Hải Tặc Vương Chi Sinh Đôi

Lượt đọc: 2556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 11 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 25-2 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30. Chương 31 Chương 31-2 Chương 31-3 Chương 32 Chương 33 Chương 34. Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 36-3 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 43-2 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61. Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 66-3 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 53
nói cho ta tất cả những gì ngươi biết.

❊ ❊ ❊

" Haruki , con có sao không ? Chúng ta có thể hoãn lại chuyến đi nếu như con cảm thấy không khỏe ah ? " Maiya ân cần cùng lo lắng nối . 2 năm qua Haruki rất hiếm khi xuất hiện vào bữa ăn với gia đình , cô không còn thường xuyên chơi với Rocinante hay gặp mặt gia đình nhưng lúc nào cũng chính là gương mặt mệt mỏi . Dưới mắt cô thâm quầng lên , mái tóc dài màu đỏ cũng không được óng ả cùng mềm mại như trước , làn da của cô cũng trở nên trắng bệch như giấy .

" Không sao , thưa mẹ . Con chỉ là lại gặp ác mộng thôi , không có gì quá nghiêm trọng ." Cô lắc đầu nói nhưng trong số những người còn lại , chỉ có một mình Rocinante biết được sự thật . Nhưng cậu lại không nói cho bất cứ ai khác , cậu biết được rằng hai người sẽ không vui khi biết được rằng cuộc trò chuyện của họ đã bị nghe lén và cậu không nghĩ rằng hai người sẽ muốn bất kì ai trong gia đình biết đến chuyện của hai người . Và cậu đã giữ bí mật đó suốt hai năm liền .

" Haruki , nếu như không thể chịu được thì cứ đi nghỉ . Để anh chuẩn bị đồ đạc ." Haruto lên tiếng khiến cho cô hơi giật nảy người , nhìn qua anh rồi mới chậm rãi gật đầu .

" Vâng ..."

" Trở về phòng đi , Haruki ." Anh nói . Những người khác trong gia đình cuối cùng cũng cảm nhận được thứ gì đó không đúng ở đây . Cô đột nhiên trở nên xa cách và nhìn rất yếu ớt , thậm chí có vẻ như cô sẽ có thể ngất đi bất cứ lúc nào . Nhưng anh lại như không nhìn thấy điều đó mà vẫn nói chuyện như bình thường . Không có những câu hỏi đầy lo lắng hay những lời khuyên nhẹ nhàng từ anh , tất cả những gì cô nhận được chính là những câu nói nghiêm khắc của anh và điều này không phải là một điều tốt .

Gia đình Donquixote đều biết rằng anh yêu thương cô như thế nào . Cả hai chính là anh em sinh đôi và Haruto lại là người anh trai nên anh luôn nhường nhịn cùng cưng chiều cô hết mực . Bọn hắn chưa bao giờ thấy hai người cãi nhau hay bất mãn với nhau về điều gì . Nhưng rồi những điều này lại xảy ra trước mắt bọn hắn và không một ai vui vẻ về việc này.

" Cha , Haruto-nii và Haruki-nee sao vậy ? Haruki-nee đã không còn chơi với con nữa rồi. " Rocinante 'ngây thơ' ngẩng đầu lên nhìn ông , tay kéo kéo ống tay áo của ông .

" Có lẽ hai người đó đang cãi nhau . Con đừng lo lắng , Roci . Con biết họ như thế nào rồi đấy , cha nghĩ họ sẽ làm lành với nhau nhanh thôi ." Homing ân cần nói , tay vỗ nhẹ lên đầu cậu .

Rocinante thật sự rất muốn tin vào câu nói đó nhưng dù cậu có tự dối lòng bao nhiêu đi chăng nữa thì cậu vẫn không thể nào chấp nhận được . Cậu biết được một phần lý do đã khiến cho hai người như thế này , cậu biết được hai người không phải chỉ đơn thuần cãi nhau như cậu vào Dofla-nii . 2 năm đã trôi qua và không có một sự tiến triển nào .

Cậu rất muốn nói với một ai đó ... bất cứ ai để người đó có thể giúp cậu tìm hiểu được chuyện gì đang xảy ra .

Cậu đang nhìn thấy hai người trở nên xa cách với nhau ... đây không phải là điều cậu muốn .

Cậu nhìn thấy gương mặt tiều tụy của cô ... mệt mỏi và mất đi sức sống thường ngày .

Cậu nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc cùng lạnh lẽo của anh ... chỉ còn sự ấm áp giả tạo và miễn cưỡng .

Đã bao lâu rồi kể từ khi lần cuối cậu nhìn thấy nụ cười mà cậu yêu quý nhất ?

Đã bao lâu rồi Haruki gặp và chơi với cậu ?

Đã bao lâu rồi cậu nhìn thấy cả hai người đều xuất hiện trong bữa ăn gia đình ?

2 năm qua cứ trôi qua một cách nhạt nhẽo ...

" Haruto-nii ! " Cậu chạy theo sau anh , cố gắng đuổi kịp từng bước chân nặng nề .

" Có chuyện gì sao , Roci ? " Anh dừng lại , quay đầu nhìn cậu .

" Haruto-nii ... làm ơn ... đừng như vậy với Haruki-nee được không ? " Cậu ngập ngừng nói khiến cho anh khó hiểu .

" Ý em muốn nói là ? "

" Em .. em đã nghe được cuộc nói chuyện của Haruto-nii và Haruki-nee ... " Haruto đứng người , hai mắt hơi trợn to nhìn cậu .

" Em không cố ý nhưng ... lúc đó Haruto-nii và Haruki-nee đang cãi nhau rất gay gắt nên em không muốn xuất hiện vào lúc đó ..." Cậu rơm rớm nước mắt nói .

" Em không biết người tên Mihawk là ai ? Những người mà Haruto-nii và Haruki-nee gọi là lão cha với mọi người là ai .... Tại sao anh lại nói là anh và chị ấy đã ngăn cản được một ai đó trong khi cả hai đều đang đứng cạnh em ..."

" Em không thể tin được rằng anh và chị đã giấu biết bao nhiêu thứ khỏi cha mẹ , Dofla-nii và em ... nhưng em không quan tâm đến điều đó nữa ..."

" Em không quan tâm rằng anh và chị là ai ... em không quan tâm hai người đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của em như thế nào ... em vốn muốn hỏi hai người ... "

" Nhưng khi nhìn thấy Haruki-nee như vậy ... anh lại trở nên xa lạ ... không còn là Haruto-nii mà em luôn biết đến ... Em ngay lập tức không muốn hỏi nữa ... Em chỉ muốn hai người trở lại như bình thường , như khi trận cãi nhau chưa bao giờ diễn ra ..." Rocinante khóc nấc lên . Haruto không hề cử động , hai mắt nhìn vào một khoảng hư không trước khi anh chậm rãi nói .

" Roci ... anh không biết em nghe được bao nhiêu ... nhưng anh mong em hãy im lặng . Anh biết em lo lắng cho Haruki nhưng ... " Anh ngừng lại .

" Em ấy đang dần đỡ hơn ... Chuyến đi sẽ được dời lại cho đến khi Haruki đã hoàn toàn bình thường trở lại ... Nhưng anh mong em đừng nói chuyện hay tiếp xúc trực tiếp với em ấy , anh cần em ấy thực hiện việc anh đã giao cho ..."

" Roci , hứa với anh . Nếu như em ấy có đến muốn nói chuyện với em , đừng mở cửa ngay lập tức . Hãy để em ấy đứng bên ngoài cho đến thời điểm chính xác , hãy mở ra ." Roci khó hiểu nhìn anh .

" Thời điểm chính xác là lúc nào ? "

" Em sẽ biết khi đến lúc đó . Nào hãy trở về phòng và nghỉ ngơi đi . Anh sẽ đi chuẩn bị đồ ăn tối ." Haruto mỉm cười rồi xoay người rời đi .

Rocinante đứng đần ra nhìn anh dần biến mất khỏi tầm mắt cho đến khi có một bàn tay đặt lên vai cậu . Cậu giật mình nhìn ra sau , ngẩn người khi nhìn thấy người đó .

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Dofla-nii ..."

" Nói cho ta tất cả những gì ngươi biết ."

" Haruki , con có sao không ? Chúng ta có thể hoãn lại chuyến đi nếu như con cảm thấy không khỏe ah ? " Maiya ân cần cùng lo lắng nối . 2 năm qua Haruki rất hiếm khi xuất hiện vào bữa ăn với gia đình , cô không còn thường xuyên chơi với Rocinante hay gặp mặt gia đình nhưng lúc nào cũng chính là gương mặt mệt mỏi . Dưới mắt cô thâm quầng lên , mái tóc dài màu đỏ cũng không được óng ả cùng mềm mại như trước , làn da của cô cũng trở nên trắng bệch như giấy .

" Không sao , thưa mẹ . Con chỉ là lại gặp ác mộng thôi , không có gì quá nghiêm trọng ." Cô lắc đầu nói nhưng trong số những người còn lại , chỉ có một mình Rocinante biết được sự thật . Nhưng cậu lại không nói cho bất cứ ai khác , cậu biết được rằng hai người sẽ không vui khi biết được rằng cuộc trò chuyện của họ đã bị nghe lén và cậu không nghĩ rằng hai người sẽ muốn bất kì ai trong gia đình biết đến chuyện của hai người . Và cậu đã giữ bí mật đó suốt hai năm liền .

" Haruki , nếu như không thể chịu được thì cứ đi nghỉ . Để anh chuẩn bị đồ đạc ." Haruto lên tiếng khiến cho cô hơi giật nảy người , nhìn qua anh rồi mới chậm rãi gật đầu .

" Vâng ..."

" Trở về phòng đi , Haruki ." Anh nói . Những người khác trong gia đình cuối cùng cũng cảm nhận được thứ gì đó không đúng ở đây . Cô đột nhiên trở nên xa cách và nhìn rất yếu ớt , thậm chí có vẻ như cô sẽ có thể ngất đi bất cứ lúc nào . Nhưng anh lại như không nhìn thấy điều đó mà vẫn nói chuyện như bình thường . Không có những câu hỏi đầy lo lắng hay những lời khuyên nhẹ nhàng từ anh , tất cả những gì cô nhận được chính là những câu nói nghiêm khắc của anh và điều này không phải là một điều tốt .

Gia đình Donquixote đều biết rằng anh yêu thương cô như thế nào . Cả hai chính là anh em sinh đôi và Haruto lại là người anh trai nên anh luôn nhường nhịn cùng cưng chiều cô hết mực . Bọn hắn chưa bao giờ thấy hai người cãi nhau hay bất mãn với nhau về điều gì . Nhưng rồi những điều này lại xảy ra trước mắt bọn hắn và không một ai vui vẻ về việc này.

" Cha , Haruto-nii và Haruki-nee sao vậy ? Haruki-nee đã không còn chơi với con nữa rồi. " Rocinante 'ngây thơ' ngẩng đầu lên nhìn ông , tay kéo kéo ống tay áo của ông .

" Có lẽ hai người đó đang cãi nhau . Con đừng lo lắng , Roci . Con biết họ như thế nào rồi đấy , cha nghĩ họ sẽ làm lành với nhau nhanh thôi ." Homing ân cần nói , tay vỗ nhẹ lên đầu cậu .

Rocinante thật sự rất muốn tin vào câu nói đó nhưng dù cậu có tự dối lòng bao nhiêu đi chăng nữa thì cậu vẫn không thể nào chấp nhận được . Cậu biết được một phần lý do đã khiến cho hai người như thế này , cậu biết được hai người không phải chỉ đơn thuần cãi nhau như cậu vào Dofla-nii . 2 năm đã trôi qua và không có một sự tiến triển nào .

Cậu rất muốn nói với một ai đó ... bất cứ ai để người đó có thể giúp cậu tìm hiểu được chuyện gì đang xảy ra .

Cậu đang nhìn thấy hai người trở nên xa cách với nhau ... đây không phải là điều cậu muốn .

Cậu nhìn thấy gương mặt tiều tụy của cô ... mệt mỏi và mất đi sức sống thường ngày .

Cậu nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc cùng lạnh lẽo của anh ... chỉ còn sự ấm áp giả tạo và miễn cưỡng .

Đã bao lâu rồi kể từ khi lần cuối cậu nhìn thấy nụ cười mà cậu yêu quý nhất ?

Đã bao lâu rồi Haruki gặp và chơi với cậu ?

Đã bao lâu rồi cậu nhìn thấy cả hai người đều xuất hiện trong bữa ăn gia đình ?

2 năm qua cứ trôi qua một cách nhạt nhẽo ...

" Haruto-nii ! " Cậu chạy theo sau anh , cố gắng đuổi kịp từng bước chân nặng nề .

" Có chuyện gì sao , Roci ? " Anh dừng lại , quay đầu nhìn cậu .

" Haruto-nii ... làm ơn ... đừng như vậy với Haruki-nee được không ? " Cậu ngập ngừng nói khiến cho anh khó hiểu .

" Ý em muốn nói là ? "

" Em .. em đã nghe được cuộc nói chuyện của Haruto-nii và Haruki-nee ... " Haruto đứng người , hai mắt hơi trợn to nhìn cậu .

" Em không cố ý nhưng ... lúc đó Haruto-nii và Haruki-nee đang cãi nhau rất gay gắt nên em không muốn xuất hiện vào lúc đó ..." Cậu rơm rớm nước mắt nói .

" Em không biết người tên Mihawk là ai ? Những người mà Haruto-nii và Haruki-nee gọi là lão cha với mọi người là ai .... Tại sao anh lại nói là anh và chị ấy đã ngăn cản được một ai đó trong khi cả hai đều đang đứng cạnh em ..."

" Em không thể tin được rằng anh và chị đã giấu biết bao nhiêu thứ khỏi cha mẹ , Dofla-nii và em ... nhưng em không quan tâm đến điều đó nữa ..."

" Em không quan tâm rằng anh và chị là ai ... em không quan tâm hai người đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của em như thế nào ... em vốn muốn hỏi hai người ... "

" Nhưng khi nhìn thấy Haruki-nee như vậy ... anh lại trở nên xa lạ ... không còn là Haruto-nii mà em luôn biết đến ... Em ngay lập tức không muốn hỏi nữa ... Em chỉ muốn hai người trở lại như bình thường , như khi trận cãi nhau chưa bao giờ diễn ra ..." Rocinante khóc nấc lên . Haruto không hề cử động , hai mắt nhìn vào một khoảng hư không trước khi anh chậm rãi nói .

" Roci ... anh không biết em nghe được bao nhiêu ... nhưng anh mong em hãy im lặng . Anh biết em lo lắng cho Haruki nhưng ... " Anh ngừng lại .

" Em ấy đang dần đỡ hơn ... Chuyến đi sẽ được dời lại cho đến khi Haruki đã hoàn toàn bình thường trở lại ... Nhưng anh mong em đừng nói chuyện hay tiếp xúc trực tiếp với em ấy , anh cần em ấy thực hiện việc anh đã giao cho ..."

" Roci , hứa với anh . Nếu như em ấy có đến muốn nói chuyện với em , đừng mở cửa ngay lập tức . Hãy để em ấy đứng bên ngoài cho đến thời điểm chính xác , hãy mở ra ." Roci khó hiểu nhìn anh .

" Thời điểm chính xác là lúc nào ? "

" Em sẽ biết khi đến lúc đó . Nào hãy trở về phòng và nghỉ ngơi đi . Anh sẽ đi chuẩn bị đồ ăn tối ." Haruto mỉm cười rồi xoay người rời đi .

Rocinante đứng đần ra nhìn anh dần biến mất khỏi tầm mắt cho đến khi có một bàn tay đặt lên vai cậu . Cậu giật mình nhìn ra sau , ngẩn người khi nhìn thấy người đó .

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Dofla-nii ..."

" Nói cho ta tất cả những gì ngươi biết ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 11 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 25-2 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30. Chương 31 Chương 31-2 Chương 31-3 Chương 32 Chương 33 Chương 34. Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 36-3 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 43-2 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61. Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 66-3 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »