Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 28
Gặp Quang Trung

❊ ❊ ❊

Tham quan 1 vòng, Nguyễn Toản cùng Ngô Thì Nhậm đang chậm rãi thưởng trà ở điện Sùng Uyên, ngắm nhìn những bông Dã Quỳ đang đua sắc.

Bỗng Quang Trung người còn giáp sắt, đi vào, cười lớn:

" Haha. Đã để các hạ đợi lâu. Thất lễ, thất lễ."

Nguyễn Toản gật đầu, đáp:

" không trách được huynh, do đệ hẹn quá bất ngờ. Không biết huynh giờ còn bận trăm công nghìn việc, chứ không thảnh thơi như ta. " rồi cười tự giễu. Nguyễn Toản cũng cho thấy thái độ tốt khi tự hạ mình xưng đệ, gọi Quang Trung là huynh, khiến Quang Trung nghe xong, cười lớn không thôi. Ngô Thì Nhậm cũng biết ý, lui ra ngoài. Hai người khách sáo đôi chút rồi cùng ngồi xuống.

Đơm cho Nguyễn Huệ chén trà, Nguyễn Toản cười:

" Nghe nói ngài xuống Phố Hiến một chuyến, đệ cả gan hỏi, chả nhẽ huynh cũng đến để khảo sát việc buôn bán nước ngoài ư?"

Nghe Nguyễn Toản nói, Nguyễn Huệ mắt sáng ngời, như tìm được người cùng chí hướng, nói:

" Thật đúng, trong quân có bọn Thất, Bảo, Phù (*) trước từng làm cướp biển ở vùng biển Đông, có nói rất nhiều tầu buôn phương Tây qua lại buôn bán; trao đổi vàng bạc để đổi lấy lụa, sứ và trà vốn rất được ưa chuộng bên đó. Nhưng do chính sách bế quan toả cảng từ thời Minh nên hải quân nhà Thanh không được chú trọng, cùng e sợ người phương Tây lên dù có trao đổi nhưng Càn Long cũng chỉ mở ở Quảng Đông với điều lệ rất khắt khe, việc đó khiến cung không đủ cầu, nên đang nghĩ mở rộng hợp tác với các nước khác. Huynh cũng nghĩ nhân cơ hội này hợp tác với bọn chúng thử xem. Nghe nói bên đó có pháo cùng súng tầm bắn xa hơn của chúng ta bây giờ."

Nguyễn Toản gật đầu:

" Thật ra súng hoả mai chúng ta đang sử dụng là kiểu súng trường Matchlock(**) được cải tiến so với kiểu của bọn Tây lông, được phát triển 14xx và đã thanh lí gần 70 năm( khoảng những năm 1720), giờ bọn Tây lông sử dụng chính là súng kiểu Flintlock có cơ chế đánh lửa bằng đá lửa, tầm bắn hiệu quả 75-100m được dùng kết hợp cùng đao kiếm, thuận lợi và nhỏ ngọn."

Nghe Nguyễn Toản nói, Nguyễn Huệ cười hiền hoà:

" Đệ hiểu biết thật nhiều. Đệ đã từng tiếp xúc với bọn Tây lông ư?"

Nguyễn Toản gật đầu:

" Đệ từng đi bên đó 2 năm, lên có chút hiểu biết. Mà huynh không cần đắn đo suy nghi về vấn đề giao tiếp đó. Khoảng trong tháng, đệ có một người bạn ở bên đó sang chơi, khi đó nếu huynh cần đệ sẽ giới thiệu. Bớt ngắn thời gian và thủ tục."

Nguyễn Huệ hưng phấn, nhưng trầm ngâm, ánh mắt nhìn Nguyễn Toản suy tư.

Nguyễn Toản biết ý, dù cả hai cho thấy thiện ý lẫn nhau. Nhưng việc cả thần kiếm( đao) xuất hiện đồng thời rất lạ. Bởi đây đều là lần thứ hai, Ô Long Đao lần đầu xuất thế dưới tay Mai Hắc Đế thì đây là lần thứ hai xuất hiện. Và Thuận Thiện Kiếm sau lần đầu dưới tay Lê Thái Tổ thì đây cũng là lần thứ hai. Và cả hai đều đại diện cho chân mệnh nhưng số phận trái ngược( Mai Hắc Đế xưng đế nhưng ngắn ngủi thì bị diệt, còn Lê Lợi xưng đế thì triều đại kéo dài mấy trăm năm.Nếu Nguyễn Toản không xuất hiện, Nguyễn Huệ chẳng lẽ tiếp tục theo lời nguyền năm xưa.???)

Thật chậm rãi, Nguyễn Toản lấy từ trên cổ xuống mảnh lá tre bằng đồng đen kịt, vật hiếm hoi đưa theo Nguyễn Toản trở về, vừa thấy miếng đồng, bên hông Nguyễn Huệ, Ô long đao run lẩy bẩy, tự ra khỏi vỏ, trong ánh mắt kinh ngạc, Ô Long đao rít lên, cả thăng long rung động, lúc sau an tĩnh nằm yên trong vỏ.

Nhìn cảnh tượng diễn ra, một luồng thông tin như thác, hối hả truyền đến hai người.

........

Ô Long đao cùng Thuận Thiên Kiếm thực chất là hai trong ba phần của Lĩnh Nam thần kiếm, một vũ khi thiếp thân của Lạc Tổ.

Khi Tổ mẫu( Âu Cơ) sinh ra bọc trăm trứng, nở ra 100 người con. Lạc Tổ nói:

" Ta là loài rồng, nàng là giống tiên, khó ở với nhau lâu dài. Nay ta đem năm mươi con về miền biển, còn nàng đem năm mươi con về miền núi, chia nhau trị vì các nơi, kẻ lên núi, người xuống biển, nếu gặp sự nguy hiểm thì báo cho nhau biết, cứu giúp lẫn nhau, đừng có quên.)

Rồi Lạc Tổ trao cho Tổ Mẫu( Âu Cơ ) một phần gọi là Thuận Thiên Kiếm, còn ngài mang Ô Long Đao. Còn mảnh đồng lá tre kết hợp cả hai( cũng là kiếm linh của Lĩnh Nam thần kiếm) thì ngừoi hoà cùng long mạch. Thật chớ trêu, Cao Biền là kẻ có tài, sau khi được cử sang nước ta, đã phá long mạch để suy giảm Ô Long Đao và để Thuận Thiên Kiếm không hợp nhất. Độc ác thay.

May mắn thay, khi " chìa khoá" lang bạt bị coi như " rác" thì như vận trời run rủi, khiến Nguyễn Toản " va vào và trở lại như ngày hôm nay. Cả ba xuất hiện, Đông Lào lại càng thêm rực rỡ hơn ?

Tiếp thu xong, Nguyễn Toản rơi vào trầm tư, còn Nguyễn Huệ cười thật lớn, bởi vì Nguyễn Huệ biết mình cược đúng, mình đi nghịch số trời thành công.

.........

Nguyễn Huệ tên thật là Hồ Thơm, trước đây khi Giáo Hiến( Trương Văn Hiến) bói quẻ kinh dịch, ngắm tượng đất trời cùng xem thời thế cùng lời tiên đoán Sấm Trạng Trình năm xưa, biết họ Nguyễn sau này hưng phát, nắm cả gian sơn, gọi ba anh em họ Hồ là ba học trò yêu quý nhất vào mà nói:

" Thầy xem tướng mệnh, sắp tới là cảnh đất nước giao phong, thời thế sinh anh hùnh, cả ba người các con đều có tài có thể chen một chân mà đoạt. Nay thầy cũng đã già, chỉ mong hưởng an nhàn, không thì cũng thử một lần. Nhưng thầy cũng xem triều đại tiếp theo là họ Nguyễn. Muốn khởi sự thành, các con có thể xin phép cha mẹ, đổi sang họ Nguyễn- một che mắt trời, hai là được thiên mệnh phù hộ."

Cả ba nghe về bẩm báo cha, ông Hồ Phi Phúc gật đầu, bởi chuyện này không có gì lạ và chính ông cũng mang tên họ mẹ là Nguyễn Phi Phúc( sau cải về họ Hồ.). Và ba anh em lần lượt lấy tên là Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ.

Làm xong, Trương Văn Hiến cũng trao cho ba anh em cây bao đao quý coi như chúc phúc ba anh em, bởi Nguyễn Nhạc yêu thích kiếm, Nguyễn Lữ yêu quyền, nên thanh đao vào tay Nguyễn Huệ.

Sau này sử dụng, tìm hiểu, Nguyễn Huệ cũng biết lai lịch về thanh đao. Nó tên là Ô Long Đao từng được Mai Hắc Đế sử dụng, đồng thời biết được nhược điểm, do đao không trọn vẹn lên khí vận khó đầy, căn cơ khó vững. Nên Nguyễn Huệ sau khi xưng vương đã làm mọi việc để đất nước an ổn, thống nhất, đề phòng bất cứ khi nào mất do mặt trái của bao đao mang lại.

Nên nhận được thông tin, Nguyễn Huệ không khỏi thở phào và cười lớn, đã thật lâu, Nguyễn Huệ không được cười thoải mái như vậy, có mấy ai biết được gánh nặng mà ông đang mang.

........

(*)Thất, Bảo, Phù: là tên gọi của Trịnh Thất, Trần Thiêm Bảo, Mạc Quan Phù ba tên hải tặc theo phục nhà Tây Sơn.

(**) súng Matchlock được Bồ Đào Nha mang vào nước ta từ năm 14xx, là cơ chế súng đầu tiên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »