Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 89
Phú Xuân

❊ ❊ ❊

Khi ánh chiều buông rủ, chiếu rọi xuống, mặt nước lung linh như một bước tranh thuỷ mặc, khiến bất kì ai đều ngẩn ngơ. Tiếng ca huế không biết từ đâu vang lên quanh quẩn trong không trung, khiến lòng lữ khách xao xuyến:

" À á ơ a a à á ơi

Ai vô xứ Huế thì vô

Chớ sợ Truông nhà Hồ, chớ sợ Phá Tam Giang à ơi

À á ơ a a à á ơi

Ngó ra quê cha đường xa sông rộng

Ngó về quê mẹ núi lộng đèo cao

À á ơ a a à á ơi

Nhưng con ơi, con ngú ngủ sâu

Chứ nối lại nhịp cầu

Chứ đã có o ó ư... người đi

À á ơ a a à á ơi."

..........

Sau một ngày mệt nhọc, những con thuyền dần xuôi theo dòng sông Hương cập bến. Hai bóng người mặc Mãn phục, theo chân mọi người bước xuống, nhìn quang cảnh đơn sơ của một nơi gọi là kinh đô, Vương Liễn khẽ cười:

" Man di đúng là man di. Đến nơi phồn thịnh nhất cũng không so sánh được với nơi ở của chúng. Tưởng thiên đường phía trước ai ngờ là địa ngục a...."

Nghe vậy, Vương Kiệt (*) nhíu mày:

" Ta đã dậy con bao lần, đừng lên trông mặt mà bắt hình dong. Giữ lấy cái miệng, kẻo chết lúc nào không hay."

" Cần gì chứ, chả nhẽ bọn chúng dám giết con? Hừ, thách cả họ."

" Im." Một cái tát lao đến, Vương Kiệt gằn giọng: " Thứ bất học vô thuật. Đây là đất khách quê người, không phải địa bàn của chúng ta. Làm gì cũng lên khiêm tốn. Ngươi nghĩ chúng ta bị giết, hoàng đế động binh trả thù ư? Xảy ra, đầy kẻ vui mừng không hết, khéo mang vàng bạc sang tặng thêm? Hừ."

Tuy không đồng ý, nhưng Vươn Liễn vẫn nhu thuận đáp:

" Vâng. Thưa phụ thân, con biết rồi."

" Đi thôi. Tìm quán trọ dừng chân. Cũng tối rồi."

" Vâng."

Hai người vừa đi, một bóng áo đen cũng bám theo sau.

.........

Trong thư phòng, Hồ Thức tiến đến:

" Thưa bệ hạ, sứ thần nhà Thanh đã rời đoàn, tiến về kinh thành hôm nay."

Đang phê duyệt tấu chương, Nguyễn Huệ khẻ dừng lại:

" Ừm. Kẻ đến là ai?"

" Thưa bệ hạ, là Vương Kiệt, người Hàn Thành, Thiểm Tây. Đỗ trạng nguyên năm Càn Long thứ 26 (1761). Hiện là Quân cơ đại thần trong Quân cơ xứ( là một cơ quan cao cấp của nhà Thanh thời trung và hậu kỳ, chuyên trách thảo luận, tham mưu cơ vụ các đại sự quốc gia cho Hoàng đế). Nổi tiếng là chính trực, không làm việc trái lòng mình, đối chọi gay gắt với Hoà Thân."

" Hắn đến một mình hay cùng ai? Giờ đang ở đâu?

" Thưa bệ hạ, Hắn đi cùng con trai, hiện đang trọ ở Xuân Hương quán."

" ừm. Theo dõi chặt chẽ cho trẫm."

" Vâng."

.........

Hồ Thức lui, hắn gọi Tiểu Quế Tử tiến đến, nói:

" Ngươi cầm lá thư này cho người Hoả tốc tiến đến làng Đại, đưa lên cho Vương gia."

" Vâng."

Xong xuôi, tựa mình trên long ỷ, hắn thở dài. Sau đó nhanh chóng mặc lên áo choàng ra ngoài.

..........

Phủ Bộ Binh nằm sát cạnh hoàng cung, Nguyễn Huệ tiến đến. Bên trong Hồ Công Thuyên cùng tướng sĩ đang bàn bạc. Trông thấy Nguyễn Huệ tiến đến, mọi người khom người cung kính:

" Bệ hạ người đã đến."

" Ừm. Công việc như thế nào rồi."

Hồ Công Thuyên vội vã báo cáo:

" Thưa bệ hạ, mấy ngày nay lợi dụng thuận gió, Nguyễn Ánh cho người xuôi lên đánh phá. Tuy không nguy hiểm nhưng rất rát, cường độ lớn hơn mấy lần trước. Thuyền cùng binh sĩ của bọn chúng cũng đều có rất lớn sự khác biệt so với trước đây."

" Nguyên nhân của sự thay đổi đó, các ngươi biết chưa?"

" Thưa bệ hạ, là do Nguyễn Ánh dưới sự giúp đỡ của Bá Đa Lộc, nên mua được rất nhiều trang bị của Pháp cũng như mời chàonhân tài từ Pháp sang giúp đỡ, nên tiến bộ hơn trước." Nói xong vỗ ngực tiếp:

" Dù cho bọn chúng có tiến bộ hơn nữa thì hạm đội ở Thị Nải của chúng ta vẫn dễ dàng đang tan được. Bệ hạ yên tâm."

" Kiến tha lâu cũng đầy tổ, không được chủ quan. "

" Vâng."

" Hệ thống mạng lưới tình báo trong đó ra sao rồi?"

" Thưa bệ hạ, thần cho người theo như lời vương gia nói. Nhân việc Nguyễn Ánh sai Chánh cơ Nguyễn Bình gom người đến khai thác vùng Thảo Mộc Câu (sông Vàm Cỏ ngày nay) đã trà trộn vào. Không ngờ nơi đây họ Nguyễn dùng để thử nghiệm các giống cây mới, cũng như tạo lập một kho dưc trữ lương mới. Coi như bước khởi đầu thuận lợi, chỉ cần đợi thời gian.

Ngoài ra lợi dụng việc xung đột về văn hoá cùng tôn giáo giữa người Khmer và người Kinh, thần đã liên hệ với thủ lĩnh người Khmer là Nguyễn Văn Tồn. Đạt được thoả thuận rằng: Chỉ cần chúng ta cung cấp số lương thực và vũ khí thì người Khmer sẽ nổi dậy chống phá ở Gia Định và Hà Tiên. Cũng như cung cấp cho chúng ta thông tin mới nhất về Gia định và bản đồ."

" Ừm. Việc liên hệ với lũ Khmer đó, gián tiếp thông qua Trần Thiêm Bảo là được. Tránh để kẻ nào biết được mà ảnh hưởng uy tín của ta."

" Vâng."

...........

Tiếp theo, hắn cùng tham gia bàn luận cùng tướng lĩnh về thành Quy được xây dựng, thiết lập hệ thống địa đạo tiến về Gia định........

Khi trời đã sang canh ba, công việc xong xuôi, mọi người lần lượt rời đi. Trong doanh trướng chỉ còn hắn cùng Hồ Công Thuyên, hắn nhẹ giọng căn dặn:

" Sứ giả nhà Thanh đã đến. Trẫm muốn phô trương sưsc mạnh quân sự cho bọn chúng biết, thuận tiện cho đàm phán. Mấy ngày nay, ngươi cho binh sĩ tăng cường huyến luyện, duyệt binh....."

" Vâng."

" Muộn rồi. Nghỉ ngơi đi. Trẫm về trước."

............

Sáng ngày hôm sau, Vương Kiệt cùng Vương Liễn dậy sớm đi dạo.

Hai người mặc lấy trang phục giao lĩnh, lê la các hàng quán hỏi han, nhưng dù ngồi bất kì hàng quán nào, đều nghe được lời bàn tán về Nguyễn Huệ, vô cùng tôn sùng. Thỉnh thoảng cũng có vài lời trái ngược nhưng cũng như muối bỏ biển. Không khiến sự sùng kính về Nguyễn Huệ dao động.

Hai người cũng có thêm nhận thức mới về Nguyễn Huệ.

..........

Trong một quán trọ, nằm bên bờ sông Hương, đứng trên lầu thả mắt nhìn về phía hoàng cung, hai người mặc Mãn phục đang thưởng trà, Vương Kiệt(*) cười:

" Con thấy sự việc như thế nào?"

" Thưa phụ thân, có lẽ Nguyễn Huệ rất được lòng dân. Từ khi xuống thuyền, con nghe thấy ai ai cũng khen ngợi. Hiếm một vị vua nào có thể như vậy." Vương Liễn đáp

Nghe vậy, hắn lắc đầu:

" Con nghĩ thật như vậy ư? Đây là đất họ Nguyễn định cư mấy trăm năm, liệu có thể đơn giản mà như vậy. Qua nghe ngóng, ta cũng nhận thấy kẻ này quả có tài. Bệ hạ đánh giá cao hắn quả không sai."

" Thưa phụ thân con không hiểu, mong người giảng giải."

Thấy thái độ cầu tiến của con trai, hắn mỉm cười, vuốt vuốt chòm râu nói:

" Con thử suy nghĩ xem. Qua lần chiến thắng bọn Tôn Sĩ Nghị có thể thấy, hắn có tài điều binh khiển tướng như Khổng Minh. Nếu thật như lời mọi người nói, hặn lại có lòng nhân từ bác ái, thương dân như con của một vị vua hiền. Con thử nghĩ xem, trong tam quốc có ba cái tuyệt (Tuyệt nhân là Lưu Bị, tuyệt gian là Tào Tháo, tuyệt trí là Khổng Minh), hắn lại chiếm hai, liệu có thực tế không?"

Suy ngẫm về lời phụ thân nói, lúc sau Vương Liễn thưa:

" Vậy ý người là.....Việc dân chúng nghĩ như vậy là do sự dẫn dắt của hắn..."

" Ừm. Nhưng đó cũng rất đáng sợ rời. Đế vương tâm...." Vương Kiệt thì thào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »