Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5030 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 85
Gia định

❊ ❊ ❊

Như thường lệ, mỗi dịp đầu tháng, Nguyễn Ánh lại cùng quần thần ra ngoài, vi hành, qua đó quan sát, phát hiện vấn đề khó khăn, từ đó nha h chóng giải quyết. Và hôm nay không ngoại lệ.

.........

Từ sáng sớm, các quan đã tiến vào phủ Vương cùng nhau dùng bữa. Nhìn mọi người đông đủ, Nguyễn Ánh cừoi:

" Dạo này, sắp đến vụ giáp hạt, tình hình khó khăn. Dân chúng đang khổ cực, ta cùng các khanh không thể làm ngơ được. Bữa ăn có chút đạm bạc, mong chư vị ái khanh không chê."

" Vương lo nghĩ cho dân. Chúng thần thấy mà hổ thẹn."

"Haha. Các khanh ăn đi."

" Vâng."

Viêc vua quan ăn uống đạm bạc, cũng được thị vệ, tì nữ nhìn thấy, nhanh chóng lan truyền ra ngoài. Nhân dân nghe xong, ai ai cũng cảm thán cảm vua là người vô cùng đức độ, minh quân. Bất giác, tiếng vọng của Nguyễn Ánh ngày càng lớn.

..........

Ăn uống xong xuôi, mọi người thay lại trang phụ thường dân, từ cửa sau đi ra.

Dạo quanh phố phường, ngắm nhìn nhân dân, thỉnh thoảng nghe mọi người bàn tán khen ngợi mình, hắn nụ cười vô cùng rực rỡ.

Khi trời gần trưa, mọi người cũng đến hải vọng các, từ xa nhìn lại, Thành Bát Quái( hoặc gọi là thàng Quy) đang dần thành hình. Nguyễn Ánh không khỏi thở phào, nhìn sang phía Olivier de Puymanel ( tên việt là Nguyễn Văn Tín):

" Ông Tín, với tiến độ thi công như thế này, năm sau liệu có xong."

Nguyễn Văn Tín nghe vậy vội vã thưa:

" Thưa Vương, chắc chắn rồi, cuối năm sau sẽ hoàn thành." Vẻ mặt cũng không khỏi ngẩng lên đầy kiêu ngạo. Dù sao đây cũng là công trình mà tự tay hắn thiết kế, đốc thúc thi công. Một năm rưỡi cũng đã là vô cùng kì tích.

Nghe vậy, Nguyễn Ánh không khỏi nhíu mày:

" Có thể đẩy nhanh tiến độ được không?"

Suy nghĩ giây lát, Nguyễn Văn Tín thưa:

" Về lí thuyết là có thể, chỉ cần tăng số nhân công từ 1.5 vạn lên 3 vạn, đồng thời ép tiến độ nhân công thì sẽ hoàn thành trước vụ mùa."

" Vậy được. Để ta bảo người thu xếp."

Nguyễn Ánh vừa dứt lời, đứng bên cạnh một người vội vã thưa:

" Thưa Vương, việc này cần phải xem xét kĩ, không lên quyết định như vậy được."

Nghe vậy Nguyễn Ánh không khỏi khó chịu, nhưng nhìn lại, biết người thưa là Ngô Nhân Tịnh(*), dịu giọng, nói:

" Làm sao. Ái khanh có ý kiến gì."

" Thưa Vương. Nếu làm như lời ông Tín nói thì rất có thể sẽ khiến dân chúng nổi loạn. Chúng ta muốn lấy đây làm gốc thì trước hết phải được lòng dân, như thời Thái Tổ( Nguyễn Hoàng) đã làm."

Nghe xong, Nguyễn Ánh cũng lẳng lặng.

............

Hắn biết mình không phải một người toàn tài. Luận văn thì tuy thông thao chữ nghĩa, nhưng chuyện kinh bang thì không phải một bậc hiền tài. Luận võ tuy biết một chút nhưng uy dũng không thể là thần tướng. Chính vì vậy, từ khi lập nghiệp, chống lại Tây Sơn thì Lưu Bị như một hình mẫu, tấm gương hắn noi theo. Nên bây giờ dưới trướng hắn nhân tài một đống, văn có Ngô Nhân Tịnh, Trịnh Hoài Đức..... Võ có Nguyễn Văn Nhơn, Võ Tánh..... Và quan trọng hơn, hắn làm được hơn những người khác, là dù đứng ở ngôi vị cao nhất, nhưng vẫn hiểu được sự lăng nghe, phê bình và sự tự phê bình.

..........

Lúc sau, hắn mở miệng:

" Vậy ái khanh có kế sách gì. Cứ mỗi khi mùa màng thu hoạch, lũ Tây Sơn lại cho người xuống cướp phá, dân chúng khổ vô cùng. Ta muốn đẩy nhanh tiến độ cũng chỉ vì muốn cho dân chúng bớt khổ." Khuôn mặt lộ vẻ buồn rầu.

" Thưa vương. Tấm lòng của người, nhân dân và chúng thần đều hiểu. Nhưng việc gì đều lên xem xét mọi mặt, cái nào lợi nhất thì làm.

Về vấn đề này thì theo thần nghĩ, nên duy trì tiến độ hiện tại. Mặc dù lũ Tây Sơn cậy có tràng trận. Nhưng trong tay chúng ta cũng có đoản binh; lấy đoản chống nhau với tràng, phép dùng binh thường vẫn phải thế.

Mặt khác, tuy thiệt hại vẫn còn nhưng chúng ta có nhìn theo hướng tích cực. Qua thế giặc mà biết được hướng đi của giặc, từ đó thong thả tìm cách mà đối ứng.

Như việc quân giặc kéo đến ầm ầm, như gió, như lửa.......có thể thấy kẻ chỉ huy chỉ là tên mãnh tướng, chủ lực Tây Sơn còn chưa xuống, chúng ta nhàn nhã mà chuẩn bị, dùng giặc để luyện binh.

Còn nếu nó dùng cách dần dà, như tằm ăn lá, thong thả mà không ham của dân, không cần lấy mau việc.....thì có nghĩa quân Tây Sơn sắp kéo xuống, chúng ta cũng biết trước mà chuẩn bị, không để thụ động như những lần trước

'Khoan sức cho dân, để làm kế sâu rễ bền gốc' giống như lời Hưng Đạo Vương từng nói."

Nghe xong, hắn gật đầu, mỉm cười:

" Ái khanh đúng là cânh tay phải của ta."

Rồi nhìn Nguyễn Văn Tín nói:

" Ông cứ giữ nguyên tiến độ đó. Có gì khó khăn thông báo ta."

" Vâng."

Xong xuôi, Nguyễn Ánh cùng đám quần thần rời đi.

...........

Địa thế Gia Định là sông ngòi, biển nhiều, đồng thời thiên nhiên cực kỳ ưu đãi các sản vật và tài nguyên cần thiết như dầu cây rái, trám, sơn và đặc biệt là gỗ;

Nghe lời khuyên nhủ, Nguyễn Ánh ra sức phát triển ngành đóng thuyền, các nậu dầu rái, trám, sơn được thành lập nhằm phục vụ cho ngành đóng thuyền:

..........

Ngồi trên chiến thuyền, trôi nhẹ trên dòng sông ngắm nhìn những nậi dầu dái xanh ngát, Hắn nhìn sàn Võ Tánh nói:

" Việc đóng thuyền như thế nào. Đã đủ cho quân đội?"

" Thưa Vương, theo tiến độ thì hết năm nay có thể đóng được 40 chiến thuyền và 100 chiếc thuyền biển. Số lượng tuy khả quan, nhưng vẫn thiếu rất nhiều"

" Ừm. Có gặp vấn đề khó khăn gì không?"

" Thưa Vương. Khó khăn lớn nhất là năng suất lấy gỗ, nhất là việc kéo gỗ từ rừng Quang Hóa (Rừng Quang Hóa thuộc Tây Ninh ngày nay) ra ngoài hết sức khó khăn."

Nghe vậy, hắn quay người sang Ngô Nhân Tịnh hỏi:

" Ái khanh ngươi có nghĩ ra cách nào để tăng hiệu suất không."

Suy nghĩ lúc, Ngô Nhân Tịnh nói:

" Chúng ta có thể lợi dụng sức kéo của trâu để kéo gỗ. Trước hết xin vương mua khoảng 300 con trâu thành lập ngưu binh, chuyên phụ trách kéo gỗ. Mặt khác, sau khi vụ nông, vương sai người ra lệnh tận dụng thuê mướn lại trâu của dần để phục vụ, chỉ cần cho một giá cả hợp lí là được. Vừa tận dụng được sức lực toàn dân, lại tạo thêm công việc cho mọi người, tránh việc nông nhàn."

Nghe xong, hắn vỗ tay thật mạnh, cười lớn:

" Tuyệt. Võ Tánh ngươi theo ý quân sư mà làm."

" Vâng." Võ Tánh đáp lại, sau đó nhìn Ngô Nhân Tịnh khom người:

" Cảm ơn quân sư."

" Haha." Ngô Nhân Tịnh cười lớn.

.........

Đoàn người lại tiếp tục đi, những vấn đề khó khăn liên tục thảo luận, tìm cách giải quyết, tháo gỡ. Vua, quan gần gũi như anh em một nhà.

...........

P/s: (*) : Gia Định tam gia là danh hiệu người đời tặng cho ba vị quan văn của Nguyễn Phúc Ánh là: Lê Quang Định, Ngô Nhân Tịnh và Trịnh Hoài Đức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »