Hải Tặc Vương Chi Sinh Đôi

Lượt đọc: 2465 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 11 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 25-2 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30. Chương 31 Chương 31-2 Chương 31-3 Chương 32 Chương 33 Chương 34. Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 36-3 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 43-2 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61. Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 66-3 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 58
chạy trốn.

❊ ❊ ❊

" Nhanh chóng rời khỏi nơi này ! Bọn họ đang đến ! " Haruki hốt hoảng đẩy Homing và Maiya xa khỏi căm biệt thự . Cô biết rõ những người dân trong thị trấn đang đi đến nơi này và sẵn sàng giết gia đình Donquixote như trong nguyên tác . Cô và anh chỉ mới lập một mối quan hệ ngắn với những người dân , vẫn chưa có thời gian để khiến cho bọn họ thay đổi được cách nhìn đối với gia đình Donquixote .

" Chết tiệt ! Chết tiệt ! " Haruki không ngừng nguyền rủa hắn trong miệng , đôi huyết mâu nhìn chằm chằm vào những đốm lửa từ đằng sau . Cô có thể nghe thấy thoáng những tiếng la hét đầy giận dữ của những người dân .

" Haruki , em nhanh dẫn cha mẹ , Doflamingo và Rocinante đi khỏi nơi này . Anh sẽ ở lại tìm cách kéo dài thêm thời gian ." Haruto cũng nhằm chằm chằm vào những đốm lửa đằng xa .

" Có chuyện gì đang xảy ra vậy !? Tại sao chúng ta lại phải chạy khỏi những người dân ? " Homing vừa lo vừa sợ nhìn hai người , trong tay ông đang ôm chặt lấy Doflamingo vẫn còn đang bất tỉnh .

" Haruto-nii ! Haruki-nee ! " Rocinante hoảng sợ khóc lớn , Maiya cố gắng ôm lấy và dỗ dành cậu nhưng cậu vẫn không ngừng khóc lớn khiến cho bà lo lắng .

" Roci , em đừng khóc nữa . Nghe theo lời chị , hít theo lời của chị . Một ..." Haruki ngồi xuống trước mặt của cậu , mỉm cười nhẹ nhàng . Hai tay cô đặt lên má của cậu , ân cần xoa nhẹ gò má đã đẫm nước mắt .

Rocinante cố gắng nghe theo lời của cô , hai tay nắm chặt lấy tà áo của Maiya . Cậu cố hít lấy một hơi trong khi những giọt nước mắt vẫn không ngừng tuôn xuống . Haruki cười nhẹ , gật đầu cổ vũ cậu .

" Tốt ...tốt ... Bây giờ thở ra ..." Rocinante run rẩy trong vòng tay của Maiya . Bây giờ cậu cũng có thể nghe thấy những tiếng la hét từ đằng xa và điều đó khiến cho cậu càng sợ thêm . Tâm trí cậu ngay lập tức quên mất thở ra , bất chi bất giác nín thở .

" Roci ! Roci ! Nghe theo lời chị ! Đừng hoảng ! " Haruki nhìn thấy tình trạng của cậu thì hơi nhíu mày , tay giữ chặt lấy hai má của cậu .

" Chị biết em đang hoảng sợ nhưng chị cần em phải bình tĩnh lại . Cha và mẹ sẽ đưa em và Doffy rời khỏi nơi này . " Rocinante nhìn lên cô , cậu nhìn thấy đôi huyết mâu của cô hiện lên sự lo lắng tột độ .

" V-Vâng ..." Cậu run rẩy gật đầu . Haruki vỗ đầu cậu rồi đứng dậy nhìn Maiya và Homing .

" Cha , mẹ . Con cần hai người chạy thẳng về hướng này , đừng nhìn lại . Hãy chạy và cố gắng tránh những ngọn đuốc hoặc người dân ở nơi đây . Hai người sẽ nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ ở gần bờ biển , trốn bên trong đó cho đến khi con và anh hai quay trở lại ." Haruki nghiêm túc nói .

" Vậy còn hai con ? Ta không thể để hai con ở lại chỗ này được ! " Homing lắc đầu phản đối .

" Cha ! Bọn họ sẽ không hề do dự đem hai người , Doffy và Roci ra để tra tấn ! Bọn họ có sự căm ghét đối với Thiên Long Nhân cực độ và chắc chắn số phận của mọi người sẽ không tốt lành gì nếu như bọn họ gặp bất cứ ai trong gia đình chúng ta ! " Haruto nhìn ông .

" Bọn con có khả năng phòng vệ , sẽ có cơ hội chạy thoát khỏi bọn họ hơn nếu như cha và mẹ ở lại đây . Với cả Doffy , Roci và mẹ không hề có khả năng chống cự đối với những người dân này ! Hãy nghĩ đến sự an nguy của ba người họ ! " Haruki nói .

" Đ-Được rồi ..." Homing gật đầu , nước mắt bắt đầu chảy xuống nhưng ông cố gắng kìm lại rồi nhìn xuống Doflamingo đang ở trong tay ông và nhìn san Maiya và Rocinante .

" Hãy nhanh rời đi ." Haruto quay đầu nhìn lại căn biệt thự đang dần bị bao vây bởi những người dân , ánh lửa bập bùng đang dần bao trùm lấy cả căn biệt thự .

Homing gật đầu rồi sau đó cùng chạy với Maiya rời khỏi nơi đó . Haruki nhìn theo hai người rồi sau đó nhìn lại ngọn lửa khổng lồ đang bùng cháy từ đằng xa . Căn biệt thự xa hoa , lộng lẫy dần chuyển thành màu đen kịt , những chiếc cột nhà trở nên yếu ớt trước cái nóng rực của ngọn lửa . Những người dân nhìn xung quanh , tìm kiếm bóng dáng của gia đình Donquixote .

" BỌN RỒNG HUYỀN THOẠI ĐÓ ĐÂU ?! "

" TRUY TÌM CHÚNG ! "

" LÔI CỔ CHÚNG RA ! "

" CHÚNG TRỐN RỒI ! TÌM CHÚNG MAU ! "

" CHÚNG KHÔNG ĐI XA ĐƯỢC ĐÂU ! "

" ĐỪNG GIẾT ! PHẢI BẮT SỐNG ! "

" CHÚNG TA SẼ TRẢ LẠI CHO CHÚNG SỰ CĂM HẬN HÀNG TRĂM NĂM NAY ! "

Những tiếng la hét đầy căm hận vang lên xung quanh khắp khu vực . Haruto và Haruki trầm mặt nhìn cảnh tượng trước mặt . Ngôi nhà bốc cháy trước đôi huyết mâu của hai người , ánh lên từng đợt từng đợt .

Thật đẹp ...

Sự hủy diệt đầy quyến rũ đó ...

Thật giống như khi chúng ta đốt căn nhà đã giam giữ chúng ta nhiều năm ...

Giống như khi Haruto đốt căn biệt thự của tên quý tộc đó ...

Đốt trụi xuống hết tất cả ...

Ngọn lửa thật tuyệt đẹp làm sao ...

Đầy xinh đẹp ... đầy sự nguy hiểm ...

Cả hai người nở một nụ cười trên môi ...

Một nụ cười đầy điên loạn ...

Họ biết rất rõ rằng gia đình của Donquixote sẽ trốn thoát được . Có thể họ đã xen vào cuộc sống của họ nhưng cái chết của gia đình Donquixote vẫn chưa đến . Dù họ không hề giúp bọn hắn nhưng bọn hắn vẫn có thể trốn được đến ngôi nhà đổ nát bên bờ biển . Họ chỉ tìm lý do để đứng lại , nhìn thứ ngọn lửa của sự căm hận kia đốt trụi xuống căn biệt thự .

Và đương nhiên ...

" Đi nào Haruki ... Chúng ta phải đi tìm thứ rắc rối đang không ngừng phá hoại kế hoạch của chúng ta .. "

" Vâng ~ "

" Nhanh chóng rời khỏi nơi này ! Bọn họ đang đến ! " Haruki hốt hoảng đẩy Homing và Maiya xa khỏi căm biệt thự . Cô biết rõ những người dân trong thị trấn đang đi đến nơi này và sẵn sàng giết gia đình Donquixote như trong nguyên tác . Cô và anh chỉ mới lập một mối quan hệ ngắn với những người dân , vẫn chưa có thời gian để khiến cho bọn họ thay đổi được cách nhìn đối với gia đình Donquixote .

" Chết tiệt ! Chết tiệt ! " Haruki không ngừng nguyền rủa hắn trong miệng , đôi huyết mâu nhìn chằm chằm vào những đốm lửa từ đằng sau . Cô có thể nghe thấy thoáng những tiếng la hét đầy giận dữ của những người dân .

" Haruki , em nhanh dẫn cha mẹ , Doflamingo và Rocinante đi khỏi nơi này . Anh sẽ ở lại tìm cách kéo dài thêm thời gian ." Haruto cũng nhằm chằm chằm vào những đốm lửa đằng xa .

" Có chuyện gì đang xảy ra vậy !? Tại sao chúng ta lại phải chạy khỏi những người dân ? " Homing vừa lo vừa sợ nhìn hai người , trong tay ông đang ôm chặt lấy Doflamingo vẫn còn đang bất tỉnh .

" Haruto-nii ! Haruki-nee ! " Rocinante hoảng sợ khóc lớn , Maiya cố gắng ôm lấy và dỗ dành cậu nhưng cậu vẫn không ngừng khóc lớn khiến cho bà lo lắng .

" Roci , em đừng khóc nữa . Nghe theo lời chị , hít theo lời của chị . Một ..." Haruki ngồi xuống trước mặt của cậu , mỉm cười nhẹ nhàng . Hai tay cô đặt lên má của cậu , ân cần xoa nhẹ gò má đã đẫm nước mắt .

Rocinante cố gắng nghe theo lời của cô , hai tay nắm chặt lấy tà áo của Maiya . Cậu cố hít lấy một hơi trong khi những giọt nước mắt vẫn không ngừng tuôn xuống . Haruki cười nhẹ , gật đầu cổ vũ cậu .

" Tốt ...tốt ... Bây giờ thở ra ..." Rocinante run rẩy trong vòng tay của Maiya . Bây giờ cậu cũng có thể nghe thấy những tiếng la hét từ đằng xa và điều đó khiến cho cậu càng sợ thêm . Tâm trí cậu ngay lập tức quên mất thở ra , bất chi bất giác nín thở .

" Roci ! Roci ! Nghe theo lời chị ! Đừng hoảng ! " Haruki nhìn thấy tình trạng của cậu thì hơi nhíu mày , tay giữ chặt lấy hai má của cậu .

" Chị biết em đang hoảng sợ nhưng chị cần em phải bình tĩnh lại . Cha và mẹ sẽ đưa em và Doffy rời khỏi nơi này . " Rocinante nhìn lên cô , cậu nhìn thấy đôi huyết mâu của cô hiện lên sự lo lắng tột độ .

" V-Vâng ..." Cậu run rẩy gật đầu . Haruki vỗ đầu cậu rồi đứng dậy nhìn Maiya và Homing .

" Cha , mẹ . Con cần hai người chạy thẳng về hướng này , đừng nhìn lại . Hãy chạy và cố gắng tránh những ngọn đuốc hoặc người dân ở nơi đây . Hai người sẽ nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ ở gần bờ biển , trốn bên trong đó cho đến khi con và anh hai quay trở lại ." Haruki nghiêm túc nói .

" Vậy còn hai con ? Ta không thể để hai con ở lại chỗ này được ! " Homing lắc đầu phản đối .

" Cha ! Bọn họ sẽ không hề do dự đem hai người , Doffy và Roci ra để tra tấn ! Bọn họ có sự căm ghét đối với Thiên Long Nhân cực độ và chắc chắn số phận của mọi người sẽ không tốt lành gì nếu như bọn họ gặp bất cứ ai trong gia đình chúng ta ! " Haruto nhìn ông .

" Bọn con có khả năng phòng vệ , sẽ có cơ hội chạy thoát khỏi bọn họ hơn nếu như cha và mẹ ở lại đây . Với cả Doffy , Roci và mẹ không hề có khả năng chống cự đối với những người dân này ! Hãy nghĩ đến sự an nguy của ba người họ ! " Haruki nói .

" Đ-Được rồi ..." Homing gật đầu , nước mắt bắt đầu chảy xuống nhưng ông cố gắng kìm lại rồi nhìn xuống Doflamingo đang ở trong tay ông và nhìn san Maiya và Rocinante .

" Hãy nhanh rời đi ." Haruto quay đầu nhìn lại căn biệt thự đang dần bị bao vây bởi những người dân , ánh lửa bập bùng đang dần bao trùm lấy cả căn biệt thự .

Homing gật đầu rồi sau đó cùng chạy với Maiya rời khỏi nơi đó . Haruki nhìn theo hai người rồi sau đó nhìn lại ngọn lửa khổng lồ đang bùng cháy từ đằng xa . Căn biệt thự xa hoa , lộng lẫy dần chuyển thành màu đen kịt , những chiếc cột nhà trở nên yếu ớt trước cái nóng rực của ngọn lửa . Những người dân nhìn xung quanh , tìm kiếm bóng dáng của gia đình Donquixote .

" BỌN RỒNG HUYỀN THOẠI ĐÓ ĐÂU ?! "

" TRUY TÌM CHÚNG ! "

" LÔI CỔ CHÚNG RA ! "

" CHÚNG TRỐN RỒI ! TÌM CHÚNG MAU ! "

" CHÚNG KHÔNG ĐI XA ĐƯỢC ĐÂU ! "

" ĐỪNG GIẾT ! PHẢI BẮT SỐNG ! "

" CHÚNG TA SẼ TRẢ LẠI CHO CHÚNG SỰ CĂM HẬN HÀNG TRĂM NĂM NAY ! "

Những tiếng la hét đầy căm hận vang lên xung quanh khắp khu vực . Haruto và Haruki trầm mặt nhìn cảnh tượng trước mặt . Ngôi nhà bốc cháy trước đôi huyết mâu của hai người , ánh lên từng đợt từng đợt .

Thật đẹp ...

Sự hủy diệt đầy quyến rũ đó ...

Thật giống như khi chúng ta đốt căn nhà đã giam giữ chúng ta nhiều năm ...

Giống như khi Haruto đốt căn biệt thự của tên quý tộc đó ...

Đốt trụi xuống hết tất cả ...

Ngọn lửa thật tuyệt đẹp làm sao ...

Đầy xinh đẹp ... đầy sự nguy hiểm ...

Cả hai người nở một nụ cười trên môi ...

Một nụ cười đầy điên loạn ...

Họ biết rất rõ rằng gia đình của Donquixote sẽ trốn thoát được . Có thể họ đã xen vào cuộc sống của họ nhưng cái chết của gia đình Donquixote vẫn chưa đến . Dù họ không hề giúp bọn hắn nhưng bọn hắn vẫn có thể trốn được đến ngôi nhà đổ nát bên bờ biển . Họ chỉ tìm lý do để đứng lại , nhìn thứ ngọn lửa của sự căm hận kia đốt trụi xuống căn biệt thự .

Và đương nhiên ...

" Đi nào Haruki ... Chúng ta phải đi tìm thứ rắc rối đang không ngừng phá hoại kế hoạch của chúng ta .. "

" Vâng ~ "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 11 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 25-2 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30. Chương 31 Chương 31-2 Chương 31-3 Chương 32 Chương 33 Chương 34. Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 36-3 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 43-2 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61. Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 66-3 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »