Hải Tặc Vương Chi Sinh Đôi

Lượt đọc: 2346 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 11 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 25-2 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30. Chương 31 Chương 31-2 Chương 31-3 Chương 32 Chương 33 Chương 34. Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 36-3 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 43-2 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61. Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 66-3 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 76
đề nghị.

❊ ❊ ❊

" Donquixote Rocinante , nói cho ta biết ... Ngươi là hải quân đúng không ? " Doflamingo nhìn chằm chằm Rocinante , giọng nói trầm xuống . Tuy rằng lúc này gương mặt của hắn không có nhiều thay đổi , có thể nói là bình tĩnh lạ thường nhưng đó chính là thứ khiến cho những người xung quanh hắn sợ hãi .

Bình thường nếu như Doflamingo tức giận thì gương mặt hắn sẽ trở nên rất đáng sợ , thể hiện rõ ràng cho người đối diện rằng hắn đang rất khó chịu và mất kiên nhẫn . Nhưng nếu như thậm chí ngay cả biểu hiện giận dữ cũng không thể hiện ra thì đồng nghĩa với việc hắn đã tức giận đến mức không còn thể hiện được ra nữa . Nếu chỉ tức giận bình thường thì có lẽ ngươi sẽ còn có thể sống sót được nhưng nếu gặp đến trường hợp này ? Ngươi chỉ có đường chết .

" Ta ... " Rocinante rất muốn phản bác và tránh né câu hỏi này nhưng rồi hắn nhớ lại lời dặn dò của cô trước khi người đàn ông kia xuất hiện .

' Roci , khi tất cả những thành viên của gia tộc tập trung lại nơi đây . Ta cần ngươi đưa ra bức thư đó và nói sự thật cho bọn hắn . Ta biết đó là điều quá đáng mà ta ép buộc ngươi phải làm nhưng đó chính là tốt cho ngươi và cũng là bảo vệ ngươi .'

" Ta ... đúng là hải quân ... " Những thành viên của gia tộc ngay lập tức chuẩn bị tấn công hắn nhưng lại bị Doflamingo ngăn lại .

" Ta không nghĩ là ngươi sẽ dễ dàng thừa nhận như vậy ... Vì sao ? "

" Ta ... thất vọng với hải quân . Ta đã làm tất cả mọi thứ chp bọn họ ... Thậm chí là liều mạng để trở thành một người nằm vùng trong gia tộc Donquixote ... Nhưng khi ta muốn có được sự cho phép để sử dụng bác sĩ của bọn họ thì ... " Rocinante cắn răng nói . Dù cho đến hiện giờ , hắn vẫn còn thất vọng và tức giận với Sengoku . Hắn có thể chấp nhận hi sinh tất cả những thành viên trong gia tộc Donquixote , thậm chí là anh trai ruột của hắn nhưng nếu như hai người mà hắn yêu thương nhất gặp nguy hiểm thì dù có là gì , hắn cũng không thể nào phản bội được họ . Những gì hắn làm những năm nay không phải một phần là để đem họ trở lại sao ? Tất cả những gì hắn làm sẽ được gì khi họ không còn ở đó ?

" Bọn hắn không cho phép ." Doflamingo cười lớn trước gương mặt đã rửa đi lớp trang điểm của Rocinante .

" Ngươi thật ngu ngốc , Rocinante . Tin tưởng hải quân ... Mọi điều ngu ngốc đến tột đỉnh ... "

" Nhưng điều đó không trả lời câu hỏi của ta . Ta không tin chỉ với điều ngươi nói đủ để khiến cho ngươi dễ dàng thừa nhận như vậy . Có phải là vì họ không ? " Doflamingo triệt để mất đi nụ cười , nhìn người em trai phản bội của mình .

" Haha ... Đúng , tất cả là họ ... Hay nói đúng hơn là Haruki tỷ ... "

" Khi nào ? " Doflamingo trầm mặt nhìn hắn.

" Huh ? "

" Kể từ khi nào ngươi đã phản bội bọn ta ? "

" Ah ... " Rocinante cười nhẹ , nụ cười của hắn có phần gượng gạo và ép buộc .

" Nói sao nhỉ ... Nếu như ta nhớ không lầm thì là khi ta 8 tuổi ... Ta đã đi tìm hải quân và được huấn luyện để có thể trở lại và nằm vùng ... "

" 14 năm ... Ngươi đã rời đi 14 năm ... Nếu như không phải lần đó Haruto ca đứng ra thì có lẽ ta đã không tin ngươi là em trai ta ... " Doflamingo lẩm bẩm . Hắn không thể tin được rằng em trai hắn đã phản bội hắn từ sớm như thế ? Vì cái gì chứ ? Hắn cũng không ngược đãi em trai hắn , thậm chí hắn còn đã nói rằng nếu như có kẻ dám tổn thương em trai hắn thì tên đó cũng không có kết cục được yên ổn . Nhưng vì cái gì mà em trai hắn lại phản bội hắn chứ ?

" Ta xin lỗi ... Nhưng bởi vì ta không thể đứng nhìn ngươi giết đi những con người vô tội ... " Rocinante nói .

" Vô tội ? Ngươi nói bọn hắn vô tội ? " Doflamingo tức giận nhìn Rocinante , hai tay đập mạnh xuống chiếc bàn trước mặt .

" Ta nói cho ngươi biết ! Những giấy tờ của ta trước khi xét duyệt qua đều qua tay của hai người họ ! Ngươi có biết đã có bao nhiêu lần họ đã phản đối và huỷ giấy tờ của ta ?! Nếu như không nhờ họ , ngươi nghĩ những thị trấn ở hòn đảo cũ và những nơi bọn ta đi qua có thể hoàn toàn được sao ?! Những tên mà ta ra lệnh giết đều có một phần đồng ý của hai người họ ! " Rocinante sững sờ nhìn Doflamingo . Cái gì ? Những người mà Doflamingo đã giết ... đều có sự đồng ý của hai người ?

" Haruki tỷ cùng Haruto ca có thể rất tàn nhẫn và không khoan nhượng , thậm chí bọn họ có thể giết trẻ con nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ là kẻ cuồng sát ! 14 năm , Rocinante ! 14 năm ! Trong khoảng thời gian đó , ta là người đã ở bên cạnh họ ! Ta là người biết được những bí mật khác của bọn họ ! Nhưng ngươi thì lại biến mất ! Chủ vì cái lý do ngu xuẩn đó ! " Doflamingo gào lên .

" Nếu như vậy thì ngươi hãy giải thích cho ta tại sao hòn đảo Whale lại bị huỷ diệt !? Bọn hắn chỉ là những ngư dân bình thường ! Thậm chí phần lớn những người dân ở đó là phụ nữ và trẻ con ! Vì cái gì mà ngươi lại tàn sát toàn bộ bọn hắn ! " Rocinante cũng không yếu thế , hắn trừng mắt nhìn Doflamingo nhưng đổi lại sự tức giận của hắn chỉ là tiếng cười nhạo của người anh trai tàn bạo cua hắn .

" Whale ? Ngươi nói cái hòn đảo chết tiệt đó ? Rocinante , ta khồn biết ngươi ngu ngốc hay ngây thơ , có lẽ là cả hai . Ta tự hỏi không biết hải quân đã giấu ngươi biết bao nhiêu chuyện ? " Doflamingo cười gằn rồi ra hiệu cho Vergo .

" Vergo , ngươi đi lấy tư liệu về đảo Whale về đây . Ta muốn cho thấy người em trai ngu ngốc của ta thấy được hắn đã bị lừa dối thậm tệ đến thế nào bởi những người hắn chấp nhận đi theo và phản bội lại gia đình hắn ! "

" Ý ngươi là gì ? " Rocinante khó hiểu nhìn Doflamingo rồi nhìn Vergo rời khỏi phòng khách .

" Ngươi th- " Doflamingo bị cắt ngang khi cánh cửa phòng lại một lần nữa mở ra , bước vào chính là Yuuki và một bác sĩ khác của gia tộc Donquixote . Cả hai đều đã ướt đẫm cả người bởi mồ hôi , đặc biệt là Yuuki .

" Sao rồi !? Hai người họ có sao không ? " Law chính là người đầu tiên phản ứng lại và lo lắng hỏi Yuuki .

" Không sao rồi , tất cả các vết thương của anh trai em đã được may lại và băng bó ." Yuuki mỉm cười nhìn Law rồi nhìn sang hai anh em Donquixote .

" Chỉ cần nghỉ dưỡng một tháng là có thể hoạt động bình thường lại nhưng còn vết thương ở trên ngực thì khá là nghiêm trọng . Mặc dù trong lúc đang sơ cứu đã có mấy lần tim của anh ấy chết nhưng may mắn là sau đó đã đập trở lại . Nếu như là người bình thường thì đã chết rồi nhưng vì điều gì đó mà cơ thể của anh ấy có thể tự hồi phục hơn người bình thường rất nhiều . Còn người chị gái thì các vết thương đã được hồi phục và thời gian nghỉ dưỡng sẽ không dài , vết thương ở ngực cũng đã được hồi phục nhanh chóng , không nguy hiểm đến tính mạng . " Yuuki giải thích .

" Vậy là tốt rồi ... Cảm ơn ngươi ... " Rocinante gật đầu nói .

" Không có gì , đây là nghĩa vụ của một bác sĩ ." Doflamingo nhìn chằm chằm Yuuki .

" Ngươi là một hải quân đúng không ? " Yuuki hơi ngạc nhiên nhìn hắn rồi gật đầu .

" Đúng ."

" Vậy tại sao ngươi lại chịu chữa trị cho họ ? Ngươi nên biết nếu như những hải quân khác biết được ngươi chữa trị cho kẻ thù của bọn hắn thì khi ngươi quay trở lại sẽ không có kết cục tốt cho ngươi ."

" Như tôi đã nói , đó chính là nghĩa vụ của bác sĩ . Tôi không quan tâm rằng người kia là ai , bọn hắn đã từng làm gì , tôi chỉ biết nếu như họ không phải là những kẻ cuồng sát ngoài kia thì việc gì tôi lại từ chối ? Đó chính là trái với đạo lý nghề nghiệp của tôi ." Doflamingo im lặng một vài giây rồi cười lớn .

" Fufufufu ...Ngươi tìm thấy một bác sĩ thú vị đấy , Rocinante . " Hắn cười rồi sau đó giơ một tay ra trước mặt nàng .

" Ta là Donquixote Doflamingo . Rất hân hanhh được gặp ngươi ."

" Tôi là Ohara Yuuki , rất vui được gặp anh ." Yuuki lịch sự bắt tay của Doflamingo .

" Ngươi có hứng thú trở thành bác sĩ của bọn ta ? " Câu hỏi này khiến cho tất cả mọi người đều sững sờ .

" Trở thành bác sĩ của các anh ? " Yuuki mờ mịt hỏi lại .

" Không thể nào ! - " Rocinante lên tiếng phản đối nhưng ngay lập tức bị Doflamingo cay nghiệt nói .

" Ngươi không có tiếng nói ở đây nữa , Rocinante . Đây là chuyện giữa ta và cô ta , không phải ngươi ."

" Tại sao ? " Yuuki ngập ngừng hỏi . Vì sao Donquixote Doflamingo lại đề nghị nàng trở thành bác sĩ của hắn ? Không phải hắn có thể tìm đến những vị bác sĩ giỏi hơn sao ? Thậm chí người bác sĩ vừa mới nãy cùng với cô cũng không kém cạnh nhiều .

" Tính cách cùng lý tưởng của ngươi khiến ta rất ngạc nhiên . Hiện giờ không còn có bao nhiêu tên bác sĩ có thể nghĩ được như ngươi . Nếu như ngươi ở đây và trở thành bác sĩ của bọn ta , ngươi sẽ không phải lo về cuộc sống . Tiền bạc , địa vị .... bọn ta có thể cho ngươi . Nhưng nếu như ngươi quay trở lại hải quân cũng được , chỉ là ta không chắc chắn rằng ngươi sẽ bình yên quay trở lại không ." Doflamingo nói . Yuuki biết rất rõ rằng dù Doflamingo nói như đây là do nàng quyết định nhưng nàng biết rằng chỉ có một quyết định duy nhất là chấp nhận lời đề nghị của hắn , còn nếu từ chối ? Có lẽ nàng sẽ không còn có thể nhìn thấy ngày mai .

" Được ... " Yuuki gật đầu càng khiến cho nụ cười của Doflamingo càng vui vẻ .

" Một quyết định sáng suốt ... "

" Rất vui được làm việc với ngươi , Ohara Yuuki ... "

" Rất vui được làm việc với anh , Donquixote Doflamingo ... "

" Donquixote Rocinante , nói cho ta biết ... Ngươi là hải quân đúng không ? " Doflamingo nhìn chằm chằm Rocinante , giọng nói trầm xuống . Tuy rằng lúc này gương mặt của hắn không có nhiều thay đổi , có thể nói là bình tĩnh lạ thường nhưng đó chính là thứ khiến cho những người xung quanh hắn sợ hãi .

Bình thường nếu như Doflamingo tức giận thì gương mặt hắn sẽ trở nên rất đáng sợ , thể hiện rõ ràng cho người đối diện rằng hắn đang rất khó chịu và mất kiên nhẫn . Nhưng nếu như thậm chí ngay cả biểu hiện giận dữ cũng không thể hiện ra thì đồng nghĩa với việc hắn đã tức giận đến mức không còn thể hiện được ra nữa . Nếu chỉ tức giận bình thường thì có lẽ ngươi sẽ còn có thể sống sót được nhưng nếu gặp đến trường hợp này ? Ngươi chỉ có đường chết .

" Ta ... " Rocinante rất muốn phản bác và tránh né câu hỏi này nhưng rồi hắn nhớ lại lời dặn dò của cô trước khi người đàn ông kia xuất hiện .

' Roci , khi tất cả những thành viên của gia tộc tập trung lại nơi đây . Ta cần ngươi đưa ra bức thư đó và nói sự thật cho bọn hắn . Ta biết đó là điều quá đáng mà ta ép buộc ngươi phải làm nhưng đó chính là tốt cho ngươi và cũng là bảo vệ ngươi .'

" Ta ... đúng là hải quân ... " Những thành viên của gia tộc ngay lập tức chuẩn bị tấn công hắn nhưng lại bị Doflamingo ngăn lại .

" Ta không nghĩ là ngươi sẽ dễ dàng thừa nhận như vậy ... Vì sao ? "

" Ta ... thất vọng với hải quân . Ta đã làm tất cả mọi thứ chp bọn họ ... Thậm chí là liều mạng để trở thành một người nằm vùng trong gia tộc Donquixote ... Nhưng khi ta muốn có được sự cho phép để sử dụng bác sĩ của bọn họ thì ... " Rocinante cắn răng nói . Dù cho đến hiện giờ , hắn vẫn còn thất vọng và tức giận với Sengoku . Hắn có thể chấp nhận hi sinh tất cả những thành viên trong gia tộc Donquixote , thậm chí là anh trai ruột của hắn nhưng nếu như hai người mà hắn yêu thương nhất gặp nguy hiểm thì dù có là gì , hắn cũng không thể nào phản bội được họ . Những gì hắn làm những năm nay không phải một phần là để đem họ trở lại sao ? Tất cả những gì hắn làm sẽ được gì khi họ không còn ở đó ?

" Bọn hắn không cho phép ." Doflamingo cười lớn trước gương mặt đã rửa đi lớp trang điểm của Rocinante .

" Ngươi thật ngu ngốc , Rocinante . Tin tưởng hải quân ... Mọi điều ngu ngốc đến tột đỉnh ... "

" Nhưng điều đó không trả lời câu hỏi của ta . Ta không tin chỉ với điều ngươi nói đủ để khiến cho ngươi dễ dàng thừa nhận như vậy . Có phải là vì họ không ? " Doflamingo triệt để mất đi nụ cười , nhìn người em trai phản bội của mình .

" Haha ... Đúng , tất cả là họ ... Hay nói đúng hơn là Haruki tỷ ... "

" Khi nào ? " Doflamingo trầm mặt nhìn hắn.

" Huh ? "

" Kể từ khi nào ngươi đã phản bội bọn ta ? "

" Ah ... " Rocinante cười nhẹ , nụ cười của hắn có phần gượng gạo và ép buộc .

" Nói sao nhỉ ... Nếu như ta nhớ không lầm thì là khi ta 8 tuổi ... Ta đã đi tìm hải quân và được huấn luyện để có thể trở lại và nằm vùng ... "

" 14 năm ... Ngươi đã rời đi 14 năm ... Nếu như không phải lần đó Haruto ca đứng ra thì có lẽ ta đã không tin ngươi là em trai ta ... " Doflamingo lẩm bẩm . Hắn không thể tin được rằng em trai hắn đã phản bội hắn từ sớm như thế ? Vì cái gì chứ ? Hắn cũng không ngược đãi em trai hắn , thậm chí hắn còn đã nói rằng nếu như có kẻ dám tổn thương em trai hắn thì tên đó cũng không có kết cục được yên ổn . Nhưng vì cái gì mà em trai hắn lại phản bội hắn chứ ?

" Ta xin lỗi ... Nhưng bởi vì ta không thể đứng nhìn ngươi giết đi những con người vô tội ... " Rocinante nói .

" Vô tội ? Ngươi nói bọn hắn vô tội ? " Doflamingo tức giận nhìn Rocinante , hai tay đập mạnh xuống chiếc bàn trước mặt .

" Ta nói cho ngươi biết ! Những giấy tờ của ta trước khi xét duyệt qua đều qua tay của hai người họ ! Ngươi có biết đã có bao nhiêu lần họ đã phản đối và huỷ giấy tờ của ta ?! Nếu như không nhờ họ , ngươi nghĩ những thị trấn ở hòn đảo cũ và những nơi bọn ta đi qua có thể hoàn toàn được sao ?! Những tên mà ta ra lệnh giết đều có một phần đồng ý của hai người họ ! " Rocinante sững sờ nhìn Doflamingo . Cái gì ? Những người mà Doflamingo đã giết ... đều có sự đồng ý của hai người ?

" Haruki tỷ cùng Haruto ca có thể rất tàn nhẫn và không khoan nhượng , thậm chí bọn họ có thể giết trẻ con nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ là kẻ cuồng sát ! 14 năm , Rocinante ! 14 năm ! Trong khoảng thời gian đó , ta là người đã ở bên cạnh họ ! Ta là người biết được những bí mật khác của bọn họ ! Nhưng ngươi thì lại biến mất ! Chủ vì cái lý do ngu xuẩn đó ! " Doflamingo gào lên .

" Nếu như vậy thì ngươi hãy giải thích cho ta tại sao hòn đảo Whale lại bị huỷ diệt !? Bọn hắn chỉ là những ngư dân bình thường ! Thậm chí phần lớn những người dân ở đó là phụ nữ và trẻ con ! Vì cái gì mà ngươi lại tàn sát toàn bộ bọn hắn ! " Rocinante cũng không yếu thế , hắn trừng mắt nhìn Doflamingo nhưng đổi lại sự tức giận của hắn chỉ là tiếng cười nhạo của người anh trai tàn bạo cua hắn .

" Whale ? Ngươi nói cái hòn đảo chết tiệt đó ? Rocinante , ta khồn biết ngươi ngu ngốc hay ngây thơ , có lẽ là cả hai . Ta tự hỏi không biết hải quân đã giấu ngươi biết bao nhiêu chuyện ? " Doflamingo cười gằn rồi ra hiệu cho Vergo .

" Vergo , ngươi đi lấy tư liệu về đảo Whale về đây . Ta muốn cho thấy người em trai ngu ngốc của ta thấy được hắn đã bị lừa dối thậm tệ đến thế nào bởi những người hắn chấp nhận đi theo và phản bội lại gia đình hắn ! "

" Ý ngươi là gì ? " Rocinante khó hiểu nhìn Doflamingo rồi nhìn Vergo rời khỏi phòng khách .

" Ngươi th- " Doflamingo bị cắt ngang khi cánh cửa phòng lại một lần nữa mở ra , bước vào chính là Yuuki và một bác sĩ khác của gia tộc Donquixote . Cả hai đều đã ướt đẫm cả người bởi mồ hôi , đặc biệt là Yuuki .

" Sao rồi !? Hai người họ có sao không ? " Law chính là người đầu tiên phản ứng lại và lo lắng hỏi Yuuki .

" Không sao rồi , tất cả các vết thương của anh trai em đã được may lại và băng bó ." Yuuki mỉm cười nhìn Law rồi nhìn sang hai anh em Donquixote .

" Chỉ cần nghỉ dưỡng một tháng là có thể hoạt động bình thường lại nhưng còn vết thương ở trên ngực thì khá là nghiêm trọng . Mặc dù trong lúc đang sơ cứu đã có mấy lần tim của anh ấy chết nhưng may mắn là sau đó đã đập trở lại . Nếu như là người bình thường thì đã chết rồi nhưng vì điều gì đó mà cơ thể của anh ấy có thể tự hồi phục hơn người bình thường rất nhiều . Còn người chị gái thì các vết thương đã được hồi phục và thời gian nghỉ dưỡng sẽ không dài , vết thương ở ngực cũng đã được hồi phục nhanh chóng , không nguy hiểm đến tính mạng . " Yuuki giải thích .

" Vậy là tốt rồi ... Cảm ơn ngươi ... " Rocinante gật đầu nói .

" Không có gì , đây là nghĩa vụ của một bác sĩ ." Doflamingo nhìn chằm chằm Yuuki .

" Ngươi là một hải quân đúng không ? " Yuuki hơi ngạc nhiên nhìn hắn rồi gật đầu .

" Đúng ."

" Vậy tại sao ngươi lại chịu chữa trị cho họ ? Ngươi nên biết nếu như những hải quân khác biết được ngươi chữa trị cho kẻ thù của bọn hắn thì khi ngươi quay trở lại sẽ không có kết cục tốt cho ngươi ."

" Như tôi đã nói , đó chính là nghĩa vụ của bác sĩ . Tôi không quan tâm rằng người kia là ai , bọn hắn đã từng làm gì , tôi chỉ biết nếu như họ không phải là những kẻ cuồng sát ngoài kia thì việc gì tôi lại từ chối ? Đó chính là trái với đạo lý nghề nghiệp của tôi ." Doflamingo im lặng một vài giây rồi cười lớn .

" Fufufufu ...Ngươi tìm thấy một bác sĩ thú vị đấy , Rocinante . " Hắn cười rồi sau đó giơ một tay ra trước mặt nàng .

" Ta là Donquixote Doflamingo . Rất hân hanhh được gặp ngươi ."

" Tôi là Ohara Yuuki , rất vui được gặp anh ." Yuuki lịch sự bắt tay của Doflamingo .

" Ngươi có hứng thú trở thành bác sĩ của bọn ta ? " Câu hỏi này khiến cho tất cả mọi người đều sững sờ .

" Trở thành bác sĩ của các anh ? " Yuuki mờ mịt hỏi lại .

" Không thể nào ! - " Rocinante lên tiếng phản đối nhưng ngay lập tức bị Doflamingo cay nghiệt nói .

" Ngươi không có tiếng nói ở đây nữa , Rocinante . Đây là chuyện giữa ta và cô ta , không phải ngươi ."

" Tại sao ? " Yuuki ngập ngừng hỏi . Vì sao Donquixote Doflamingo lại đề nghị nàng trở thành bác sĩ của hắn ? Không phải hắn có thể tìm đến những vị bác sĩ giỏi hơn sao ? Thậm chí người bác sĩ vừa mới nãy cùng với cô cũng không kém cạnh nhiều .

" Tính cách cùng lý tưởng của ngươi khiến ta rất ngạc nhiên . Hiện giờ không còn có bao nhiêu tên bác sĩ có thể nghĩ được như ngươi . Nếu như ngươi ở đây và trở thành bác sĩ của bọn ta , ngươi sẽ không phải lo về cuộc sống . Tiền bạc , địa vị .... bọn ta có thể cho ngươi . Nhưng nếu như ngươi quay trở lại hải quân cũng được , chỉ là ta không chắc chắn rằng ngươi sẽ bình yên quay trở lại không ." Doflamingo nói . Yuuki biết rất rõ rằng dù Doflamingo nói như đây là do nàng quyết định nhưng nàng biết rằng chỉ có một quyết định duy nhất là chấp nhận lời đề nghị của hắn , còn nếu từ chối ? Có lẽ nàng sẽ không còn có thể nhìn thấy ngày mai .

" Được ... " Yuuki gật đầu càng khiến cho nụ cười của Doflamingo càng vui vẻ .

" Một quyết định sáng suốt ... "

" Rất vui được làm việc với ngươi , Ohara Yuuki ... "

" Rất vui được làm việc với anh , Donquixote Doflamingo ... "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 11 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 25-2 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30. Chương 31 Chương 31-2 Chương 31-3 Chương 32 Chương 33 Chương 34. Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 36-3 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 43-2 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61. Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 66-3 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »