Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5030 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 2
Khởi đầu

❊ ❊ ❊

Một cơn gió thổi nhẹ qua, những lấm tấm ra gà nổi lên toàn thân, hơi men còn chếnh choáng, hắn co rúm người, ôm lấy bộ hạ. Quẳng đằng sau những suy nghĩ miên man, thầm thì:

“ Mẹ kiếp, lạnh thật, trước hết kiếm gì che đã.”

Rồi bắt đầu tìm kiếm xung quanh, chỉ thấy rải rác đằng xe là một vật sắc nhọn hình lá tre trông giống con giao bấm, và đồng 100.000 mà lúc ấy chưa kịp đút vào túi.

Nhặt lấy hết, cầm con dao, hắn tiến đến bụi cọ đằng xa, cắt xén thành một chiếc khố che lại vùng nhạy cảm, vừa cảm thán:

“ Thật may, mình cũng nhanh trí, chứ để ai trông thấy thì nhục không ngẩng mặt được. Có thế này thì có thể là chống chế đang hành động Khỏa thân vì môi trường. cũng không đến nỗi.”

Rồi hắn cứ bước đi. bước đi, chả biết bao lâu, nhưng dần dần có tiếng róc rách của dòng nước truyền vào tai.

Hắn rên lên mừng rỡ, lắng nghe thật kĩ xác định vị trí. Rồi chạy nhào về phía tiếng nước. Trước mặt bỗng hiện lên 1 dòng suối khoan thai chảy trong lùm cỏ. Tiếng róc rách vang lên du dương như một điệu nhạc. Hắn mò mẫm đi dọc theo dòng suối, chẳng bao lâu, nó kết hợp với dòng suối khác đổ vào một cái hồ lớn. Đứng bên cạnh, phóng tầm mắt ra xa, hắn nghe thấy những tiếng sáo êm ả vang lên, những cánh diều bay phấp phới trên bầu trời, từ xa có thể thấy được những đứa trẻ đang cưỡi trên những con trâu thả diều thổi sáo,..

Hắn tham lam hít lấy bầu không khí trong lành, đảo mắt thấy những đứa trẻ không để ý về mình, Hắn mon men chầm chậm tiếp cận ngôi nhà bên ria, túm lấy bộ áo Ngũ Thân bạc màu, nhưng chưa kịp vui sướng, bỗng một con chó xồ lại gần, gâu ỉnh ỏi. Một giọng nam trung cơn ngái ngủ vang lên:

“ Mẹ kiếp, con lu im ngay để tao ngủ. Không thịt mày giờ.”

Con chó không gâu chỉ gầm gừ đứng nhìn, Nguyễn Toản xoa xoa lồng ngực ho bớt cẳng thẳng, rồi ngồi xuống vớ lấy viên gạch, làm động tác vờ ném, con chó sợ hãi cụp đuôi bỏ chạy, hắn cười:

“ Mẹ, chiêu này vẫn hữu nghiệm gớm.”

Rồi thong thả mặc vào bộ quần áo, tuy có chút khó khăn dù sao kiểu này tuy không quá quen nhưng cũng đã từng thử khi đi check-in ở các khu du lịch, một hồi lâu cũng mặc xong.

Thoải mái, hắn nhìn trời đang nắng, lên đi tới gốc đa, tựa mình ngồi, ngắm nhìn hình ảnh mình hiện trên làn nước.

Một thân ảnh xa lạ mà quen, đây chính là hình ảnh của hắn khi mới 18 tuổi, không còn bụng bịa, làn da cũng trắng chưa hề rám nắng,…..Thật vui, hắn từng tập luyện để có được vóc dáng bây giờ, vậy mà niềm vui đến cũng thật bất ngờ.

Mặt khác nhìn bộ áo Ngũ Thân đang mặc, hắn cũng đại lọai suy đoán được thời điểm nào, đại loại là những năm 1744 trở đi, khi chúa Nguyễn Phúc Khoát với tâm lý muốn độc lập hoàn toàn một cõi, nên bên cạnh những cải cách về chính trị - xã hội, ông cũng tiến hành những cải cách trang phục ở Đàng Trong. Ông đã quy định toàn bộ người dân Huế và các vùng đất phía Nam nằm trong sự cai trị, cát cứ của ông phải mặc kiểu áo mới: cổ đứng, cài khuy về bên phải, tay áo hẹp, kết hợp với chiếc quần hai ống, được gợi ý từ kiểu áo của người Trung Hoa.

Vậy là hắn thực sự xuyên không ư.

Hắn cũng cảm thấy đầu óc minh mẫn, những thứ trước đã xem qua, giờ gần như in hằn lại trong đầu. Xoa xoa thái dương, hắn buổn rầu, tuy từng có mong ước xuyên việt, mở mang bờ cõi, xưng Đế, nhưng khi trong lòng còn vướng bận nhiều thứ, khiến hắn chả vui mừng nổi.

Đúng cho câu: “ "Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu/ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”

Trời nắng chang chang, bỗng một cơn mưa ù ù kéo đến, “ Đoàng” những tiếng sấm chát chúa vang lên.

Hắn nằm xuống, ngẩng nhìn bầu trời đen kịt, u ám như lòng mình, lẩm bẩm:

“ cái cảnh tượng gì thế này, nhà cao tầng san sát của tôi đâu, xe hơi đâu? “

“ Ống khói công nghiệp nghi ngút đâu?”

“ Sự ồn ào bụi bậm của tôi đâu?”

“ Đám người mà mình ghét bỏ đâu rồi?”

“ Người thân của mình, bọn họ ở đâu rồi?”

“ Đừng bỏ tôi lại một mình.”

Những giọt nước mắt tuồn trào qua khóe mắt, hết nhắm mắt lại rồi mở ra. Chỉ muốn nghĩ đây chỉ là giấc mơ. Nhưng dù nhắm mắt và mở mắt lại bao nhiêu lần. Cảnh tượng vẫn như cũ.

...............

Mưa rơi, dân làng trên những cánh đồng lần lượt đi về, những đứa trẻ cũng lùa trâu vào chuồng, thỉnh thoảng có vài người đi qua cũng nhắc:

“ Này cậu, mưa sắp đến đó, dạy mà về.”

Nguyễn Toản trong cơn miên man, không nghe thấy, những người dân nhắc xong không thấy đoái hoài cũng lắc đầu bỏ đi.

Cơn mưa đến nhanh rồi đi cũng nhanh, cầu vồng bảy sắc vắt ngang chân trời, những sắc màu rực rỡ như ngon lửa xua tan tăm tối, hắn thì thầm:

“ Nếu đã không thay đổi được, thì sẽ chấp nhận. Ba..mẹ …con sẽ trở về. Mọi người giữ bình an.”

Rồi đứng dậy, gạt đi dòng nước mắt. Hắn bước dọc theo con đường đất đắp khá rộng. Có những nốt hằn bánh xe.

P/s:

Chương này: Làm rõ 2 vấn đề được các bạn hỏi:

Tại sao main có thể nói chuyện được với người thời xưa: Điều này do các bạn lầm tưởng về ngôn ngữ viết trong hành chính( chữ Hán, Nôm....) và ngôn ngư nói( tiếng việt, gần như giống khỏng 80% bây giờ.). Có thể tham khảo, bài viết sau:

https://www.facebook.com/tiensinh.thanh.16/posts/588392425224508

Về cái tên Đông Lào: Giải thích cái tên tại nhiều bạn thắc mắc ạ.

" Có thể bạn chưa hiểu tại sao mình dùng tên này. Bởi:

Việt Nam: là một quốc gia hiền lành, ngoan ngoãn, yêu hòa bình, ghét chiến tranh, luôn bày tỏ quan ngại với những động thái chạy đua vũ trang, đồng thời khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cũng như tính chính nghĩa của cuộc chiến giải cứu nhân dân Campuchia khỏi nạn diệt chủng.

Còn Đông Lào là một quốc gia hiếu chiến, hung hăng, chạy đua vũ trang với Cua đồng, cá quả, ngư dân thích tạt đầu tàu chiến và tàu ngầm hột nhãn của nước bạn, gây quan ngại sâu sắc.

Nên mình muốn viết lớn mạnh thì Đông Lào là dễ, viết VN dễ đi lên phường ý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »