Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5030 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 9
Xã Cô Ba

❊ ❊ ❊

Không phải đợi lâu, Lê La dẫn đoàn người men theo đường suối, nhanh chóng xuất hiện trước căn nhà chòi, Nguyễn Toản đang buông cần ngồi câu. Nguyễn Toản vẫn thong thả ngồi. Đoàn người thấy vậy, cũng đứng yên ngay ngắn thành một hàng, chẫm rãi chờ đợi.

Khi phao bắt đầu chìm xuống, Nguyễn Toản động tâc chầm chậm, rồi bắt ngoè hô: " Lên."

Một con cá rô to bằng bàn tay quẫy nước tung toé bay lên, Nguyễn Toả bắt lấy, cười:

" Vậy là tối nay có đủ thức ăn chiêu đãi mọi người."

Rồi chậm rãi quan sát một lượt đoàn người phía sau Lê La, Nguyễn Toản cũng tỏ ra khá bất ngờ. Khi nghe Lê La nói, trang gia họ Lê còn có một cỗ thế lực nữa, nằm ở Tản Viên, Nguyễn Toản cũng chỉ nghĩ rằng đó là những tráng đinh khoẻ mạnh, tập võ kiện thân từ nhỏ, cũng không ngờ thế lực mà Lê La nói lại là đoàn người trên thân nồng nặc mùi máu, sát khí không hề nhẹ, hẳn là từng giết người. Đợi Nguyễn Toản quan sát xong, Lê La bẩm báo:

“ Thưa công tử, đây là Hắc vệ quân, họ được đào tạo và có sứ mệnh duy nhất là phục mệnh người sở hữu Thuận Thiên Kiếm. Họ là ai, bất đầu từ đâu, tiểu nhân cũng không biết. Chỉ biết khi Thái Tổ giao lại Kiếm thì có gia ngôn, khi có người sở hữu được Kiếm, thì đến ngôi miếu nhỏ ở chân núi Tản Viên, đưa ngọc bội thì sẽ có người xuất hiện."

Nguyễn Toản gật đầu, rồi nhìn về 20 người, mỉm cười nói:

“ Nếu đã đến, thì cũng giới thiệu một chút chứ.”

Người cầm đầu, là một trung niên, có vẻ là đầu lĩnh, bẩm:

“ Chúng tôi là Hắc Vệ Quân, theo lời Lạc tổ căn dặn, mỗi đời sẽ lựa chọn 20 người ở Tản Viên, tập hợp mà thành, nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ chủ nhân Thuận Thiên Kiếm. Nếu chủ nhân không xuất hiện thì sẽ chỉ xuất hiện khi đất nước có ngoại xâm. Nay chủ nhân xuất hiện, Hắc Vệ Quân nguyện đung cả tính mạng phục vụ chủ nhân."

“ Ừm. Thật tốt. Vậy chúng ta có thể nhanh chóng bắt đầu."

Rồi nhìn về Vũ Tam, hỏi:

“ Còn ngươi, việc ta giao cho thực hiện như thế nào rồi.”

“ Bẩm công tử, đúng như cách người nói, tiểu nhân đã thuận lợi mua được chức xã trưởng ở xã Cô Ba, nằm ở sát biên giới nhà Thanh từ Hiệp trấn Ninh Tốn.” Vũ Tam vội vã đáp.

Cách mà Nguyễn Toản bảo Vũ Tam rất đơn giản, quan sát một hồi, nhận thấy Hiệp trấn Ninh Tốn là một người vô cùng yêu chiều con gái, nên Nguyễn Toàn đã giúp Vũ Tam dựng lên một vở kịch. Vũ Tam sẽ dùng tiền thuê một đám sát thủ ám sát con gái Hiệp trấn, sau đó là một màn anh hùng cứu mỹ nhân, kết hợp màn bán khổ, rất nhanh Vũ Tam lấy lòng được Ninh Lan Ý, rồi thông qua nàng thuận tiện được chức xã trưởng, thật ra xã Cô Ba là một vùng đất nghèo, dân cư thưa thớt, nên Ninh Tốn yêu chiều con gái lên cũng thuận tiện đáp ứng. Mọi việc vô cùng dễ dàng.

Cảm thấy mọi việc đã khá chu toàn, Nguyễn Toản cũng không chậm chễ, nói:

“ Được. Vậy chúng ta xuất phát thôi.”

“ Vâng”

.............

Đoàn người mất gần một tháng mới tới được xã Cô Ba- đó là một vùng hẻo lánh, chó ăn đá gà ăn sỏi, biết có quan mới nhậm chức, nên trưởng làng các thôn đểu cử người đến. Nhưng quan sát qua, Nguyễn Toản chỉ thấy chưa đến 100 người. Như sợ quan lớn phật ý, một ông cụ, râu tóc bạc phơ, vội vã nói:

" Bẩm quan lớn, mọi người đang đi rừng,m nên rất khó để tập hợp đầy đủ. Mong quan lớn tha tội."

Rồi quỳ xuống, dập đầu, Nguyễn Toản đỡ cụ dậy, mỉm cười nói:

" Không sao, ta đến đây cũng không chủ động làm mọi người kinh sợ, tí nữa, cụ gọi mọi người vào phủ, nay ta tiếp đãi mọi người tiệc rượu. Coi như ra mắt dân làng."

" Cảm tạ quan lớn."

Cụ già cảm tạ xong, đợi đoàn người Nguyễn Toản đi vào phủ, quay lại nói với dân làng, lúc sau, tiếng reo hò vang khắp.

Tất cả đi về một căn phủ đệ bằng gỗ mới dựng lên trên một vùng đất khá bằng phẳng được Vũ Tam dùng món tiền lớn mời các thợ lành nghề trên trấn Tuyên Quang về dựng trong vòng 1 tháng, vô cùng rộng rãi và thoáng đãng. Đợi Lê La cho mọi người cất đồ vào kho và cử người canh giữ. Yên vị, Nguyễn Toản nói:

" Vũ Tam- tí nữa nhân tiệc, ngươi thay mặt ta truyền ý tới mọi người rằng, ta cần thuê 50 người giúp ta chặt gỗ dựng dẫy nhà sàn ở mảnh đất bằng phẳng này, ạ làm thì bao ăn lo và công 5đồng/1 ngày."

" Vâng."

" Còn Lê La thì cùng hai tên Hắc Vệ Quân, chọn lấy một dân làng hiểu biết rừng núi, theo đó vẽ sơ lược bản đồ vùng này cho ta.

" vâng."

“ trước tiên là như vậy. Cần gì ta lại nói sau."

“ Vâng.”

...............

Mọi việc vô cùng thuận lợi, Vũ Tam vừa nói xong, tất cả đều nhao nhao nhận, làm Nguyễn Toản phải ra quyết định nhận hết, rồi bắt đầu tìm việc để giao.

Có động lực, công việc trở lên vô cùng nhanh chóng, khu vực xung quanh phủ như đổi một màu da, vô cùng sạch sẽ, trong lành, đoạn đường đã được chèn đá hộc, đi lại thuậ tiện, những dẫy nhà sàn dựng lên, bắt đầu trao cho những dân làng tích cực. Khiến dân chúng nơi đây bỗng thèm khát được lao động, liên tục có dân chúng tiến đến phủ hỏi xem có việc gì để làm không?? Khiến Nguyễn Toản lắc đầu, cười khônh thôi.

Đánh đổi được như vậy, cũng khiến kho lương thực mà Nguyễn Toản mang theo khi dùng hết số tiền ban đầu cùng tiền tài của trang gia họ Lê cucng vơi nửa.

Một ngày, vừa ngắm nhìn bản đồ, Nguyễn Toản cũng dần dần định hình kế hoạch vét kim đầu tiên.

Gọi Vũ Tam và Lê La vào, Nguyễn Toản nói:

“ Ta sẽ ra ngoài một chuyến, mọi việc ở đây, hai ngươi sẽ theo kế hoạch mà làm, ta sẽ mang theo 10 hắc vệ quân, còn đâu để lại các ngươi tùy ý sai sử.

Ta hi vọng lúc về sẽ thấy được kết quả.”

“ Vâng, chúng thần sẽ không làm công tử thất vọng.”

“ Được.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »