Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5134 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 15
Gặp Cornwallis

❊ ❊ ❊

Thả lòng người sau thời gian dài, Nguyễn Toản cả người như thoát thai hoán cốt, cả tâm hồn thả lỏng.

Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ, tiếng gà gáy inh ỏi vang vọng cả làng, Nguyễn Toản cùng Nguyễn Lam ngồi xe ngựa, đi cùng đoàn người Lê Gia tiến về Phố Hiến, kịp cho chuyến hàng sắp đổ bến.

Quãng đường đất to rộng nhưng vô cùng xóc nẩy, thỉnh thoảng những ổ voi, ổ gà khiến xe ngựa xóc nẩy. Nguyễn Toản ngồi trong xe, nhìn ra ngoài suy nghi đôi chút, rồi bắt đầu viết lên quyển sổ nhỏ kẹp bên người.

Đoàn người đến cửa chợ, khi mặt trời dần dần lên cao, dòng người đã vô cùng tấp nập, tiếng cười nói, huyên náo. Nhảy xuống xe, Nguyễn Toản cười nói với Lê Lam( con trai Lý trưởng Lê La):

" Cho ta gửi lời cảm ơn tới phụ thân ngươi. Cáo từ."

" Không có gì. Nếu có dịp thì mong cậu lại chơi cùng gia đình."

Khẽ gật đầu, Nguyễn Toản cùng Lê Lam lẩn mình vào dòng người.

Khu chợ khá lớn, cửa hàng cũng đông đúc sầm uất, ngoài cửa hàng của dân chúng còn có những cửa hàng của người Tây Dương, Nhật và Trung.

Quan sát, thấy việc mang theo Thuận Thiên Kiếm bên mình cũng không khá thuận tiện, Nguyễn Toản bước vào một cửa hàng người Nhật, cúi chào theo kiểu Nhật, khiến người bán vô cùng sửng sốt, nhiệt tình:

" Quí khách có cần tôi giúp gì không ạ."

" Nghe nói đoản kiếm của người Nhật rất sắc bén. Ta muốn mua một thanh."

Nghe Nguyễn Toản, Hêki ( tên người bán hàng) cười vô cùng sung sướng:

" Quí khách đúng là mắt sáng như đuốc. Kiếm của chúng tôi nổi tiếng trên thế giới về độ sắc bén nhờ chất lượng kim loại tốt. Người Nhật chúng tôi luyện kiếm rất công phu vì nó đã được nâng lên thành “đạo” vào thời Thiên hoàng Go-Daigo ở thế kỷ 14 thời Nam - Bắc triều.

Giới Samurai đã sử dụng kiếm với tinh thần “Kiếm còn người còn, kiếm mất người mất”. Đến giai đoạn thanh bình thời Edo đầu thế kỷ 17, khi Phật giáo và Thiền tông phát triển lớn mạnh ở Nhật, kiếm thuật được kết hợp với tinh thần thiền học, đưa tầng lớp Samurai Nhật và kiếm đến chỗ hoàn thiện hơn trong kĩ thuật sử dụng kiếm và tinh thần của người Samurai qua tư tưởng đạo. Kiếm đạo Nhật Bản ra đời từ đó. "

Nguyễn Toản gật đầu, cầm lên một thanh kiếm trông khá bắt mắt, ngắm nhìn. Hêki vội vã giới thiệu:

" Thanh đoản kiếm quí khách đang cầm trên tay là vũ khí người Samurai dùng mổ bụng tự sát để bảo toàn danh dự kiếm sĩ của mình khi cần thiết."

" Được. Vậy bán ta thanh này. Giá cả bao nhiêu."

" Hôm nay gặp được người hiểu về Nhật Bản chúng tôi. Tôi chỉ lấy 1 quan tiền kẽm là được."

Nguyễn Lam thấy vậy cũng mua một thanh, tổng cộng hai quan tiền kẽm rồi bắt đầu tiếp tục đi.

Bỗng một tiếng ồn ào thu hút cả hai.

Một đám đông đang vây lấy một người Tây Phương, tóc vàng, thân hình mập, mắt xanh, đang cố gắng giải thích gì đó. Bên cạnh là một ngừoi đàn ông đang gào lên:

" mẹ kiếp, lũ Tây lông chúng mày. Đến nước tao ăn trộm, ăn cắp à. Mẹ, bà con đâu, đập chết hắn.

Thứ ăn cắp ăn trộm này không tha thứ được."

Nghe lời người đàn ông, có nhiều người kích động, bắt đầu ném trứng thối.

Ở giữa Shole Cornwallis sợ hãi tránh thoát, luôn mồm giải thích, nhưng không bất kì ai hiểu. Sau dần nhiều người công kích hơn Shole Cởnallis lấy hai tay ôm đầu, bắt đầu cầu nguyện Chúa. Hắn thật hối hận khi muốn khẳng định mình mà tự đi thuyền tới nơi đây.

Trịnh Hảo thấy vậy, cũng yên lặng đi ra, thấy dòng người bị kích động càng lúc càng nhiều, sợ rằng quan phủ sắp đến, trong lòng vui sướng nghĩ đến món tiền hời lừa được của bọn Tây Lông, định nhân cơ hội chuồn đi, bỗng một bàn tay gõ mạnh, hắn mơ màng gất đi.

Đứng ngoài nghe ngóng, khi biết chuyện gì xảy ra, Nguyễn Toản vất một lượng quan xuống, hét lớn:

" bớ bà con ơi, quan tiền của ai rơi này."

Tiếng nói vừa dứt, đám người đang chỉ trích ném trứng về Shole Cornwallis nhao nhao dừng lại, bắt đầu đổ xô, tranh nhau.

Nhân cơ hội, Nguyễn Toản lôi Shole Cornwallis còn đang ngơ ngác tránh đi. Đến một góc vắng Shole Cornwallis mới tỉnh táo, nhìn Nguyễn Toản hơi rụt rè hỏi:

" Who are you?( Bạn là ai?) "

" I am Toan. I heard your story, I know you are unjust (Tôi là Toản. Tôi đã nghe về câu chuyện của bạn và tôi biết bạn bị oan) "

(P/s: Mình vietsub luôn, không viết tiếng anh)

" Cảm ơn. Cảm ơn bạn rất nhiều." Shole Cornwallis vừa nói vừa nhiệt tình bắt tay Nguyễn Toản.

Nguyễn Toản khe cười:

" Không có gì đâu bạn. Nơi nào cũng có người này người nọ, mong anh không lên nghĩ người Việt chúng tôi ai cũng như vậy. Tên đó, tôi đã bắt được, anh muốn đi gặp hắn chứ.

" Vâng, cảm ơn anh rất nhiều."

Hai người nhanh chóng được Nguyễn Lam dẫn đến một căn nhà hoang, nơi đó Trịnh Hảo đã bị trói chặt vào xà nhà.

Nguyễn Toản cười:

" Làm hắn tỉnh dậy đi."

" Vâng."

Trịnh Hảo lơ mơ tỉnh, định chửi ầm, bỗng trông thấy tên Tây Lông đang đứng cùng hai người mang kiếm, sợ hãi:

" Hãy tha cho tôi, số tiền của anh là tôi lấy. Tôi sẽ trả lại."

" Không cần, nói ra địa điểm. Ta cho người đi lấy. Ngoan ngoãn ta tha cho mạng, nếu không thì...."

Trịnh Hảo sợ hãi khai ra nơi cất dấu, cùng việc làm.

Trịnh Hảo từ nhỏ theo cha buôn bán, có tiếp xúc với người Tây, lên có biết giao tiếp cơ bán. Hắn chuyên nhằm vào những tay buôn mới đến, lơ ngơ một mình để ra tay ăn cắp, sau đó kích động dân chúng đánh, sau lo lót cho mấy tên cai ngục, tống vào tù là mọi việc tốt đẹp.

Vì những người này không thể giao tiếp lên mới thuê những người như Trịnh Hảo làm phiên dịch. Dù sau quan phủ tra ra, những đã nhận hối lộ cùng không có lợi ích, nên sẽ không truy tra. Và kết cục của những tay lái buôn là chết trong tù.

Nguyễn Toản thuật lại việc cho Shole Cornwallis nghe. Shole Cornwallis mặt đỏ bừng, đúng lúc này Nguyễn Lam về, đưa túi tiền cho Shole Cornwallis

kiểm tra, đầy đủ, Nguyễn Toản gật đầu, nói:

" Anh có muốn đánh hắn hả giận không. "

Shole Cornwallis gật đầu, Nguyễn Toản nói:

" Vậy anh đánh hắn đi, đừng để hắn chết là được. Quan phủ truy tra rách việc. Tôi ra ngoài đợi anh."

Trong căn nhà hoang, tiếng la hét vang lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »