Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 72
Hội thi(2)

❊ ❊ ❊

Nhật Liễu dứt lời, phía dưới hàng loạt người đứng dạy nhao nhao, cao giọng nói:

" Tại hạ Lý Thất Long xin được gửi lời hỏi thăm Phan cô nương." Rồi quay sang tú bà:

" Nguyệt nương, nghi lại, Lý mỗ tặng 1000 lượng bạc cho Phan cô nương."

Mị Nguyệt cười như hoa nở:

" Được. Cảm ơn Lý công tử."

Phía trên, Nhật Liễu cũng khom người, cười thật tươi:

" Cảm ơn Lý công tử chiếu cố."

" Haha. Không có gì. Phan cô nương một nụ cười đáng giá ngàn vàng. "

Có Lý Thất Long chiếu cố, phía dưới mọi người nhao nhao tỏ vẻ, số bạc thưởng càng nhiều hơn, hàng người nhốn nháo.

Phía dưới, Nguyễn Toản lắc đầu, cười:

" Thật là chết vì gái là có thật." Cũng đứng dạy bước ra ngoài. Nhưng vừa quay đầu, bên trên Nhật Liễu giọng vang lên:

" Vị công tử xin dừng bước được không?"

Nguyễn Toản xoay người, ngạc nhiên đáp, trong ánh mắt căm tức của những người xung quanh:

" Không biết Phan cô nương có chuyện gì."

" Tiểu nữ vừa gẩy đàn, các vị ở đây ai lấy đều khen hay. Chỉ có mỗi công tử chê, nếu chưa được ở đâu. Mong công tử chỉ giáo để tiểu nữ sửa sai ạ."

Nghe vậy, Nguyễn Toản lắc đầu cười khổ, biết cô gái phía trên nói khéo, lấy trong người 100 quan đưa cho mụ tú bà, cười:

" Tiếng đàn cô nương rất hay, vừa tại hạ ngơ ngẩn mà quên mất. Có chút bạc xin được tặng cô nương. Một khúc đàn đáng giá."

Xung quanh cũng nhao nhao:

" Hừ. Lại một kẻ định xem chùa. "

" Chắc bọn tỉnh lẻ lên. Không hiểu quy củ còn học đòi phong lưu."

" Nhìn xa cứ tưởng hình người. Lại gần mới biết súc sinh không bằng."

..........

Nguyễn Toản nghe vậy, chỉ cười, xoay người rời đi.

.........

Đứng trên đài, quan sát, Nhật Liễu trong ánh mắt càng trở lên kiên định.

Có thể mọi người chỉ biết Thiên Lâu Các là một quán lầu xanh, cùng hội thi tổ chức 6 tháng 1 lần. Nhưng lại có tuổi đời mấy ngàn năm. Đất nước có thể thay đổi triều đại, nhưng Thiên Lâu Quán vẫn đứng yên.

Mọi thứ bắt đầu từ thông lệ tổ chứ hội thi. Nhiều người có lẽ chỉ để ý ban thưởng, bởi chúng vô cùng hậu hĩnh. Nhưng với bất kì ai để ý, sẽ rõ những ban thưởng đó tuy trân quý. Nhưng sẽ trở lên vô cùng tầm thường so với " món quà" được ban thưởng xuất hiện 15 năm một lầm. Bởi đó là hòn ngọc bảo- những người phụ nữ tài hoa, xuất chúng. Lần này đến dịp nàng.

Các nàng đều là những đứa trẻ mồ côi, được " mẹ" nhận nuôi và cho ăn học. Tất cả từ nhỏ đến lớn đều phải nghe sự sắp xếp của " mẹ". Câc nàng đều phải học đủ thứ: từ lễ nghi, sâch vở, ca cầm đến vũ đạo, ẩn thân, kiếm thuật.... bất cứ thứ gì đều tinh thông. Nàng từng nhớ có người muốn bỏ chốn, lười nhác đã bị đánh chết tươi, mẹ nhìn các nàng mà nói:

" Đừng bao giờ suy nghĩ việc bỏ chốn bây giờ. Không phải ta không cho các ngươi cơ hội. Đến khi 18 tuổi ta sẽ để các ngươi rời đi, tự lựa chọn người mà mình gắn bó. Nếu ai còn tái phạm, ta sẽ không bỏ qua."

............

Câu nói đó ám ảnh nàng đến hiện nay.

Chỉ mới hôm qua, nàng mới biết được tất cả chân tướng. Nhìn xung quanh, số người càng ngày càng ít, đến bây giờ chỉ còn 15 người. Nàng cùng mọi người còn đang lo sợ, mẹ đã tiến đến, nhìn một lượt, nói khẽ:

" Đến nay các con đã đủ 18 tuổi. Cũng là lúc các con lên biết chân tướng. Đối với Thiên Lâu Các, chỉ có kẻ mạnh mới biết được sự thật. Hi vọng các con xem xong, hãy tha thứ cho mẹ."

Rồi mẹ giở một quyển sách đã ố vàng, bằng giọng nói chầm chậm đọc.

" Ngày 1/10/246( Bính Dần). Ta tỉnh lại trong một hoàn cảnh xa lạ, xung quanh ta là khung cảnh hoang sơ. Ta hốt hoảng, những cảnh tượng quen thuộc đã biến mất.

Bỗng chốc có một người chí chiết ta, bực dọc, ta quăng tay, chẳng may khiến người phụ nữ đó bị chết. Ta sợ hãi bỏ chạy."

" Ngày 1/11/246, sau bao ngày trốn trong rừng núi Nưa( nay thuộc các thị trấn Nưa huyện Triệu Sơn, xã Mậu Lâm huyện Như Thanh, xã Trung Thành huyện Nông Cống, Thanh Hóa), ta cũng hiểu được ta đang ở đâu và mình là ai. Hoá ra đây là xuyên đến thời kì bắc thuộc, khi nước ta còn bị giặc Đông Ngô chiếm. Ta căm phẫn và vô cùng sợ hãi bất lực. Ta chỉ là một đứa trẻ 18 tuổi. Giờ ta hận mình không nhớ nhiều về lịch sử, hối hận thay. Ta cũng cố nhớ lại những gì biết nghi lại, ta sợ hãi một ngày mình quên mất.

" Ngày 1/1/247, ta cũng dần quen với cuộc sống nơi đây. Ta cũng tập hợp được đội quân hơn 1000 người. Có thể chế tạo giấy để bán kiếm lương thực. Chẳng mấy chốc ta sẽ có đủ người đánh đuổi bọn giặc."

.....

" 5/5/248, ta không thể chịu đựng được nữa. Lũ giặc Đông Ngô ngày càng tàn bạo. Đầu mối sinh nhai bị bọn chúng chiếm đoạt, bao mồ hôi công sức, uất ức thay. Ta sẽ đi bàn bạc cùng anh trai, dấy binh khởi nghĩa."

.......

" 1/10/248. Tròn 2 năm ta đến đây, Căn cứ Bồ Điền đã bị bao vây ba tháng, sắp không chống đỡ được. Ta hận bọn giặc còn hận hơn những bọn Việt gian. Ta phải làm gì đó. Dòng máu lạc hồng sẽ không biết mất. Ta cảm thấy mình vô dụng khi sống lại. Ta có lỗi tổ tiên."

" 5/10/248, thế càng yếu. Ta cũng viết lại những thứ ta nhớ. Đưa cho bọn Lan Lan đem 50 người, theo địa đạo chốn ra ngoài. Đất Phú Thọ là đất tổ sẽ che trở cho bọn họ. "

........

" 20/10/248, ta nghe tin phu nhân chết. Khóc thương.

mang theo lời phu nhân nói, không biết dữ kiện người nói là gì. Ta thành lập Thiên Lâu Các để thu nhập tình báo. "

.........

" 1/6/261, ta tuổi già qua đời, truyền lại cho vị trí các chủ cho Ngọc Như. Hi vọng sẽ tiếp nối. Tuy không chiến đấu, nhưng sẽ cung cấp tình báo, đem truyền lại dữ kiện phu nhân viết đến mai sau."

.........

"4/5/976, ta là Dương Vân Nga các chủ đời thứ 15, đợi chờ thật lâu, cái tên đầu tiên cũng xuất hiện. Đêm nay, ta sẽ thành hôn với người đó. Hi vọng là đúng."

" 12/6/980, ta biết bước đi tiếp này sẽ bị mọi người mắng mỏ. Nhưng lời của Triệu tổ đã linh nghiệm. Dù sao ta cũng sẽ tuân theo."

........

" 2/3/ 1063, theo đúng bút kí của Triệu Tổ thì hoàng tử sau này là vua Lý Thánh Tông sẽ vi hành qua. Ta sẽ đến đợi trước."

.........

" Thuận thế, ta nhập cung, trở thành hoàng hậu, hiệu Ỷ Lam. Mấy chục năm trải qua dâu bể. Ta cũng đến cuối. Về cùng các người xưa. Thiên Lâu Các phải nhớ, cẩn tuân lời Triệu Tổ."

...........

Còn rất nhiều, rất nhiều cái tên khác, nàng không thể nhớ. Đọc xong mẹ tiếp:

" Ta rèn luyện các con để sau này phụng sự, giúp đỡ các bậc hiền quân của đất nước. Trong trang sách cuối cùng của Triệu Tổ cũng chỉ còn hai cái tên là Nguyễn Phúc Đảm( Minh Mạng) cùng Nguyễn Toản. Ta cũng điều tra tất cả không thấy nhân vật xuất chúng nào tên vậy, đây là hai người được viết mơ hồ nhất. Cũng là cuối cùng. Cộng với việc long ngầm ở Thăng Long, có lẽ người đó cũng xuất hiện.

Đây cũng là nhiệm vụ cuối cùng.Tổ tiên và các đời các chủ đã hoàn thành, đến đời chúng ta không thể đứt gánh được.

Ai thỏa mãn được thì kho tài tích luỹ mấy ngàn năm của Thiên Lâu Các sẽ thuộc về người đó. Nếu trong vòng 40 năm không xuất hiện, gia tài của Thiên Lâu Các sẽ được chuyển đổi thành thiện nguyện giúp đỡ nhân dân.

" Vâng. "

Nhật Liễu thưa:

" Trong thế gian này, có hàng vạn người tên vậy, làm sao có thể xác nhận ạ."

" Cái đó ngươi không phải lo, bên trong có uy áp bao đời tích luỹ, cũng như điểm đầu của Long mạch đất tổ. Sẽ phân biệt được quân hùng hay gian hùng thôi. "

.........

Mọi người lần lượt rời đi, nàng cũng vậy, lên từ đất Phú Thọ, nàng lên Thăng Long và có chuyện hôm nay.

Nàng đã quan sát, nhìn người này bất phàm nhất. Trong sự bất ngờ của mọi người. Nàng tiến nhanh lên đứng trước mặt Nguyễn Toản, mỉm cười nói:

" Không biết tôn danh quý tánh của công tử. Muốn rời đi cũng phải cho tiểu nữ biết tên để cảm ơn."

" Tại hạ Nguyễn Toản."

Nhật Liễu nghe thấy tên, cả người sững sỡ, lắp bắp:

" Các.... hạ.... nói tên là gì."

" Nguyễn Toản."

Nhật Liễu cả người run lên, cố trấn tĩnh:

" Thưa công tử, có thể lên lầu nói chuyện được không."

Nhận ra sự bất thường của người trước mặt, Nguyễn Toản nghi hoặc, gật đầu đi theo.

Lý Thất Long thấy vậy nhảy ra:

" Không biết Phan cô nương tại sao lại là hắn."

Nhật Liễu khẽ nhíu mày, bàn tay nhanh gọn đặt lên má, Lý Thất Long bay đi. Rồi quay lai nhìn Nguyễn Toản:

" Mời công tử đi theo tiểu nữ."

Thấy vậy, lúc đầu chỉ có chút tò mò, Nguyễn Toản cảm thấy thêm hứng thú.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »