Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5108 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 12
Mưu tính (2)

❊ ❊ ❊

Đêm qua, khi đang bước thững thờ nhìn trăng sáng vằng vặc đêm15, Lê Thị Kim lại nhìn về phương Bắc, không khỏi thở ngắn than dài.

Khi không khí tết vừa tràn vào Thăng Long, trăm hoa đua nở thì tiết hét kinh thiên, lũ giặc cỏ Tây Sơn tràn vào đánh tan đồn Ngọc Hồi, Tôn Sĩ Nghị hoảng sợ mà bỏ chạy, cả đường tràn ngập máu tanh trong ngày tết. Lúc đó bà đang theo cô gia( Lê Chiêu Thống) bái kiến Thái Hậu, nghe được tin vội vã theo cửa thành mà chạy, mọi người chạy lạc khỏi đoàn người Tôn Sĩ Nghị. Cuộc chạy chốn vô cùng vất vả, may thay khi đến đồn Hoà Lạc được một thổ hào cưu mang. Những tưởng được an ổn đôi chút, đợi qua cơn phong ba thì sẽ đường sang Trung Quốc hội họp với Tôn Sĩ Nghị, lại xin Càn Long hoàng đế lại sai người điều quân, để khôi phục đại thống nhà Lê.

Những hơi ôi, mọi người còn chưa ngồi yên, ai ngờ chỉ trong chốc lát tướng Tây Sơn đã đuổi tới, mọi người phân tán mà chạy. Cô gia cùng Thái hậu được bọn Quýnh, Hiền cùng binh lính mở đường máu thoát thân, biết mình đi theo chỉ gây phiền hà, Lê Thị Kim cùng với người hầu chạy theo hướng khác. Cuối cùng tưởng như yên ổn ở nơi thôn quê, đợi chờ tin cô gia nhưng chỉ được hơn 1 tháng, em trai bà là Lê Duy Chỉ tìm đến, thuyết phục lên đồn Cao Bằng- căn cứ mới lập để tụ lòng dân. Nhìn cảnh chiến tranh tang tóc, dâm chúng lầm than, Lê Thị Kim toan từ chối, nhưng Lê Duy Chỉ nhắc tới cô gia khiến lòng bà đau như cắt, cuối cùng đồng ý với mong muốn tìm được cô gia mà tận tuỵ chăm sóc người cả đời như lời ước hẹn.

Với trí tuệ của một người có ăn có học, tuy ngắn ngủi nhưng chỉ vài tháng, bà đã giúp Lê Duy Chỉ xây dựng vững chắc đồn cũng như dựa vào địa thế hiểm yếu, chống lại cuộc càn quân của Tây Sơn.

Những tưởng chậm rãi cứ mà như vậy, chờ tin cô gia nhưng cho đến hôm qua, một người áo đen đến gặp bà, cùng bà nói chuyện, người đó cũng là người thứ hai biết họ thực sự của bà, Lê Thị Kim đúng hơn phải gọi là Nguyễn Thị Kim nhìn chằm chằm Nguyễn Toản mà nói:

" Rốt cuộc ngươi nói nhiều như vậy, mục đích là gì."

Nguyễn Toản nghiền ngẫm nhìn, nói:

" Chỉ nhắc nhở hoàng phi nhớ lấy nhiệm vụ của mình được giao."

Nghe xong, Nguyễn Thị Kim quỳ xuống, nức nở:

" Tại sao, tại sao....? Ta muốn cuộc sống sống yên bình không được ư. Ta đã trả nợ Nguyễn Huệ cưu mang bằng cách đưa tin, giờ đây các ngươi còn muốn gì nữa. Định đuổi cùng giết tận ư, những người ở đây đều là kẻ tận trung với nhà Lê, để họ có một mảnh đất khỉ ho cò gáy mà yên ổn sống đến cuối đời không được ư. Các ngươi tàn nhẫn....tàn nhẫn...."

Nguyễn Toản lắc đầu:

" Nếu Lê Chiêu Thống không kéo voi giày mả tổ thì đâu đến kết cục như vậy. Giờ chốn chui chốn lủi nhục nhã bên Nam Ninh."

Nghe được tin tức, Nguyễn Thị Kim vôi vã xông lại, điên cuồng hỏi:

" Ngươi, ngươi biết cô gia ở đâu ư. Nói....nói cho ta."

Nguyễn Toản giữ lại Nguyễn Thị Kim đang kích động nói:

" Nếu chỉ cần bà làm được điều ta nói, thì ta sẽ đưa bà sang gặp." Rồi mỉm cười chờ đợi câu trả lời.

Thật lâu, Nguyễn Thị Kim gật đầu:

"Được, chỉ cần ngươi dẫn ta gặp cô gia. Điều gì cũng có thể."

Nguyễn Toản cười lớn:

" Được. Ngày mai Lê Duy Chỉ sẽ tới, ta sẽ xem biểu hiện của bà mà quyết định. " rồi nhìn thật sâu Nguyễn Thị Kim nói:

" Đường có chơi hoa chiêu. Mạng sống Lê Chiêu Thống đều nằm trong tay ta."

Nhìn thật sâu, bóng áo đen đã khuất, Nguyễn Thị Kim thở thật sâu, lấy lại tâm tình rồi đánh thức nha hoàn bị đánh ngất dậy.

.........

Nhớ lại đêm qua, Nguyễn Thị Kim thật sâu bình tĩnh rồi đi ra ngoài.

Trong doanh trướng, Lê Duy Chỉ đang cùng bọn Nguyễn Đình Giản đang bàn bạc, thấy Nguyễn Thị Kim bước vào, vội vã tâu:

" Thần xin bái kiến Hoàng hậu."

" Đệ xin bái kiến tỷ."

Nguyễn Thị Kim gật đầu, đi về nghế chủ toạ nói:

" Ta đã nghe Lê Duy Chỉ nói qua, nhưng cần phải bàn bạc thêm, đầu tiên là......"

Nguyễn Đình Giản tuy là thượng thư bộ binh nên có chút hiểu biết, nghe Nguyễn Thị Kim nói, đôi mắt càng ngày càng rực sáng, kính nể hoàng hậu tuy phận nữ nhi nhưng kiến thức lại vô cùng uyên bác, nếu không có người thì tàn quân mà ông thu gim đã bị Tây Sơn đả bải từ lâu.

.........

Đêm hôm đó, trong cánh rừng Pắc Ban, Nguyễn Toản đang chăm chú đọc hai lá thư vừa nhận được, khẽ đăm chiêu, rồi nói với Nguyễn Huy:

" Ngươi cầm lá thư này đưa đến Thăng Long cho tận tay Nguyễn Huệ, nói rằng đoa là quà gặp mặt mà hôm trước vội đi mà không đưa."

" Vâng."

" Mà chuyện ta sai ngươi sắp đặt thì sao rồi."

" Thưa công tử, chỉ nay mai là sẽ hoàn thành."

" Thúc đốc mọi người nhanh chóng, ta cần trong ngày mai phải hoàn thành."

"Vâng, thuộc hạ sẽ đốc thúc mọi người."

"Được. Ngươi lui đi." Nhìn Nguyễn Huy biến mất, Nguyễn Toản cười:

" Nốt mai sẽ đến lúc ta phải ra mặt, thật chờ đợi điều thú vị a. Đến đây cũng gần 3 tháng, cũng lên ra ngoài."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »