Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 95
Kế hoạch A(2)

❊ ❊ ❊

Ngồi trên điện, nhìn quan viên lục tục rời đi sau khi bãi triều, Nguyễn Huệ thờ dài, khe than:

" Mong rằng chúng nhanh chóng phổ biến. Chiến loạn cũng mười năm có lẻ, đến lúc dân chúng được hưởng thái bình mà an cư lạc nghiệp."

Đứng bên, nghe vậy, Tiểu Quế Tử nói:

" Bệ hạ mấy nay vất vả. Dù kết quả ra sao thì nô tài tin chắc rằng, dân chúng sẽ vô cùng biết ơn người."

Hắn nghe vậy, chỉ khẽ gật đầu:

" Ừm. Hi vọng đi..... Trẫm muốn một mình tĩnh lặng. Ngươi ra ngoài đi."

" Vâng."

Lúc sau, hắn lật lại kế hoạch, đảm bảo tất cả chu toàn, mới rời đi, tiến về vườn Ngự Uyển.

..........

Đã thật lâu, hắn mới được thư thả đến đây, cảnh sắc vẫn vậy, chỉ có thêm nhiều giống hoa mới được ươm vào, đang khoe sắc.

Tựa mình dưới vòm cây, nắng nghe tiếng chim hót râm ran, buông lỏng, mắt khẽ lim dim. Thì từ phía sau một giọng nói trong trẻo vang lên:

" Thật lâu mới gặp được hoàng huynh. Trông huynh thật thư thái."

Nghe giọng nói, biết Vinh Hoa đã tới, hắn cười:

" Mọi việc cũng ổn thoả. Nên muốn dành chút thời gian để hít thở không khí." rồi lắc đầu, quay lại nhìn nàng, vẫn một vẻ đẹp tựa như tranh:

" Làn thu thủy, nét xuân sơn.

Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh."

........

Mọi người đồn đại về việc hắn muốn nạp Vinh Hoa làm thiếp quả là sự thật. Mọi chuyện bắt đầu, kể từ khi kéo ra Thăng Long, đánh bại quân Thanh, trong lúc chỉnh chang hồ sơ về Thăng Long thì một cái tên đập vào mắt hắn: Ngô Thị Vinh Hoa.

Sau đó cho người nghe ngóng, thì sự tích về Vinh Hoa càng trở lên thần kì hơn. Ví dụ như: trời nắng chang chang, nàng buột miệng “ngày kia trời mưa”, quả nhiên ngày kia mưa thật. Tỉ như có người đi qua, nàng bảo “mai ông này chết”, quả nhiên người ấy không ốm đau bệnh tật gì hôm sau lăn ra chết. Trai gái lấy nhau thường dắt đến trước mặt nàng nhờ xem, nàng gật đầu là lấy được, nàng lắc đầu thì chịu, ba đầu sáu tay gì lễ cưới cũng không thành..........

Nghe xong, hắn cảm thấy vô cùng hứng thú, giả trang đến bái kiến.

Nhưng vừa đến cổng, chưa kịp hỏi han thì một tên gia đinh tiến lại nói:

" Tiểu thư đã đợi ngài bên trong. Mời ngài vào."

Tuy ngờ vực, nhưng hắn vẫn chậm rãi theo vào trong.

Mở cửa ra, một bóng người đang gẩy tay trên phím đàn, những tiếng ca trầm bổng, róc rách như suối ngân.

Thấy hắn lại, nàng dừng tay, khom người:

" Dân nữ tham kiến bệ hạ."

Trong dự liệu từ trước, hắn cười:

" Quả là thiên hạ đồn không sai a. Ngô tiểu thư thật là thông tuệ."

Vinh Hoa vẫn vô cùng khiêm tốn đáp:

" Mọi người chỉ đồn thôi. Dân nữ chỉ dựa theo Kinh Dịch mà luận. Sáng nay gieo quẻ, biết có quý nhân đến, nên bảo gia đinh đứng đợi."

Nghe vậy, hắn gật đầu, cảm thán:

" Kinh Dịch đúng là thần kì. Nó được Lạc tổ sáng tạo ra để truyền lại cho con cháu. Chỉ tiếc là hiểu thật sự nó chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn kẻ dùng để làm lợi, buôn thần bán thánh thì.....hazzz."

" Vâng. Bệ hạ quả là mắt sáng như đuốc. Mời bệ hạ ngồi."

" Được."

Tiếp sau, hai người luận bàn đủ thứ trên đời, từ đông tây kim cổ, vấn đề gì Vinh Hoa cũng đáp lại trôi chảy. Khiến hắn cũng sững sỡ, khen ngợi:

" Ba trăm năm đổ lại, tài năng sánh ngang Diệu Huyền( Nguyễn Thị Duệ - nữ tiến sĩ khoa bảng duy nhất của đất nước) "

Nghe vậy, Vinh Hoa khiêm tốn:

" Dân nữ chỉ biết đôi chút, không dám so sánh với Diệu Huyền nữ sĩ."

" Haha. Vinh Hoa lại khiêm tốn." Hắn nói, sau đó ngẫm nghĩ tiếp:

" Tài năng của nàng khiến trẫm khâm phục, ta có thể mời nàng vào cung để ngày đêm luận bàn."

Vinh Hoa cười nhẹ đáp:

" Tình cảm nếu cứ ép buộc sẽ không có kết quả tốt. Bệ hạ hẳn là người hiểu rõ nhất."

Rồi cầm đàn mà gảy:

" Nước có còn không

Nước có mạnh không

Thiên tử là cái gốc lớn thiên hạ

Cây cao, bóng cả

Trùm lên muôn dân

Gió mây có biến hóa

Ghi nhớ trong tâm trường

Nhắc ai tự chủ trương

Giữ chữ “thường”

Chính đạo thuần vương."

Nghe vậy, biết ý nàng khó có thể thay đổi, hắn cười:

" Trẫm làm người quan trọng nhất là sự tự nguyện. Nếu nàng không muốn thì Trẫm cũng không ép buộc."

" Vâng. Cảm tạ bệ hạ đã hiểu cho."

...........

Từ hôm đó, mấy ngày tiếp theo, hắn liên tục đến, vừa bàn luận, vừa hỏi han những vấn đề phía bắc.......qua nói chuyện, cũng biết Vinh Hoa có thực tài, chứ không phải đồn thổi, hắn quả thực muốn mời nàng ra làm quan nói:

" Từ thời Thái Tổ( Lê Lợi) nhiều người phụ nữ đã ra làm quan giúp đất nước, khẳng định phụ nữ Việt Nam không hề thua kém bậc mày râu như: Lễ nghi Nguyễn Thị Lộ, Chiêu Nghi Nguyễn Thị Duệ....... Lần này trẫm có thể mời nàng ra giúp sức cho đất nước được không?"

Nghe xong, Vinh Hoa ưng lòng, nhưng vẫn nghi vấn hỏi lại:

" Nhưng dân nữ chưa có tài cán công lao. Liệu bổ nhiệm có người phản đối."

Nghe vậy, hắn cười:

" Nếu nàng là em gái ta liệu còn ai dám? "

Biết thành ý của hắn, khi nhận nàng làm em gái tránh cho việc ngại ngùng hai bên, việc bổ nhiệm chỉ là cái cớ, Vinh Hoa ngọt ngào:

" Vậy, muội xin được tham kiến hoàng huynh."

" Haha."

Hai người lần lượt uống chén rượu, như chứng nhận kết giao.

..........

Hôm sau, hắn vừa đến, Vinh Hoa nói:

" Muội ở Thăng Long cũng lâu, muốn đi đó đây thăm quan. Đồng thời Phú Xuân trước là đất chúa Nguyễn, muội xin phép vào đó nhận chức, cũng như giúp đỡ huynh một phần."

Nghe vậy, hắn cảm động:

" Được. Vất vả muội."

Quả là không phụ kì vọng của hắn, tại Phú Xuân, Vinh Hoa cũng có công ổn định dân tâm tuy chưa phát triển được như Thăng Long ngắn ngủi trong tay Nguyễn Toản, nhưng đã vô cùng xuất sắc, chính vì vậy, hắn mới chọn Phú Xuân làm kinh đô tạm thời.

............

Lâu không gặp, hắn vẫn bị vẻ đẹp của nàng kinh động, sau khẽ thu lại tầm mắt, cười:

" Hôm nay muội rảnh rỗi mà đến thăm huynh ư."

" Muội thì lúc nào cũng rảnh. Chỉ có huynh là bận thôi." Vinh Hoa ngọt ngào đáp lại, sau đó tiếp:

" Sứ đoàn nhà Thanh bao giờ đến Kinh đô? Huynh đã nắm được mục đích chuyến đi lần này của bọn chúng chưa?"

" Chắc mấy ngày nữa, bọn họ đã ở Thăng Long. Mục đích của chúng vẫn như bao triều đại trước đây: phong tước, thể hiện uy quyền..... thật nhảm nhí."

" Huynh có dự định nhân lần này nói luôn việc cầu hôn cùng đòi đất Lưỡng Quảng ?"

" Không. Lần này trước hết tiếp đãi. Sau đó huynh sẽ sai người sang. Thử xem Càn Long hắn thái độ ra sao ?"

" Ừm. Vậy việc dẫn đoàn, huynh phải tìm người cẩn trọng. Tuy chỉ thăm dò lằn ranh của Càn Long, cũng biết hắn rất sĩ diện, muốn mọi người nhìn nhận là thời kỳ thịnh thế của nhà Thanh với " thập toàn võ công ", tự cho mình công lao tái thế không có Hoàng đế nào trong lịch sử Trung Quốc có thể sánh bằng, nên sẽ hạn chế nổi giận. Nhưng cũng vẫn phải đề phòng trường hợp xấu nhất. Nên người dẫn đầu phải linh hoạt, cẩn trọng, ứng xử nhanh........ sao cho vừa thăm dò lại vừa đảm bảo được tính mạng của sứ đoàn..."

" Muội yên tâm. Lần tới đi huynh vô cùng yên tâm. Nguyễn Toản sẽ dẫn đoàn?"

" Ồ. Là người huynh nhắc đến đó ư? Người đề ra đổi mới? Mở cửa buôn bán? ...... Muội thật mong chờ gặp? Huynh ấy có đến Kinh thành không."

" Không rõ. Đệ đó đi đâu huynh cũng không biết. Nhưng đã ước hẹn 3 tháng nữa ở Vân Đồn. Chắc đệ ấy sẽ đến?"

" Thật tiếc..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »