Hải Tặc Vương Chi Sinh Đôi

Lượt đọc: 2391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 11 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 25-2 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30. Chương 31 Chương 31-2 Chương 31-3 Chương 32 Chương 33 Chương 34. Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 36-3 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 43-2 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61. Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 66-3 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 41.

❊ ❊ ❊

" Uhm.. " Mihawk khó chịu rên lên , đầu của hắn đau không ngừng khiến cho hắn muốn nôn mửa , cổ họng của hắn đau rát vô cùng một cách khó hiểu . Mihawk vương tay lên đỡ trán , cố gắng mở mắt ra . Sau một lúc , cơn đau cũng dịu lại và hắn cuối cùng cũng có thể bình thường thở lại và mở mắt ra nhìn xung quanh .

Căn phòng hoàn toàn bị bóng tối bao phủ , những chiếc rèm cửa vẫn còn che lại những cửa sổ và mọi thứ bên ngoài đều im lặng , không hề có tiếng nói chuyện hay bất cứ hành động nào .

" Kỳ quái ... Haruki tỷ không gọi ta dậy sao ? " Mihawk lầm bầm rồi chậm chạp đứng dậy , nhìn lại xung quanh căn phòng thêm một lần . Không hề có một dấu hiệu là Haruto hay Haruki đã xuất hiện trong phòng của hắn .

" Har- " Mihawk lên tiếng gọi cô thì ngay lập tức cổ họng của hắn giống như bị ai siết chặt thật lâu , cơn đau xuất hiện một cách đột ngột , Mihawk không kiềm chế được mà thét lên đau đớn . Nước mắt thậm chí vô thức rơi xuống , tiếng khóc cùng tiếng thở nặng nhọc vang lên khắp căn phòng . Hắn cố gắng nắm lấy cổ , run rẩy đứng dậy rồi cố gắng đi ra khỏi phòng .

Mihawk run rẩy đẩy cánh cửa ra , nhìn xung quanh cố tìm lấy thân ảnh của hai người nhưng trên boong thuyền hoàn toàn chìm trong im lặng , không hề có một ai hay một tiếng động trên con thuyền khiến cho hắn hoang mang cùng hoảng sợ .

" Har- Haruki-t-tỷ .. ? " Mihawk nhìn khắp boong thuyền , một cảm giác hoảng sợ dâng lên . Không một tiếng đáp lại càng khiến cho hắn thêm sợ hãi . Sự sợ hãi chiếm lấy cơn đau từ cổ họng một cách nhanh chóng , hắn chạy khắp boong thuyền , tìm đến phòng bếp và phòng riêng của hai người nhưng vẫn không thể nào tìm thấy bất kì ai .

" Không ..." Mihawk gục xuống trước cửa phòng của Haruto , cả người run rẩy từ cơn đau và sự sợ hãi .

" Mihawk ? " Mihawk không di chuyển từ chỗ đó trong một khoảng thời gian dài , cho đến khi hắn đã sắp rơi vào giấc ngủ thì đột nhiên giọng nói quen thuộc vang lên bên trên .

" Ngươi làm sao ? Tại sao lại như thế này ? " Haruto lo lắng cúi người xuống trước mặt Mihawk , tay ân cần lau đi những giọt nước mắt trên mặt Mihawk . Mihawk nhìn anh , một mùi nồng xông lên mũi của hắn một cách khó chịu . Hắn mờ mờ nhìn thấy chiếc áo anh đang mặc là một màu đỏ sẫm ... giống như màu máu ...

" Ta tưởng các ngươi đã rời đi ... " Mihawk khàn khàn nói , nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống , cả người hắn hoàn toàn mệt rã rời từ vô số cơn đau và sự sợ hãi mang đến . Hắn không nên yếu đuối như thế này ... hắn vốn nên thật mạnh mẽ , không nên bị những thứ nhỏ nhặt này khiến cho hắn phải gục ngã một cách dễ dàng như vậy ... nhưng...

" Bọn ta sao lại có thể rời đi ? Ngươi chỉ là mệt quá nên mới tưởng tượng ra mà thôi ..." Haruto nhẹ nhàng nói nhưng Mihawk liên tục lắc đầu .

" Không ... các ngươi thật sự đã rời đi ... các ngươi đã rời đi ... " Mihawk lầm bầm khiến cho Haruto im lặng , đôi huyết mâu dần mất đi sinh khí , trở lại đôi mắt vô hồn ngày nào . Đột nhiên một tiếng động vang lên sau lưng của Mihawk khiến cho hắn giật nảy người , theo phản ứng liền định quay ra sau nhìn thì bị bàn tay của Haruto che lấy .

" Haruto ca ? Có chuyện gì vậy ? Tiế- " Mihawk khó hiểu nói thì bị anh cắt ngang .

" Mihawk , ngươi nên nghỉ ngơi đi . Ngươi đã có một ngày mệt mỏi rồi ."

" Nhưng ta vừa mới tỉnh dâ- "

" Ta xin lỗi ." Haruto nói rồi đập vào sau gáy của Mihawk khiến cho hắn ngất đi , trước khi hắn hoàn toàn chìm vào trong bóng đêm , hắn thấy được bóng dáng quen thuộc của cô cùng với đôi huyết mâu trống rỗng nhìn vào hắn .

" Haruki , ngươi đã hoàn thành ? " Haruto đỡ Mihawk , nhìn lên cả người đầy máu Haruki .

" ... vâng ." Haruki chậm chạp gật đầu nhìn anh , cả người cô hoàn toàn bị nhấn chìm trong một màu đỏ tươi , mùi máu nồng đậm lan tỏa trong không khí một cách gay gắt .

" Ngươi nên đi tắm rửa đi ... sử dụng 'nó' liên tục như thế này không phải là một dấu hiệu tốt ..." Haruto ôm Mihawk lên , nhìn cô lần cuối rồi quay người rời đi .

Haruki nhìn theo bóng lưng của anh , im lặng như một con rối trước khi quay bước trở về phòng của chính cô . Một đường máu tươi trải dài sau những bước chân của cô cho đến khi cánh cửa phòng cô hoàn toàn đóng lại , cắt đứt đi dải máu dài trên boong thuyền .

Haruto ôm Mihawk trở về phòng của Mihawk , nhẹ nhàng đặt hắn lên giường . Anh đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng rồi nhìn xuống cổ của hắn , nơi có những vết hằn màu đen đáng sợ .

" Ngươi vẫn luôn xem sự đau khổ của bọn ta là thứ vui đúng không ... " Anh nhẹ giọng nói , tay chạm vào cổ của hắn rồi sau đó rút tay lại , lắc đầu .

" Ngươi vẫn luôn muốn khiến bọn ta tuyệt vọng mà đúng không ... "

" .... " Haruto nhìn xuống Mihawk một lần cuối rồi sau đó dứt khoát quay đầu rời khỏi phòng . Ngay khi anh vừa mới đóng cánh cửa lại , anh cười một tiếng lên . Tiếng cười đầy sự điên loạn đáng sợ .

" Nhưng ngươi cho rằng bọn ta sẽ dễ dàng để ngươi như ý như vậy ? "

" Ngươi có thể phá hủy bọn hắn , ngươi có thể giết bọn hắn ..."

" Nhưng nếu như ngươi muốn làm những điều đó thì ngươi phải bước qua xác của ta trước đã .... "

" Dù sao thì ta cũng không thể nào dễ dàng ngã xuống trước khi đánh cho một trận ra trò đúng không ?"

" Ác quỷ thì cũng không thể nào vĩnh viễn bất tử được mà ... "

Tiếng cười trầm đục từ trong cổ họng của anh vang ra một cách đáng sợ , đôi huyết mâu nhìn chằm chằm vào hư không một lúc rồi chậm rãi nhắm lại . Anh hít một hơi thật sâu rồi thở ra , đeo lên nụ cười bình tĩnh thường ngày rồi trở về căn phòng của mình .

" Uhm.. " Mihawk khó chịu rên lên , đầu của hắn đau không ngừng khiến cho hắn muốn nôn mửa , cổ họng của hắn đau rát vô cùng một cách khó hiểu . Mihawk vương tay lên đỡ trán , cố gắng mở mắt ra . Sau một lúc , cơn đau cũng dịu lại và hắn cuối cùng cũng có thể bình thường thở lại và mở mắt ra nhìn xung quanh .

Căn phòng hoàn toàn bị bóng tối bao phủ , những chiếc rèm cửa vẫn còn che lại những cửa sổ và mọi thứ bên ngoài đều im lặng , không hề có tiếng nói chuyện hay bất cứ hành động nào .

" Kỳ quái ... Haruki tỷ không gọi ta dậy sao ? " Mihawk lầm bầm rồi chậm chạp đứng dậy , nhìn lại xung quanh căn phòng thêm một lần . Không hề có một dấu hiệu là Haruto hay Haruki đã xuất hiện trong phòng của hắn .

" Har- " Mihawk lên tiếng gọi cô thì ngay lập tức cổ họng của hắn giống như bị ai siết chặt thật lâu , cơn đau xuất hiện một cách đột ngột , Mihawk không kiềm chế được mà thét lên đau đớn . Nước mắt thậm chí vô thức rơi xuống , tiếng khóc cùng tiếng thở nặng nhọc vang lên khắp căn phòng . Hắn cố gắng nắm lấy cổ , run rẩy đứng dậy rồi cố gắng đi ra khỏi phòng .

Mihawk run rẩy đẩy cánh cửa ra , nhìn xung quanh cố tìm lấy thân ảnh của hai người nhưng trên boong thuyền hoàn toàn chìm trong im lặng , không hề có một ai hay một tiếng động trên con thuyền khiến cho hắn hoang mang cùng hoảng sợ .

" Har- Haruki-t-tỷ .. ? " Mihawk nhìn khắp boong thuyền , một cảm giác hoảng sợ dâng lên . Không một tiếng đáp lại càng khiến cho hắn thêm sợ hãi . Sự sợ hãi chiếm lấy cơn đau từ cổ họng một cách nhanh chóng , hắn chạy khắp boong thuyền , tìm đến phòng bếp và phòng riêng của hai người nhưng vẫn không thể nào tìm thấy bất kì ai .

" Không ..." Mihawk gục xuống trước cửa phòng của Haruto , cả người run rẩy từ cơn đau và sự sợ hãi .

" Mihawk ? " Mihawk không di chuyển từ chỗ đó trong một khoảng thời gian dài , cho đến khi hắn đã sắp rơi vào giấc ngủ thì đột nhiên giọng nói quen thuộc vang lên bên trên .

" Ngươi làm sao ? Tại sao lại như thế này ? " Haruto lo lắng cúi người xuống trước mặt Mihawk , tay ân cần lau đi những giọt nước mắt trên mặt Mihawk . Mihawk nhìn anh , một mùi nồng xông lên mũi của hắn một cách khó chịu . Hắn mờ mờ nhìn thấy chiếc áo anh đang mặc là một màu đỏ sẫm ... giống như màu máu ...

" Ta tưởng các ngươi đã rời đi ... " Mihawk khàn khàn nói , nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống , cả người hắn hoàn toàn mệt rã rời từ vô số cơn đau và sự sợ hãi mang đến . Hắn không nên yếu đuối như thế này ... hắn vốn nên thật mạnh mẽ , không nên bị những thứ nhỏ nhặt này khiến cho hắn phải gục ngã một cách dễ dàng như vậy ... nhưng...

" Bọn ta sao lại có thể rời đi ? Ngươi chỉ là mệt quá nên mới tưởng tượng ra mà thôi ..." Haruto nhẹ nhàng nói nhưng Mihawk liên tục lắc đầu .

" Không ... các ngươi thật sự đã rời đi ... các ngươi đã rời đi ... " Mihawk lầm bầm khiến cho Haruto im lặng , đôi huyết mâu dần mất đi sinh khí , trở lại đôi mắt vô hồn ngày nào . Đột nhiên một tiếng động vang lên sau lưng của Mihawk khiến cho hắn giật nảy người , theo phản ứng liền định quay ra sau nhìn thì bị bàn tay của Haruto che lấy .

" Haruto ca ? Có chuyện gì vậy ? Tiế- " Mihawk khó hiểu nói thì bị anh cắt ngang .

" Mihawk , ngươi nên nghỉ ngơi đi . Ngươi đã có một ngày mệt mỏi rồi ."

" Nhưng ta vừa mới tỉnh dâ- "

" Ta xin lỗi ." Haruto nói rồi đập vào sau gáy của Mihawk khiến cho hắn ngất đi , trước khi hắn hoàn toàn chìm vào trong bóng đêm , hắn thấy được bóng dáng quen thuộc của cô cùng với đôi huyết mâu trống rỗng nhìn vào hắn .

" Haruki , ngươi đã hoàn thành ? " Haruto đỡ Mihawk , nhìn lên cả người đầy máu Haruki .

" ... vâng ." Haruki chậm chạp gật đầu nhìn anh , cả người cô hoàn toàn bị nhấn chìm trong một màu đỏ tươi , mùi máu nồng đậm lan tỏa trong không khí một cách gay gắt .

" Ngươi nên đi tắm rửa đi ... sử dụng 'nó' liên tục như thế này không phải là một dấu hiệu tốt ..." Haruto ôm Mihawk lên , nhìn cô lần cuối rồi quay người rời đi .

Haruki nhìn theo bóng lưng của anh , im lặng như một con rối trước khi quay bước trở về phòng của chính cô . Một đường máu tươi trải dài sau những bước chân của cô cho đến khi cánh cửa phòng cô hoàn toàn đóng lại , cắt đứt đi dải máu dài trên boong thuyền .

Haruto ôm Mihawk trở về phòng của Mihawk , nhẹ nhàng đặt hắn lên giường . Anh đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng rồi nhìn xuống cổ của hắn , nơi có những vết hằn màu đen đáng sợ .

" Ngươi vẫn luôn xem sự đau khổ của bọn ta là thứ vui đúng không ... " Anh nhẹ giọng nói , tay chạm vào cổ của hắn rồi sau đó rút tay lại , lắc đầu .

" Ngươi vẫn luôn muốn khiến bọn ta tuyệt vọng mà đúng không ... "

" .... " Haruto nhìn xuống Mihawk một lần cuối rồi sau đó dứt khoát quay đầu rời khỏi phòng . Ngay khi anh vừa mới đóng cánh cửa lại , anh cười một tiếng lên . Tiếng cười đầy sự điên loạn đáng sợ .

" Nhưng ngươi cho rằng bọn ta sẽ dễ dàng để ngươi như ý như vậy ? "

" Ngươi có thể phá hủy bọn hắn , ngươi có thể giết bọn hắn ..."

" Nhưng nếu như ngươi muốn làm những điều đó thì ngươi phải bước qua xác của ta trước đã .... "

" Dù sao thì ta cũng không thể nào dễ dàng ngã xuống trước khi đánh cho một trận ra trò đúng không ?"

" Ác quỷ thì cũng không thể nào vĩnh viễn bất tử được mà ... "

Tiếng cười trầm đục từ trong cổ họng của anh vang ra một cách đáng sợ , đôi huyết mâu nhìn chằm chằm vào hư không một lúc rồi chậm rãi nhắm lại . Anh hít một hơi thật sâu rồi thở ra , đeo lên nụ cười bình tĩnh thường ngày rồi trở về căn phòng của mình .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 11 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 25-2 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30. Chương 31 Chương 31-2 Chương 31-3 Chương 32 Chương 33 Chương 34. Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 36-3 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 43-2 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61. Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 66-3 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »