Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 43
Đến

❊ ❊ ❊

Thật lâu, Đoàn Thị Điểm mới coi như bình tâm lại. Nguyễn Long cười trừ:

" Thuộc hạ đang dẫn mọi người đi gặp công tử. Phu nhân co thể đi cùng. Công tử đang bận chút, khó có thể ra ngoài được. Mong phu nhân thông cảm."

" Hừ. Không thèm." Rồi xoay người bỏ đi.

Đoàn Thị Điểm rời đi, mọi người tiếp tục nói chuyện, nhưng không khí không quá thông thuận.

Đoàn Trác Luân miễn cưỡng mỉm cười, nói:

" Cũng sắp tới bữa, mọi người cũng vất vả đường xá xa xôi mà đến. Hôm nay, tôi xin phép được làm chủ, mời mọi người bữa cơm đạm bạc. Mong không chế trách."

" Được. Luân huynh lại khách xáo rồi." Nguyễn Quỳnh đáp.

Rất nhanh, mọi người dùng bữa xong xuôi, cùng thưởng nguyệt.

.......

Sáng hôm sau, khi Nguyễn Huệ cùng mọi người chuẩn bị lên đường. Thì Đoàn Thị Điểm ăn mặc giả trang nam đi ra, tay xách cồng kềnh đồ là đạc đi ra, mặt bình thản, nhìn hỏi:

" Bao giờ xuất phát."

Thấy vậy, mọi người cũng hiểu, Trác Luân nén cười, nói:

" Muội định chuyển nhà luôn ư, Ai đời Trâu đi tìm cọc, muội không xin phép huynh một câu ư."

Đoàn Thị Điểm bị nói, mặt ửng đỏ, cúi đầu. Trong lòng hỗn loạn.

Nhìn em gái như vậy, Trác Luân thở dài:

" Đúng là con gái nuôi lớn không giữ được ạ..."

" Muội sẽ thường xuyên về thăm huynh. Đi mà..." Nghe anh trai nói vậy, Đoàn Thị Điểm nũng nịu.

" Được rồi, được rồi. Xe ngựa bên ngoài, để huynh xách hành lý cất lên, rồi chúng ta cùng đi."

" Huynh cũng đi cùng ư?"

Trác Luân mang theo một tia tức giận, nói:

" Tất nhiên, để còn xem mặt mũi kẻ đó ra sao mà lại cướp đi trái tim của em gái. Hừ."

" Huynh thì...." Đoàn Thị Điểm nói khẽ.

.........

Chuyến hành chính khá thuận lợi. Gần trưa hôm sau, mọi người đã đến làmg Đại.

Làng Đại giờ trở lên đông đúc nhộn nhịp hơn, đường đi được lát gạch, vệ đường là từng hành, tường hàng hoa, các hàng quán những nông dân vừa cuốc cày bừa mảnh ruộng xong, đang nghỉ ngơi, bàn tán xôn xao. Việc này khá là không phù hợp, bởi nước ta từ thế kỉ thứ III đến nay đều trồng lúa vào hai vụ là vụ lúa Chiêm trồng từ tháng 11 đến tháng 5 và vụ lúa mùa trồng từ tháng 6 đến tháng 10 âm lịch.

Nhưng bây giờ, là gần cuối tháng 10 mà đất đai còn bỏ trống, quan sát xung quanh, cũng không thấy ai gieo mạ, nông dân mới chỉ bắt đầu cầy bừa, không một chút lo lắng, vô tư cười đùa, bàn tán về hội tuồng trên tỉnh.

Nguyễn Huệ tâm tình không khỏi hạ xuống. Khi chiếm được Bắc Hà, trước tình hình ruộng đất bỏ hoang, Nguyễn Huệ đã ra quyết xách, yêu cầu mọi người về nơi cư trú, nhận ruộng, cấy cầy và nộp thuế, nhưng giờ đây.....

Trong lòng tò mò, mọi người bước vào một quán nước ven đường.

Bên trong, một cụ lão râu tóc bạc phơ, gương mặt hồng thuận, đang đơm trà cho khách, cười thật tươi, nhìn thấy khách nhân, Cụ Ba hiền hậu:

" Quan khách muốn uống gì. Ở đây lão có trà tươi vừa pha, làm chút cho ấm bụng."

Nguyễn Huệ gật đầu:

" Vâng. Cụ cho con xin chén."

Nhận lấy chén trà, nhấp một chút, cảm nhận vị đắng đắng chát chát, thanh thanh, Nguyễn Huệ cười:

" Hình như là trà sen à cụ. Hương vị thật thanh."

" Đúng rồi, đây là đặc sản làng này, nghe công tử nói, trà này, người từng dùng để tiến vua. Nến khá đắt đỏ, lão cũng không nỡ uống."

" Ồ. Quý như vậy thì....." Nguyễn Quỳnh gập ngừng.

" Haha, lão nhìn các cậu, cũng là người nơi khác mộ danh mà tới, lên đối với khách phương xa, lão thay mặt dân làng mời mọi người chén trà quê, không ít thì nhiều, coi như lễ đãi khách. Haha."

" À. Vâng. Mà con thấy dân làng ai cũng vui vẻ, chắc đời sống khấm khá cụ nhỉ."

" Ừm. Cũng mới thôi, từ ngày công tử về, làng quê này thay da đổi thịt, ai lấy cũng vui vẻ....." vừa kể ánh mắt vô cùng say mê.

Mọi người cũng dần hiểu những việc biến hoá to lớn xẩy ra nơi đây: làm đường, chia ruộng đất, dạy học..... Nghe mà vô cùng ngưỡng mộ. Đoàn Thị Điểm cười càng vui vẻ, muốn hét lớn: " Đấy là phu quân của ta."

" Mà thưa cụ, con nghic đãng nhẽ giờ lên là vụ mùa, mọi người lên bắt đầu gieo cấy, tại sao giờ con mới thấy mọi người cầy bữa, có phải quá muộn không ạ."

" Không, không. Công tử nói, người sẽ cho một giống thần kì, ăn ngon và năng suất cao hơn lúa, nên mọi người đang nghe theo, đang mong chờ lắm. Lão đã thấy qua, nó dài dài đỏ đỏ trông giống hệt cây nhân sâm tây bán trên chợ tỉnh."

" Vâng." Cây nhân sâm tây, Nguyễn Huệ từng được dâng lên, nhưng không rõ tác dụng ra sao, mà gia khá đắt, hơn 10 quan tiền tốt/1 củ. Cũng rất được ưa chuộng trong giới quan lại.

Hỏi thăm xong, mọi người trả tiền, đứng dậy, rời đi đến nơi ở của Nguyễn Toàn.

Một trang viên khá lớn, vô cùng nổi bật ở giữa làng, xung quanh, mọi người đang tất bật khiêng khiêng vác vác.

Thấy có người lạ tiến đến, một thanh niên cơ bắp, đầu nhễ nhãi mô hôi, nghiêm mặt, tay đưa ngang trán, một tư thế chào, nhìn Nguyễn Huệ:

" Xin chào đồng chí, không biết mọi người có việc gì mà đến đây, không biết có hẹn trước không ạ."

" Không. Nhưng ta cùng công tử ngươi là huynh đệ. Phiền ngươi vào vào báo với công tử như vậy. Nói rằng có khách từ xa tới." Nguyễn Huệ đáp.

Phạm Hổ gật đầu, lấy một quyển sổ trong người ra:

" Được, vậy mọi người đọc tên họ, để tôi nghi lại, tối đưa lên công tử, đê người xem xét. Mong mọi người thông cảm, mỗi ngày có vô số người muốn gặp công tử, mà người cũng không phải ba đầu sáu tay, công việc bận rộn. Không có nhiều thời gian rảnh ạ."

Nguyễn Huệ đờ người ra, định đọc, Nguyễn Long từ bên trong đi ra, cười:

" Mọi người đã đến, đang định ra đón, mong mọi người thông cảm."

Nguyễn Long hôm trước rời đi sớm để về báo cáo việc của Đoàn Thị Điểm.

Nhìn Nguyễn Long, Phạm Hổ cùng những tên lính khác, giơ tay chào, nói:

" Chào đội trưởng." Ánh mắt còn có chút sùng bái.

" Mọi người khoẻ. Tiếp tục công việc đi."

" Vâng đội trưởng."

Nguyễn Long dẫn mọi người đi vào, cảnh tượng kì hoa nối tiếp khắp nơi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »