Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 83
Lên đường

❊ ❊ ❊

Trước khi đi, Nguyễn Toản cùng Đoàn Thị Điểm cùng nhau đi dạo quanh làng, hỏi han mọi người xung quanh. Ai nấy cũng vô cùng hồ hởi.

Khi mặt trời dần lên, nhìn nàng thấm mệt, hắn lấy khăn mùi xoa thấm nhẹ những giọt mồ hôi trên trán nàng, chỉ về quán nước:

" Chúng ta tiến về quán cụ Ba ngồi nghỉ chút."

" Vâng." Nàng nhu thuận đáp.

.........

Do buổi sáng, mọi người đều vội vã đến trường, đi làm.......lên quán nước cụ Ba vô cùng vắng vẻ. Chỉ có vài khách vãng lai đi ngang qua dừng lại nghỉ chân.

Thấy hắn cùng nàng tiến lại, cụ Ba phe phẩy quạt cười:

" Công tử cùng phu nhân mời ngồi. Hai người vẫn dùng trà sen như mọi khi chứ."

" Vâng. Làm phiền cụ cho con hai cốc." Hắn đáp.

Cụ Ba vừa hãm nước, vừa cảm thán:

" Mà công tử vừa về, lại đi nữa ư. Lão thân già này không giúp được mấy. Công tử người lại vất vả rồi."

" Haha. Có gì đâu cụ. Quyền lực lớn thì trách nhiệm càng lớn. Mà dạo này sinh ý ổn chứ cụ."

" Ổn chứ. Làng phát triển cũng thu hút khách thập phương. Nhất là những thương nhân khi đến Phố Hiến lấy hàng đều nghé qua. Nên quán nước không còn đìu hiu nữa. Cái này lão phải cảm ơn công tử nhiều."

" Cụ khen vậy, lại khiến nhà con sướng phổng mũi thì chết." Nàng nghe vậy, thưa.

" Haha." Cụ Ba nghe xong cười lớn.

..........

Nhanh chóng, hai cốc trà được đưa lên, khẽ nhấp môi, nàng không khỏi cảm thán:

" Dù ai đi ngược về về xuôi/ Nhớ hương thơm ngát ấm chè cụ Ba."

Nghe xong, cụ Ba nhanh chóng lấy bút và giấy nghi lại. Đọc một lượt, nhìn về phía nàng, cười:

" Đúng là phu nhân xuất khẩu thành thơ. Cho cụ lấy để làm câu thơ treo trước cửa được chứ."

" Vâng. Cụ cứ dùng. Mà con không nghĩ cụ cũng học xong chữ quốc ngữ rồi."

" Haha. Khó nhưng phải học phu nhân à. Nếu không biết làm sao đọc sách, xem báo. Không cập nhập lại thành tối cổ mất."

...........

Dùng xong chén trà, hắn cùng nàng rời đi.

Về đến phủ, hắn lấy một tờ giấy từ tay áo ra, đọc một lượt. Phía trên là toàn bộ thông tin cụ Ba nghi lại về sự xuất nhập hàng hoá chuyển lên xã Cô Ba, cũng như sự tóm tắt việc lớn bé khắp nơi, dựa trên thông tin nghe ngóng ở quán nước. Mọi thứ gần như khớp với thông tin Nguyễn Quỳnh báo cáo.

Trông vậy, hắn khẽ thở phào. Bởi dù sao trừ bản thân mình ra, không thể tin tưởng bất kì ai hoàn toàn được. Hắn quay sang định hỏi, chỉ thấy nàng đang cười, lấy tay trỏ trỏ lên trán, nghiêm giọng:

" Ngốc, nàng đang cười chuyện gì vậy."

Nhìn sắc mặt nghiêm túc, nàng che lấy miệng, tránh cho cười phá lên, sau đó đáp:

" Hừ. Tại ai đó đẹp trai quá chứ sao."

Nghe vậy, hắn cười lên:

" Thật sao. Thế bấy lâu nay, ta xấu lắm à. Haha."

Chưa đợi nàng phản đáp, hắn đưa lại tờ giaay cho nàng nói:

" Việc xuất nhập hàng hoá, nàng kiểm kê lại xem khớp chưa. Với lại, giảm lượng hàng hoá cũng như địa điểm tập kết đi. Có kẻ bắt đầu nghi ngờ đó."

" Vâng. Để thiếp đi xem ngay."

Nhìn bóng nàng hấp tấp rời đi, hắn lâm vào trầm tư.

.........

Ban đầu hắn cũng ngây thơ, muốn đung tất cả sự hiểu biết của mình để phò trợ Nguyễn Huệ thống nhất giang sơn. Nhưng sau khi tiếp xúc sâu hơn ở Thăng Long, hắn cùng Nguyễn Huệ xẩy ra những xích mích nhỏ. Hắn biết được mình cùng Nguyễn Huệ không thể hoàn hảo hoà làm một thể. Và những gì được chính sử nghi chép đều là bề nổi, Nguyễn Huệ là một tướng lĩnh xuất chúng nhưng trên cương vị nhà vua thì......

Thỏ khôn có ba hang, hắn cũng không muốn số phận mình lệ thuộc vào ai hết. Nên ngoài những thế lực mà Nguyễn Huệ đã biết như Hắc Vệ Quân, Mật Viện..... cũng như căn cứ làng Đại. Hắn cũng cấp thiết tiềm kiếm địa điểm, lực lượng khác nữa.

Và địa điểm đầu tiên là xã Cô Ba, với lực lượng Ảnh Vệ do Vũ Tam đào tạo, làm việc độc lập.

Muốn xây dựng căn cứ thì cần có binh khí và lương thực. Nên để tránh sự nghi ngờ, hắn cũng thông qua nàng cùng cụ Ba, thành lập một thương đội, vận chuyển khí tài, vật tư nhỏ lẻ theo nhiều đường khác nhau, đến một nơi tập kết. Sau đó Vũ Tam cùng Ảnh Vệ sẽ cho vận chuyển theo đường rừng lên.

Chuyến đi lần này, hắn cũng rất mong chờ sự chứng kiến sự thay đổi của nơi đó.

Địa điểm thứ ba, vô cùng rộng lớn. Hắn đã điều động lượng lớn lực lượng của Thiên Lâu Các tiến hành xâm nhập vào địa bàn Tây Nguyên.

Nơi được thiên nhiên ban tặng vô số tài nguyên khoáng sản như đá bazan, và đặc biệt hơn nơi đây rất phù hợp cho các loại cây công nghiệp như cà phê , ca cao, hạt tiêu, dâu và chè........ mà các vùng khác không thể làm được.

............

Vùng Tây Nguyên từ xa xưa đã là địa bàn cung cấp nhân lực, vật lực cho các vương quốc Chăm Pa, Phù Nam…

Với địa bàn rộng lớn, các bộ tộc đa dạng cộng thêm điều kiện địa hình đồi núi phức tạp nên xuyên suốt 1 quãng thời gian dài , các cường quốc trong khu vực bấy giờ như đế quốc Khmer, Champa hay các triều đại phong kiến Đông Lào đều hầu như chỉ định cư, lập các khu định cư ở vùng rìa hay giao thương hàng hóa với các bộ tộc vùng cao cũng như áp đặt lệ triều cống sản vật: voi, hổ...... Tây Nguyên chỉ được chú ý khi người Pháp tiến hành khai thác và cho thấy hiệu quả cao.

............

Do gồm nhiều dân tộc khác nhau sinh sống vì vậy không có một chính thể thống nhất đủ sức quản lý nội chính giữa các tộc người cũng như việc từng buôn riêng lẻ ở Tây Nguyên. Nên các cuộc chiến loạn, cướp bóc lẫn nhau và giữa các tộc người lớn mạnh hơn với các tộc người yếu hơn.

Chính vì tình hình loạn ly vào thế kỷ 19, các nhà truyền giáo người phương Tây đã đây thành lập các khu truyền giáo tại Buôn Hồ (nay là Kon Tum) cũng như sinh sống, cải đạo cho người bản địa. Tỉ lệ người theo đạo sau đó lên tới 70%

............

Biết được điều này, Nguyễn Toản quyết định đi trước một bước. Tuy tất cả mới chỉ là dự định, nhưng hắn tin chắc nơi đây sẽ được cải tạo thành lô- cốt để tiến ra tám hướng, chiếm trọn bán đảo Đông Dương.

.........

Thời gian cũng nhanh trôi, hai ngày hết. Khi trời vừa rạng sáng, Một đoàn thương nhân xuất phát. Đội hình nhanh chóng thu hút sự mật báo xung quanh. Liên tục có nhiều bóng đen bám theo.

Từ xa trông lại, hắn nở nụ cười ranh manh, sau đó tiến về Phố nối, xuôi thuyền lên Thăng Long, sau đó đi xã Cô Ba.

.............

Đang ngồi ngắm nhìn bản đồ, tìm cách đánh xuống phía Nam thì một con chim câu mang thư đến, cầm lấy đọc một lượt, Nguyễn Huệ khẽ buông lỏng.

Dù lựa chọn kinh đô ở Phú Xuân, nhưng Thăng Long vẫn được coi là vị trí chiến lược hàng đầu. Nên dù có giao ước lẫn nhau với Nguyễn Toản nhưng Nguyễn Huệ vẫn vô cùng lo lắng, giờ Nguyễn Toản rời đi, không khỏi thở phào.

Đứng bên nhìn phu quân suy tư, Ngọc Hân khẽ mở miệng:

" Trút được gánh nặng. Bệ hạ cũng lên nghỉ ngơi một chút. Trời đã mụn."

" Ừm. Nên ra ngoài xem tình hình dân chúng ra sao."

Nguyễn Huệ buông xuông tấu sớ, đáp.

Hai người nắm tay rời đi thư phòng. Đi qua cửa, Nguyễn Huệ nhìn Tiểu Quế Tử nói:

" Chuẩn bị người ngựa, ta muốn đêm nay đi vi hành cùng hoàng hậu."

" Vâng. Để nô tài đi chuẩn bị."

P/s: Đoạn này viết để cho bố cục sau. Nên hơi lan man giải thích. Mong mn thông cảm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »