Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 75
Kết

❊ ❊ ❊

Nguyễn Toản bước vào, bên trong vô cùng lộng lẫy.

Trước mặt là điện thờ, hai bước tượng Lạc Tổ và Mẫu Tổ đứng uy nghi. Lạc Tổ một tay đặt lên Lĩnh Nam Thần Kiếm, một tay chỉ về dải đất non sông nằm uốn mình theo bờ biển. Cả người vô tình toả ra uy áp, khiến không người dám nhìn thẳng, chực chực mà cúi đầu. Còn Mẫu Tổ cả người toát ra vẻ hiền hoà, bao dung, nụ cười toát lên như nắng mùa xuân. Nguyễn Toản khẽ khom mình kính cẩn.

Bên phải là hoạ tiết trống đồng được chạm trổ tinh tế, miêu tả chân thật sinh hoạt của con người thời kỳ dựng nước Ngôi sao nhiều cánh ở giữa mặt trống tượng trưng cho thần Mặt Trời. Ngoài ra ở phía dưới cùng khắc đầy đủ 64 đồ hình của Kinh Dịch ứng với 64 quẻ.... tất cả đều mang mầu sắc xa xưa, tồn tại cũng mấy ngàn năm. Tuy được bảo dưỡng vô cùng cẩn thận nhưng cũng khó xua tan được dấu ấn thời gian. Đưa tay sờ trên những hoạ tiết, Nguyễn Toản cũng không khỏi cảm thán.

Bên trái là những bước tượng điêu khắc chân dung của những vị vua khai triều, những anh hùng dân tộc như Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, Trần Quốc Tuấn........ đồng thời cũng nghi lại công tội của mỗi người, mỗi triều đại...... Đặc biệt hơn tất cả đều được chạm khắc bằng chữ quốc ngữ. Nguyễn Toản càng thêm tin tưởng. Tuy chữ Quốc ngữ đã xuất hiện từ những năm đầu thế kỉ 17, nhưng nét chữ ở đây đều tròn chịa và mang sự chuẩn hoá cao nhất, chúng chỉ bắt đầu sớm nhất trên Gia Định báo năm 1867.

Quan sát cảm tưởng, khi ngước lên nhìn ánh mặt trời cũng gần như chiếu vuông góc, mặt trời sắp lên đỉnh, chính ngọ tới. Nguyễn Toản chậm rãi bước đến ngồi xuống chính điện.

Không lâu, khi ánh mặt trời vuông góc, cả núi Nghĩa Lĩnh rung động, tiếng rồng ngầm liên tục. Nhất thời ánh sáng liên tục chiếu tới, Nguyễn Toản cả người như bốc hoả, một ngọn lửa âm ỉ cháy lan khắp nơi, dịch nhờn trong thân thể tiết ra. Nhưng càng lâu, Nguyễn Toản thân thể càng dễ chịu.

..........

Bên ngoài, Triệu Ý nhìn Triệu Lan nói:

" Các chủ, gần một tiếng đi qua, người thấy như thế nào."

Triệu Lan lắc đầu:

" Có vẻ ổn. Bởi từ khi bắt đầu, rung chấn vẫn ổn định. Có lẽ hắn vượt qua."

Xong đó nhìn về Nhật Liễu nói:

" Những tin tức ngươi đưa về đã điều tra lại chưa?"

" Bẩm các chủ, đã cho người xác nhận lại. Mọi thông tin đó đều là đúng. Có vấn đề gì sao thưa các chủ?"

Triệu Lan gật đầu rồi lại lắc đầu đáp:

" Ta cùng đời trước các chủ dựa vào Kinh Dịch đã luận quẻ vận mệnh thế kỉ này. Mọi sự việc đều đã diễn ra đúng như vậy. Từ loạn Trịnh, Nguyễn, Lê cùng khởi nghĩa nông dân của Nguyễn Huệ.......Giờ đây, Nguyễn Huệ thành lập nhà Tây Sơn ở mặt Bắc, Nguyễn Ánh cũng xưng đế phía Nam. Không thể có một người xưng đế nước Nam nữa.

Nhưng ta vừa quan sát, cách mệnh của người này ít nhất cũng của bậc đế vương, còn có thể hơn. Đồng thời sự xuất hiện vô cùng đột ngột, như bỗng dưng xuất thể, rất giống Triệu Tổ năm xưa, không thể tra được quê quán, năm sinh, cha mẹ...... mệnh cách bị giấu, nhảy ra khỏi dòng sông thời gian.

Giống như vậy, kể từ khi Thiên Lâu Các thành lập chỉ có ít người là Đức Thánh Trần, Thánh Mẫu Liễu Hạnh......"

Phía dưới, mọi người nghe vậy cũng trầm lặng. Cùng nhìn về một hướng trong lòng đều chờ đợi.

.........

Ba tiếng trôi qua, Nguyễn Toản toàn thân đen kịt, một mùi hôi thối bốc lên, nhưng trong lòng vô cùng khoan khoái. Đứng dậy mở cửa đi ra.

.........

Khi nhìn thấy Nguyễn Toản, mọi người đều vui mừng, nhưng bỗng chốc sợ hãi khi nhìn Nguyễn Toản ngã gục.

Trần Lan tiến đến vội vã, kiểm tra sau đó khẽ lau mồ hôi trên trán nói:

" Không sao. Do tác dụng phụ của long mạch. Long vốn tính dâm, thân thể không lưu thông được, khi kìm nén quá sẽ gây hoả trong người. Ngoài ra nó cũng gây tiết ra chất dịch....."

Rồi nhìn về phía những người còn lại nói:

" Đã xác nhận Nguyễn Toản đã thông qua ba tiếng. Tuy chưa đăng quang, nhưng từ giờ người sẽ là chủ nhân Thiên Lâu Các. Tất cả sau này đều phải tuân mệnh. Bây giờ, trước hết, tắm rửa đồng thời điều hoàn thân thể cho người. "

Ngập ngừng rồi tiếp:

" Vấn đề này ta cũng không cưỡng cầu. Ai muốn thực hiện thì đi theo ta, không thì lưu lại."

Nói xong, Triệu Lan tiến đến ôm lấy Nguyễn Toản bước đi, phía sau suy nghĩ lúc, mọi người cũng đồng loạt đi theo. Mọi người đều không phải người ngu, đều biết người này sau là ai, đồng thời biết tương lai, lên không chần chừ.

...........

Nguyễn Toản ngủ một giấc, tỉnh dậy, cả người khoan khoái, khẽ nhìn quan sát xung quanh, thấy bên mình nằm vô cùng lớn giai nhân, khẽ cười khổ. Sau khi lĩnh hội xong những gì long mạch ban lại, Nguyễn Toản cũng ngận ra tâc dụng phụ. Tuy đã kìm nén nhưng.....

Khẽ trườn người đứng dậy, không đánh thức mọi người. Nguyễn Toản quấn lấy khăn choàng lấy người, ra ngoài. Ngắm nhìn cả cánh rừng bạt ngạt. Nơi này đã cách xa núi Nghĩa Linh, nằm bên trong một thôn trang nhỏ..... Đang thất thần, Triệu Lan tiến lên ngồi cạnh:

" Người không trách chúng ta chứ."

Nguyễn Toản lắc đầu:

" Không. Ta còn phải cảm ơn mọi người nhiều. " rồi quay sang nhìn Triệu Lan nói:

" Mọi người yên tâm, ta sẽ không phụ bạc bất kì ai. Nhưng việc của ta cũng quá lớn, không thể lúc nào cũng quan tâm mọi người được. Sẽ khiến mọi người chịu khổ."

Triệu Lan nghiêng người, tưa lên bờ vai Nguyễn Toản:

" Chỉ cần trong tim người, có một phần nhỏ dành cho chúng ta là được rồi. Người cũng như chúng ta trước hết đều phải hoàn thành sứ mệnh, đưa đất nước sánh vai cùng cường quốc năm châu."

Nguyễn Toản gật đầu.

Tối đến, lại là một cơn cuồng hoan, dường như Nguyễn Toản bị rút sạch, những tác dụng phụ cũng biến mất.

...........

Sáng hôm sau, Nguyễn Toản cùng mọi người quây quần ăn, nhìn mọi người, nói:

" Thiên Lâu Các mọi thứ trước hết do Triệu Lan quản lí phụ trách và duy trì, đồng thời Nhật Liễu đi theo Triệu Lan........"

Nghe Nguyễn Toản phân phó xong, mọi người đáp:

" Vâng."

Nguyễn Toản hoàn thành bữa ăn cũng nhanh chóng rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »