Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 38
Nguyên nhân

❊ ❊ ❊

Tuy cố gắng nhưng cả hai nhanh chóng bị mất dấu, sự quen thuộc đường phố khiến Lê Thận nhanh chóng ẩn mình. Đứng trước ngã tư, Nguyễn Huệ bực dọc:

" Mẹ kiếp. Chắc chắn là hắn, hừ."

Nguyễn Quỳnh tay phe phẩy quạt, nói

" Có lẽ lên hồi cung, giờ mất dâu, không đầu mối cũng vô ích. Chi bằng tập hợp mọi người lại nghĩ sao."

Nguyễn Huệ gật đầu.

Đi một đoạn, Nguyễn Quỳnh kéo Nguyễn Huệ nấp mình vào một một ngõ nhỏ, thì thầm:

" Đệ có cảm giác tên đó chưa đi xa, rất rất gần, chỉ sợ có gì che mắt. Chúng ta thử nấp kĩ quan sát xem. Đệ nghĩ hắn ở nơi đây thôi."

" Được. Huynh cũng đang rối não. Nghe đệ vậy."

Nói xong, cả hai nhảy lên, nấp sát vào góc mái, lợi dụng ánh trời đang ngả về Tây, ẩn mình.

.........:

Thật lâu, không biết đã mấy canh trôi qua. Phía dưới một căn hầm nhỏ, ngay sát đầu ngõ, dài hai rộng hai, bên trên là một lỗ thông khí khéo léo ẩn sau những cột đang chống lấy dàn bầu.

Lê Thận buồn bực, khẽ trở người thức giấc. Sáng này sau khi nghe lệnh quân sư, làm xong, Lê Thận cho mọi người tản ra rải lời đồn, còn mình ẩn mình khẽ quan sát.

Khi trông thấy tên phản tặc họ Ngô đầy mồ hôi run hãi, Lê Thận vô cùng hả dạ. Mau chóng rời đi, nhưng cảm giác có một độ mắt đại bàng đang chăm chú mình, Lê Thận vội vã rời đi. May mắn nhờ có căn hầm nhỏ nằm rải rác ở kinh thành, được thái thượng hoàng( Lê Mẫn Đế) sai người đào, lúc đầu dùng để đối phó họ Trịnh, mà tránh thoát. Lê Thận không khỏi cảm thán sự tài hoa của thái thượng hoàng.

Ngẫm nghĩ cũng lâu như vây, kẻ kia đã rời khỏi, Lê Thận khẽ chui dần lên.

Đang đứng phủi bụi trên quần áo, thì cả đầu chóng váng, Lê Thận gất đi.

Bên cạnh Nguyễn Quỳnh cùng Nguyễn Huệ đã đứng đó, an tâm Lê Thận đã bất tỉnh, cả hai người chui xuống, khẽ quan sát, Nguyễn Huệ với nhận biết cực nhạy bén về quân sự nói:

" Nếu đệ không cảnh giác thì chúng ta thật khó để phát hiện được. Chỉ cần khéo léo vận dụng thì quân địch có thể tấn công bất ngờ mà không hay biết, nếu chúng được mở rộng và hình thành một con đường, có thể ở, sinh hoạt bên dưới thì thật khó lường. May mắn ta có thể phát hiện được sớm."

Nguyễn Quỳnh dùng tay, khẽ cạo nhẹ nền đất, nói:

" Đó là người có tầm nhìn như huynh mới nghĩ được như vậy, chứ theo đệ quan sát thì nhìn dấu tích thì nơi này đã được đào khá lâu, khoảng 20 -30 năm. Người nghĩ ra nó, chắc cũng chỉ muốn làm nơi ẩn nấp, tập kích bất ngờ thôi. Nghe huynh nói, đệ cũng nghĩ chiến lược này khá hay. Mà chúng ta lên áp giải tên đó về thẩm vấn xem sao. "

" Được."

.........

Trong căn ngục tối, Lê Thận người be bét máu, Nguyễn Huệ cho người đung đủ cực hình, nhưng vẫn không hé răng một câu. Nguyễn Huệ bực dọc nói:

" Người đâu, giam hắn lại, cấm để hắn chết. Nếu không thì các ngươi cũng sẽ đi theo đó."

" Vâng, hạ thần biết."

Phân phó xong, hai người hồi cung, vừa đến thư phòng thì Ngô Thì Nhậm, Hồ Công Thuyên và Lê Quang Đại đang quỳ xuống, Trương Văn Hiến, Nguyễn Thiếp cũng suy tư, thấy Nguyễn Huệ tiến tới, cả ba đồng thanh tâu:

" Hạ thần bất tài, mong bệ hạ trách tội."

Ban sáng vừa triển khai xong, xảy ra cản trở như vậy, không khác việc đánh ba ba vào mặt bệ hạ, mà vụ việc như thần chi tác, dù lục tung sách thì cũng không có cách giải quyết. Cả ba đều không thể biết làm sao, vụ việc này mọi dấu hiệu y hệt vụ Phạm Lương, Phạm Văn.....

Nhìn ba người, Nguyễn Huệ trầm giọng nói:

" Đứng lên cả đi, kẻ chủ mưu ta đã bắt được, nhưng chưa thể lấy được lời khai. Chuyện này không trách được các ngươi. Vào thư phòng ta bàn bạc thêm."

Cả năm người nghe vậy, cũng giật mình, phải biết họ có nhân thủ vô cùng lớn mà cũng không tìm ra, bệ bạ lại phát hiện và bắt được. Quả là bậc thánh nhân.

.....

Trong thư phòng, Nguyễn Huệ nói đơn giản về việc phát hiện của mình, nghe được hệ thống hầm hào, Hồ Công Thuyên, Nguyễn Thiếp đôi mắt sáng rực, càng ngẫm càng thêm diệu, mồ hôi cũng lấm thấm rơi. Hồ Công Thuyên với tư cách thượng thư Bộ Binh nhìn qua biết được mối nguy hại của chúng, cảm thấy vô cùng may mắn khi phát hiện được, nếu không thì.....

Còn Lê Quang Đại khi biết chủ mưu tóm góm thì cũng sốt sắng, Nguyễn Huệ nói:

" Kẻ đó khó mà dùng thủ đoạn bức cung tra ép đượv, kẻo hắn tự tử thì tất cả đi không. Ngươi thử dùng tiền tài, mĩ nữ dụ hoặc xem."

" Vâng."

Rồi nhìn Ngô Thì Nhậm nói:

" Những kẻ tung lời đồn. Ta nghĩ chắc chúng có thể cùng một bọn, ngươi cho người bắt lấy, đồng thời làm mọi cách khống chế và tiêu tan lời đồn, kẻo bọn chúng lợi dụng, kích động dân chúng làm loạn."

" Vâng."

Lời vừa rứt, bên ngoài Tiểu Quế Tử nói vọng vào:

" Thưa bệ hạ, có một người nói có tin cấp báo từ Nguyễn Toản đại nhân muốn đưa bệ hạ."

Nghe vậy, Nguyễn Huệ hiếm hoi dẫn ra, nói:

" Cho người đó vào."

" Vâng."

......

Nguyễn Long xuất hiện, khẽ chắp tay, nói:

" Công tử nói đưa lá thư này cho bệ hạ, có lẽ sẽ giúp bệ hạ giải quyết được vụ Phạm Lương, Phạm Văn. Công tử nói đây chỉ là suy đoán dựa theo kết quả khám nghiệm tử thi cùng nghi chép hiện trường, không chắc hẳn là đúng. Mời bệ hạ xem."

Nguyễn Huệ vui mừng cầm lấy lá thư, đọc xong, cười lớn:

" Diệu a, diệu a. Thật là ngay trước mặt mà không biết."

Rồi đưa lá thư cho mọi người xem. Bên trên là một loạt thuật ngữ chuyên khoa, tất cả đọc đều mơ hồ nhưng cảm giác có thể nó rất rất đúng, cuối cùng đập vào mắt là :

" Thứ nhất có thể là một dung dịch được chiết xuất, ngưng tụ sau khi nghiền hạt na( hạt mơ) đun lên ngưng tụ lại, chỉ cần một lượng nhỏ có thể gây mù loà nếu dính vào mắt, nhưng có thể dùng để gội đầu chống chấy. Dấu hiệu là 2 mắt đau, nhức, chói mờ, kích thích chảy nước mắt. Dùng tay dụi dẫn đến mù loà.

Thứ hai có thể là cây Ô đầu( rễ của nó còn được gọi là củ ấu tầu ) là một cây độc khi còn sống, chỉ cần chạm vào lá cây bằng tay, gây gạt, nhịp tim tăng nhanh....... nhưng khi sao khô trưng cất, xấy khô, tán bột, ngâm rượu dùng làm thuốc xoa bóp, hoặc đem sác uống, bài thuốc là :

Chuẩn bị: Tế tân 5g, xích thược 12g, thổ phục 16g, ý dĩ 20g, quế chi 4 – 6g, ô đầu (sắc trước) 5g, đương quy 12g, uy linh tiên 10g, tỳ giải 12g, mộc thông 10g."

Đọc xong, mọi người đều trầm ngâm, Nguyễn Quỳnh đôi mắt đầy chiến ý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »