Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5108 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 11
Mưu tính

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, trời còn mờ hơi sương, trong đồn lũu vừa được đắp lên, thượng thư Bộ Binh Nguyễn Đình Giản quỳ gối thưa:

" Bẩm thân vương, chúa thượng lưu lạc sứ người, thần đã cử bọn Lê Quýnh, Trịnh Hiến, Lý Tạo và Lê Hợp sang Nam Ninh, nghe ngóng tin tức về chúa thượng mà đã mấy tháng nay đều bặt vô âm tín. E là đã có chuyện chẳng lành.

Nhưng giờ thời cơ đến, theo tin thần nhận được, Nguyễn Ánh dưới sự giúp đỡ của bọn người Pháp, đã đánh chiếm được Gia Định. Cả vùng Nam Hà đã vuột ra tay Tây Sơn. Lên Nguyễn Huệ cũng đã giao toàn bộ Bắc Hà cho bọn Ngô Văn Sở, Nguyễn Văn Lân, tiến về vùng Nghệ An. Nếu đánh đây là thời cơ tốt nhất."

Lê Duy Chỉ cảm thấy đúng, thận trọng hỏi lại:

" Nếu thượng thư nói vậy, thời cơ tuy đến, nhưng cách đánh như thế nào, bởi tuy Nguyễn Huệ đã về Nghệ An, nhưng bọn Ngô Văn Sở cùng Nguyễn Văn Lân cũng không phải hạng xoàng. "

Nguyễn Đình Giản đáp:

" Thần đã theo mưu kế của Hoàng Hậu, thông qua con gái bắt kết nối được với Vũ Văn Nhậm, cũng đã hoàn thành được hợp tác. Vũ Văn Nhậm sẽ gửi cho ta tin tình báo cũng như bố trí quân ở Thăng Long, chỉ cần ra một đòn chớp nhoáng, Thăng Long tất về tay. Khi đó chỉ cần hợp tác với Nguyễn Ánh, hình thành thế gọng kìm, khiến Nguyễn Huệ ở Nghệ An tiến thoái lưỡng nam, thì tất yên."

Lê Duy Chỉ nghe xong, suy nghĩ lúc, lắc đầu:

" Tuy chúng ta đạt thành hợp tác với Vũ Văn Nhậm nhưng cũng chỉ coi nó là một phương án bất đắc dĩ, không thể quá tin tưởng được, kẻ đó rất ranh ma. Tuy hắn nói để suy yếu lực lượng của Nguyễn Huệ, giúp cha vợ là Nguyễn Nhạc nắm quyền Tây Sơn, nhưng biết đâu đó chính là gian kế của Nguyễn Huệ, để gậy lưng đập lưng ông. Hoàng huynh đã không tin tức, nên chỉ có một cơ hội xuất quân, không chắc chắn 100% thì sẽ không làm. Thất bại, ta sẽ mang tội với tất cả người đã tận trung với họ Lê."

Nguyễn Đình Giản nghe vậy, tuy có suy nghĩ lăn tăn nhưng quyết tâm thuyết phục, liền tiếp:

" Ngoài hơn 8 ngàn người trong đồn luỹ. Thần cũng đã liên hệ được với thiêm thư xu mật viện Lê Ban, cùng Trần Danh Bính( con Trần Danh Tổ) đang tụ tập cống sĩ và hào mục địa phương tụ tập quân ở chân núi Hồng Lĩnh, sẽ đánh úp Trấn Nghệ An vây lấy Nguyễn Huệ....."

Nghe đến đây Lê Duy Chỉ cũng cau mày, cắt ngang nói:

" Trấn Nghệ An nơi quân chủ lực Tây Sơn đang đóng, đánh vào đó cũng như bỏ mạng vô ích, tốn công dã tràng??"

Bên cạnh Bình chương Nguyễn Huy Túc thấy vậy, giải thích:

" Thân vương có thể chưa biết, Nguyễn Huệ đang thúc dân binh xây dựng Phượng Hoàng Trung Đô, bắt thợ thuyền, dân phu, tiếng ai oán ngập cả đất trời, chỉ cần đánh được vào trấn Nghệ An tạo thanh thế, thì dân sẽ tự ắt sẽ theo, binh động cũng khiến Nguyễn Ánh phong thanh lo sợ, chắc chắn sẽ cho quân ra tụ. Đó cũng để giữ chân Nguyễn Huệ ở đó, không thể ra. Tuy hi sinh nhưng tạo thời cơ lớn cho Bắc Hà, những con người đó chết cũng ngẩnh cao đầu mà tự hào."

Tiếp đà, Nguyễn Đình Giản nói:

" Mặt khác, trấn thủ Kinh Bắc Trần Quang Châu ngang dọc trong hai trấn Đông Bắc (Hải Dương và Kinh Bắc), từng phá vỡ đồn luỹ và giết được tướng tá Tây Sơn cũng sẽ nghe tín hiệu mà xuất quân, phân tán một phần lực lượng Bắc Hà. Khi đó, thân vương lấy danh nghĩa chúa thượng ban chiếu Phù Lê diệt Nguyễn, con cháu dòng dõi của các nhà quyền quý đang giấu ở trong thôn xóm sẽ gây cho náo động, khi đó Tây Sơn sẽ phân tâm."

Lê Duy Chỉ nghe xong, gật đầu:

" Được, việc này ta sẽ bàn thêm với Hoàng tỷ. Trước hết các ngươi hãy dùng chút trà đợi."

Rồi quay sang bảo tên nô tài bên cạnh:

" Ngươi sai người pha trà tiếp đãi các vị."

" Vâng."

........

Trong một khu vườn nhỏ bên thác nước, một người con gái đang gẩy tay trên đàn, những âm thanh não nùng, buồn ai oán, nghe tiếng bước chân, Lê Thị Kim dừng lại, quay người, khi thấy Lê Duy Chỉ, cười nói:

" Hoàng đệ, nay tìm ta có việc gì."

" Tiếng đàn của hoàng tỷ nghe mà não lòng, hoàng huynh lưu lạc nơi đất khách nhưng nếu trông thấy hoàng tỷ vậy thì cũng xót xa." Lê Duy Chỉ không trả lời mà nói sang chuyện khác, đồng thời cũng từ từ bước tới.

" Người còn đang lưu lạc nơi đó, hồn gửi theo, mượn tiếng đàn như giãi bầy tâm tư một chút."

" Hoàng tỷ yên tâm, đệ đã lại sai người sang Nam Ninh tìm hoàng huynh, chắc sắp có tin tức thôi. Tỷ đừng buồn nữa."

Lê Thị Kim lắc đầu, không muốn tiếp tục chủ để này nữa, nói:

" Mà đệ tìm ta có việc gì?"

Lê Duy Chỉ đem kể lại hết hoàn toàn những gì vừa bàn luận lại, Lê Thị Kim nghe xong đáp:

" Thương thư đã nói vậy, đệ hãy xem mà làm, nhưng kế hoạch cần phải bàn tính thật kĩ, tránh đầu voi đuôi chuột. Đánh nhanh thắng nhanh, nếu dây dưa thì chúng ta sẽ thất bại, lương thực cũng không còn quá nhiều nữa. Một phút huy hoàng rồi vụt tắt, còn hơn buồn le lói khắp trăm năm."

Lê Duy Chỉ nghe xong, giật mình:

" Ý tỷ là......."

" Khó. Nếu thượng thư nói thì thuận theo mà làm. Đệ cũng tính đường mà lùi."

" Không, đúng như tỷ nói, thà huy hoàng rồi vụt tắt chứ đệ sẽ không bao giờ bỏ chạy, mặc kệ những người đã theo mình, nhue vậy sống còn ý nghĩa gì chứ?"

Rồi quay người đi

Nhìn Lê Duy Chỉ bước đi, Lê Thi Kim lắc đầu thở dài, nhớ lại cảnh tương đêm hôm trước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »