiến, nhưng sức mạnh của nó cũng được kiểm chứng khi Lê Văn Khôi chỉ với vàn nghìn quân đã cố thủ thành Gia Định trong 2 năm trước vòng vây của mấy vạn quân triều đình.

Khiến Mịnh Mạng lo sợ sự việc lặp lại lên đã phá bỏ và đổi tên là thành Phụng.

..........

Biết sự lợi hại của thành Quy, Nguyễn Toản có chút lo lắng, nhưng cũng khó có thể làm gì lúc này, khi không thể phân thân giati quyết. Có chút thở dài. Có lẽ sau này nơi đó có thể là địa điểm phân định.......

..............

Đưa lại tờ giấy cho Trần lão, cầm lấy ấm trà vừa hãm xong. Nguyễn Toản trầm ngâm:

" Tạm thời vẫn như cũ. Có gì ta nói sau. "

" Vâng."

...........

Đi lên lầu, nhìn thấy Shole và Humboldt, Nguyễn Toản cười trừ:

" Đã để hai người đợi lâu. Trà đã pha, mọi người thưởng thức."

Shole và Humboldt gật đầu, cả ba chậm rãi uống. Bầu không khí có vẻ hơi lúng túng.

Thấy tình cảnh vậy, Nguyễn Toản mở miệng:

" Hình như hai bạn có chuyện gì muốn nói với tôi ư?"

Nghe vậy, Shole gật đầu, nhìn thẳng mắt Nguyễn Toản nói:

" Có thể chuyện tôi nói hơi thẳng thắn. Mong bạn sẽ không giận, dù như thế nào, chúng ta cũng là bạn."

Nhìn Shole vậy, Nguyễn Toản gật đầu:

" Được thôi. Bạn nói đi."

" Bạn đối với chúng tôi rất tốt, tôi không hề phủ nhận điều đó. Nhưng không phải ai cũng tốt với nhau vô điều kiện như vậy. Có phải bạn muốn lợi dụng chúng tôi cho điều gì đó hay không."

Bầu không khí bỗng trở lên căng thẳng, Nguyễn Toản trong lòng cười khổ, không nghĩ mọi việc đến sớm vậy. Trước ánh mắt của hai người, Nguyễn Toản gật đầu:

" Đúng, tôi tiếp xúc với các bạn cũng vì mục đích riêng của mình."

Nhìn Shole và Humboldt tuy không quá ngạc nhiên nhưng đôi chút thất vọng, Nguyễn Toản nói tiếp:

" Đầu tiên muốn làm bạn của mọi người, có thêm những người bạn thân thiết, mọi người cho tôi cảm giác vô cùng tuyệt vời. Điều thứ hai, có lẽ tôi hơi ích kỉ khi muốn thông qua các bạn để hợp tác với Đông Ấn Anh.

Thời gian ở đây lâu, các bạn cũng biết đó. Ngoài khu vực làng Đại ra, thì mọi nơi khác ở đất nước tôi vô cùng lạc hậu, kém xa đất nước các bạn. Chính nư nơi này - thành Thăng Long- nơi được coi là trung tâm kinh tế đất nước thì ngoài vẻ ngoài ra cũng là một cái ruột rỗng tuếch.

Mấy chục năm chiến tranh đã kéo lùi nền kinh tế của đất nước chúng tôi. Khó mà so với các bạn được. Tôi muốn thông qua các bạn để phục hồi, cũng như kéo nề kinh tế đất nước chúng tôi đi lên...... rất xin lỗi cho sự ích kỉ này của tôi. Tôi thật không xứng làm bạn của mọi người." Vừa nói nước mắt bất giác tuôn rơi, những nôi niềm chất chứa trong lòng trào dâng ra.

Humboldt thấy vậy, đưa khăn mùi xoa cho Nguyễn Toản nói:

" Không sao. Không sao, chúng tôi hiểu hoàn cảnh mà. Chúng tôi cũng biết bạn lo cho dân, cho nước.... Điều bạn muốn là không sai. Tôi cũng như Shole và Arthur muốn chỉ là sự thật lòng trong quan hệ, đã là bạn bè thì lên nói thật với nhau. Chúng tôi sẽ giúp bạn, chỉ cần bạn hứa sau này có gì nói thẳng ra được không. Người anh chúng tôi tuy thô nhưng thật, không muốn sự quanh co dối trá."

" Được." Nguyễn Toản gật đầu, rồi cả ba sau đó cười lớn. Wellington đang nghỉ bị tiếng cười làm thức giấc có chút khó chịu. Nhưng sau khi nghe Shoel kể thì càng cười lớn hơn. Cả quán trọ nhiều người cũng khó chịu, quát ầm ĩ, Trần Lão phải vội vàng khuyên nhủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »