Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5108 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 88
Diễn

❊ ❊ ❊

Sau khi áp giải nghi phạm ( những người đi cùng Phạm Tiên) vào ngục, tên trưởng ngục đang thở phào.

.........

Hoàng thượng trở lại. Cấp trên đã sai phó tăng cường cảnh giác, chỉ cần dị động nhỏ cũng phải nhanh chóng trấn áp. Nên vừa đang ăn cơm, nghe tin tức, hắn vội vã chạy đến, rất may vụ việc chưa quá tầm kiểm soát.

Đi ra khỏi cửa ngục chưa lâu, một bóng người áp sát, tay cầm một túi bạc, nhỏ giọng:

" Thưa quan sai, lão gia nhà tôi muốn gặp mặt. Đây là chút thành ý."

Tiếp nhận, ước lượng bên trong có 10 quan, hắn khẽ hắng giọng:

" Đi thôi."

" Vâng."

..........

Vòng vèo qua từng ngõ nhỏ, hai người đi đến một căn nhà, tiến vào. Hồ Thức đã ngồi sẵn, thấy tên cai ngục tiến đến, đôi lời khách sáo, liền nói thẳng:

" Những người vừa áp giải vào trong. Ta muốn ngươi làm chúng theo lời ta nói. Nếu làm được, số bạc này của ngươi. " Vừa nói, vừa mở lắp hòm, bạc nhất thời sáng loá.

Tên quản ngục nhìn xi mê, nước miếng rớt ra, Hồ Thức đóng lại, hỏi:

" Ngươi thấy lời đề nghị thế nào?"

Tuy số bạc loá mắt nhưng tên quản ngục có chút đắn đo, ngập ngừng:

" Ngươi có thể nói cho ta lí do tại sao ngươi muốn làm vậy?"

" Việc ta làm, ngươi chỉ cần nói, có nhận hay không. Chớ nhiều lời." Hồ Thức lắc đầu.

Thật lâu, " Nhận." Tên quản ngục cắn răng đáp ứng.

" Sảng khoái." rồi phảy tay cho tên người hầu nói:

" Ngươi đi phối hợp cùng hắn."

" Vâng."

...........

Ra ngoài, tên quản ngục lo nghĩ, vội vã quay trở lại ngục giam. Tên lính gác thấy vậy hỏi:

" Đại nhân, ngươi không phải bảo trở về ư? Sớm trở lại vậy." Rồi nhìn người bên cạnh nói: " Hắn là ai?"

" Có việc. Đây là người mà Lý đại nhân phân phó phối hợp ta, mấy người vừa nẫy đâu."

" Vẫn ở phía trong. Để ta dẫn đại nhân đi."

Tiến vào phòng giam cuối cùng, mấy người đều bị trói chặt, tên lính thưa:

" Bọn chúng ở đây thưa đại nhân."

" Ừm. Đem thiết bị dùng hình đến cho ta."

" Nhưng, bệ hạ đã cấm...."

" Cứ mang đến. Có gì ta chịu trách nhiệm."

" Vâng." Tên lính vội vã đi lấy.

Lúc sau cầm lấy bộ dùng hình, hắn nói với tên lính:

" Ngươi dẫn người của Lý đại nhân tiến về phòng nghỉ. "

" Vâng."

.............

Bộ dùng hình được hắn sử dụng thành thạo, nhanh chóng những người đưa vào không chịu nổi, nhao nhao ấn vào bản khai cung viết sẵn. Đợi tất cả ráo mực.Hắn vội vã cầm lấy tiến vào căn phòng, một người đã ngồi sẵn, cung kính:

" Bẩm đại nhân, tất cả bọn chúng đều khai, do mâu thuẫn từ trước lên bàn bạc cùng nhau ra tay mưu hại.

Đây là tờ khai, đã đóng dấu điểm chỉ. Mời đại nhân xem."

Lật qua loa, Hồ Lam gật đầu:

" Ngươi làm rất tốt. Hiệu suất cũng vô cùng nhanh."

" Cảm tạ đại nhân khen ngợi."

" Để ta dẫn ngươi đi gặp một người..."

Tên cai ngục sau lòng nghe xong lòng vui sướng hồi hộp, bỗng một phi tiêu bắn tới, cả người đơ cứng ngã xuống. Đôi mắt trợn tròn.

Hai tên lính canh hoảng hốt, sau đó nhanh chóng hò hét báo động, mũi giáo cũng chực chỉ:

" Ngươi, ngươi dâm giết người."

Hồ Lam bình thản không đáp, lấy trong người lệnh bài Mật Vệ ra, binh lính tiến lại trông thấy quỳ gối cung kính:

" Tham kiến đại nhân."

Hồ Lam nhìn tất cả, nói:

" Các ngươi biết tại sao hắn phải chết không."

" Không....." Những tên lính canh rụt rè đáp.

Hồ Lam lắc đầu, thở dài:

" Luật pháp là lớn nhất, không chuyện gì được lớn hơn. Vậy mà người thi hành pháp luật lại vi phạm pháp luật. Đáng buồn thay. Kẻ này giữ lại cũng chỉ là sâu mọt. Nhìn lấy đó mà làm gương."

" Vâng. Đại nhân nói đúng. Chúng nô tài xin nghi nhớ."

" Được rồi, theo trình tự thẩm tra lại."

" Vâng."

Từ buồng giam ra ngoài, Hồ Lam lắc đầu cười khổ, không hiểu đại nhân nghĩ gì. Dù sao hắn chỉ cần tuân thủ là được.

..............

Lămg tẩm chúa Nguyễn gồm 9 khu lăng mộ: lăng Trường Cơ (chúa Nguyễn Hoàng), lăng Trường Diễn (chúa Nguyễn Phúc Nguyên), lăng Trường Diên (chúa Nguyễn Phúc Lan); Lăng Trường Hưng (chúa Nguyễn Phúc Tần); lăng Trường Mậu (chúa Nguyễn Phúc Thái); Lăng Trường Thanh (chúa Nguyễn Phúc Chu); lăng Trường Phong (chúa Nguyễn Phúc Chú); lăng Trường Thái (chúa Nguyễn Phúc Khoát); lăng Trường Thiệu (chúa Nguyễn Phúc Thuần) đặt ở các thôn phía tây Huế dọc hai bờ sông Hương. Bên cạnh các lăng của mỗi chúa là lăng của các phi (vợ) của các ông, lăng của các bà phi có khoảng 11 lăng. Các lăng đều được xây dựng theo kiểu kiến trúc đơn giản bằng đá Bazan, gạch vồ gồm hai vòng trong ngoài. Trước mộ có hương án, đằng sau mộ có bình phong, trang trí rồng phượng, ghép nổi mảnh vôi vữa hoặc sành sứ.

Trên một căn nhà gần sát, vô cùng rộng rãi, một nhóm người tụ tập, đầy đủ thành phần, từ thầy phong thuỷ, làm mộc, thường dân....... đều đang bàn tán vè việc sắp tới. Bọn họ thật không ngờ, bệ hạ vẻ ngoài đạo mạo, mà muốn làm chuyện như vậy, đào mả tổ..... bỗng một người hét lớn:

" Cháy, cháy...."

Ngọn lửa từ bốn phía bao quanh, thiêu trụi mọi thứ, tiếng la hét vang lên. Nhiều người cố chạy ra nhưng bị ngọn lửa thiêu rụi, những người khác thấy vậy, quỳ xuống, ôm mặt khóc: "Đây là trời phạt, trời phạt, Tây Sơn sẽ tận. Họ Nguyễn còn......."

Đứng bên ngoài, nghe lấy lời khó nghe như vậy, Hồ Thức không khỏi nhíu mày. Đợi tiếng hét kết thúc, khẽ báo hiệu.

..........

Ngọn lửa thật lớn nhanh chóng thu hút tầm mắt mọi người. Càng nổi bật hơn khi nó gần lăng tẩm chúa Nguyễn, vừa đi dạo tửu lầu về, trông thấy vậy, Hồ Công Thuyên hốt hoảng, vừa chạy vừa hét lớn:

" Ngăn chặn hoả hoạn, tránh cho việc tổn hại đến lăng thất."

Dân chúng nghe vậy, cũng tất bật mang dụng cun dập lửa ra. Một hàng rào cản lửa nhanh chóng được hình thành, những xô nước tới tấp, ngọn lửa cũng được dập.

Nhưng căn nhà đã cháy rụi, không ai sống sót, kiến trúc xung quanh lăng cũng bị cháy xém.

Lúc sau, Nguyễn Huệ thân khoác hoàng bào dưới sự hộ vệ của cấm quân tiến đến, nhìn lăng thất chúa Nguyễn không hư hao, khẽ thở phào.

Hồ Công Thuyên nhanh chóng tiến lại báo cáo sự việc. Nghe xong, lại nhìn thấy bà con ai nấy đều ngồi thở dốc, đủ loại dụng cụ đựng nước xuất hiện. Trong sâu xa, hắn bỗng cảm thấy chua xót, dù sao 9 đời chúa Nguyễn ở đây, muốn chiếm giữ lòng dân không phải một sớm một chiều. Cầm lấy hương thắp lần lượt các lăng mộ. Xong xuôi, hắn đứng trước toàn dân nói:

" Non sông đất nước chúng ta được như ngày hôm nay, đều nhờ công sức của bao cha ông. Và những chúa Nguyễn cũng góp một phần công lao, Trẫm vô cùng tôn trọng điều đó.

Nhớ năm xưa, Trương Thúc Loan chuyên quyền, trẫm một lòng phò trợ hoàng tử Nguyễn Phúc Dương nổi dậy, chống lại. Được sự ủng hộ của mọi người mà có được thành công ban đầu. Nhưng vận đổi sao rời, trong lúc bất cẩn, Nguyễn Phúc Ánh đã bức ép, dẫn người đi, dã tâm muốn mượn thế giặc bên ngoài.

Nhưng với trái tim lí trí, nhận biết việc đó khác gì rước voi rầy mà tổ, hoàng tử không chịu, tuẫn tiễn để lại tiếc thương vô bờ.

Được sự tin tưởng giao phó, tiếp bước tâm nguyện của cha ông, là thống nhất giang sơn. Dù khổ cực nhưng trẫm vẫn đang cố gắng.

Vậy mà đây, có kẻ muốn xâm phạm, độc ác thay. Lòng trẫm vô cùng đau xót.

Việc này, trẫm cũng biết mình sai lầm. Nay trẫm sẽ điều một ngàn quân canh giữ, lo hương hoả."

Nguyễn Huệ dứt lời, dân chúng đồng loạt hô lớn:

" Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

Nhìn cảnh tượng, hắn vô cùng vui vẻ, bước xuống hỏi han người dân, cùng thu dọn, đến gần sáng, cả người nhấm nhem, hắn trở lại hoàng cung.

...........

Ngày hôm sau, trong trà lâu, tửu quán. Mọi người đang bán tán về bệ hạ uy dũng mà cũng đầy tình cảm. Từ chuyện dựng đài tưởng niệm nhà Lê, cấp đất lo hương hoả, lập miếu thờ nghi nhớ công lao họ Lê......giờ lại đến việc, dù đối chọi vẫn bảo vệ lămg tẩm chúa Nguyễn. Một câu chuyện truyền kì được thuê dệt, lan rộng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »