Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 68
Đêm

❊ ❊ ❊

Khi quán trọ dần yên ổn. Trần lão tiến vào phòng, khẽ vặn chốt, một căn phòng bí mật hiện ra. Nhìn bộ quần áo đã dần bám bụi, không khỏi hồi ức.

...................

Ban đầu, hắn là thành viên của Mật viện, cơ quan tình báo của nhà Lê được thành lập dưới thời Lê Thánh Tông ( 1442 - 1497). Tập hợp những đứa trẻ mồ côi, được nuôi dưỡng cho ăn học.... Ban đầu chỉ nhằm mục đích thu thập chứng cứ, giải oan cho Nguyễn Trãi. Sau này do nhận thấy lợi ích, các hoàng đế nhà Lê liên tục mở rộng bồi dưỡng, nhằm phục vụ cho việc kiểm soát quan lại, khiến quyền lực ngày càng lớn, đe dọa đến lợi ích căn cơ của giới quý tộc. Chính vì vậy, dưới thời Lê Uy Mục bị chèn ép, đẩy ra khỏi cơ cấu triều đình.

Tuy sống leo lắt, không còn quyền lực, trọ cấp rất nhiều người rời đi, nhưng cũng có người nhớ ân xưa vẫn tiếp tục. Tuy phải làm những nghề khác để kiếm kế sinh nhai, họ vẫn liên lạc với nhau. Mỗi khi biết được tin tức trọng yếu đều sử dụng hình thứ nặc danh, mật báo cho triều đình.

.....................

Đến đời của hắn, thời gian thấm thoát thoi đưa, những ân nghĩa năm xưa cũng bị xóa nhòa. Liên lạc cũng ngắt quãng, chỉ còn mình hắn vâng theo lời căn dặn của cha mà tiếp nối và duy trì Mật viện.

Vợ con hắn đều cho hắn là ngu ngốc, mù quáng.......... nhưng với hắn chính sự mù quáng và ngu ngốc đó cho hắn cơ hội ngày hôm nay. Xây dựng lại Mật viện trở lên huy hoàng như xưa.

Một ngày như bao ngày, đang ngồi nhào bột, thì một bóng người xuất hiện bất thình lình. Hắn không khỏi rét run. Nhưng qua một hồi nói chuyện, hắn hoàn toàn kính nể, tìm thấy con đường. Vội vã lấy trong người ấn tín Mật viện, vô cùng kính cẩn:

“ Mong công tử hãy nhận lấy ấn tín. Người chính là chủ nhân của Mật viện. Dù bây giờ chỉ là cái tên, nhưng tin tưởng, có người, Mật vệ sẽ trở lại.”

Rồi lần lượt bàn giao các tuyệt kĩ của Mật viện: viết chữ ẩn trên giấy; hệ thống mật đạo, địa đạo ở Thăng Long..........

Nhiều lúc nghĩ lại, hắn cảm thấy rằng đó là lựa chọn đúng nhất cuộc đời. Bởi chỉ chưa đến hai tháng, hệ thống Mật viện đã lan tràn và bao phủ Thăng Long. Mọi chuyện đều được nắm bắt vô cùng nhanh chóng, kể cả những chuyện to như con voi hay bé như con kiến.

Tạm thời buông xuống những ý nghĩ miên man. Hắn khoác lên tấm áo đen..... tan biến vào trong màn đêm đặc kịt.

.......................

Đứng trước cung điện, nguy nga, nhìn những cấm quân đang đi tuần. Trần lão khẽ nhún chân nhẩy qua, nhưng vừa đứng trên đỉnh tường thì hai bóng áo đen áp sát. Một người trần giọng:

“ Hình như các hạ đi nhầm đường. Màu chóng quay lại, đừng ép chúng ta phải ra tay.”

“ Mượn đường đi chút. Mà các người là Mật Vệ, quá yếu đi.” Trần Long không nhanh không chậm đáp, đồng thời trên người khí thế cũng tỏa ra bàng bạc, khiến hai người phía trước ánh mắt khẽ co vào, e dè.

Tuy có chút hoảng sợ, nhưng một người “ Hừ “ lạnh:

“ Ngươi dù mạnh nhưng muốn rời khỏi đây cũng vọng tưởng đi.” nói xong lao lên.

Tiếng vũ khi va chạm nhanh chóng thu hút sự chú ý của cấm vệ quân, một vòng tròn được hình thành, bao kín xung quanh.

Một khắc đã trôi qua, biết không thể muộn hơn, đồng thời lượng lớn cấm vệ quân đã đến, Trần Long trong tay kiếm nhanh chóng biến ảo, đẩy hai người ra, kề sát cổ. Thấy vậy, cấm vệ quân khép dần vòng tròn khép lại, chuẩn bị lao lên thì lúc này, Hồ Thức lộ diện, khẽ quát:

“ Dừng lại. “ rồi nhìn Trần Long: “ Mời các hạ đi theo ta.”

Nói xong, nhìn hai người áo đen đang chật vật bò dậy, nghiêm giọng:

“ Từ ngày mai tăng cường huấn luyện.”

“ vâng.” Hai người nghiêm giọng đáp.

..............

Trần Long theo sau Hồ Thức nhanh chóng tiến về thư phòng, thấy bên trong ánh đèn còn sáng, thấp giọng:

“ Thưa bệ hạ, có người của Vương gia cầu kiến.”

Trong phòng một giọng mệt nhọc đáp lại:

“ ừm cho vào đi.”

..................

Hai người bước vào, Nguyễn Huệ khẽ xoa xoa mặt, trầm giọng:

“ Đêm khuya có việc gì đến đây.”

Trần Long kính cẩn:

“ Công tử bảo hạ thần đưa đến một lá thư, mong bệ hạ xem và hồi đáp ngay ạ.”

Nghe thế, Nguyễn Huệ khẽ nhíu mày:

“ Mang lên đi.”

...............

Cầm lấy lá thư, Nguyễn Huệ chăm chú mà xem. Thỉnh thoảng là chau mày, trầm tư, tiếng gõ tay nhẹ nhẹ vào mặt bàn.

Hơn 2 tiếng sau, Nguyễn Huệ chậm rãi cầm bút, phê vào, nhìn Trần Long nói:

“ Người đưa cho Nguyễn Toản.” rồi nhìn thật sâu, giọng mang đầy sát ý:

“ Lần sau không được vô pháp vô thiên như vậy nữa. Việc gì cũng không lên quá tam ba bận, lần sau kể cả Nguyễn Toản xin ta cũng không tha.” rồi phẩy tay “ Hồ Thức, ngươi dẫn người lui.”

“ vâng.”

................

Đi ra thư phòng, Trần Long mới thở phào.

..................

Việc Mật vệ mấy ngày trước quanh quẩn xung quanh nhà trọ, khiến hăn vô cùng khó chịu, đồng thời còn giết nhầm một người của Mật viện. Nếu không có công tử nói, thì hắn đã ra tay đuổi đi, trả thù cho người của mình.

Nên hôm nay nhân cơ hội lần này, hắn làm như vậy một phần giải tỏa. Nhưng đúng là gần vua như gần cọp. Hắn còn nhớ như in ánh mắt Nguyễn Huệ lúc đó, đỏ ngàu, sát ý mênh mông như muốn ăn tươi nuốt sống. Hắn tin tưởng, chỉ cần hành động sơ xẩy thì mình cũng mất mạng, kể cả cho công tử có mặt.

Một phần vi vừa trải qua tử thần, mặt khác cũng lo sợ chuyện của mình khiến Nguyễn Huệ và công tử bất đồng. Hiểu được việc công tử đang làm, nên hắn hiểu nếu sự việc xảy ra thì nghiêm trọng ra sao. Mồ hôi đầm đìa.

.................

Đưa tiễn Trần Long, Hồ Thức quay lại, Nguyễn Huệ hỏi:

“ Thế nào?”

“ Thuộc hạ quan sát qua. Nghĩ rằng lần này là do tên đó tự chủ trương, không có sự sai khiến của Vương Gia. Bởi khi bị bệ hạ dọa thì cảm xúc đầy lo sợ, không hề giống Trần Long lần trước.

Có thể hắn làm vậy vì sự việc Mật vệ giết nhầm một người của hắn. Việc này cũng dễ hiểu. Dù sao, tổ chức này là Vương gia vừa tập hợp, không được như Hắc vệ quân.

Nguyễn Huệ nghe vậy, gật đầu:

“ Ừm. Hi vọng như vậy. Tuy chung mục điích nhưng dù sao cũng khác biệt.”

Rồi thở dài:

“ Thế đã loạn mong đừng loạn hơn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »