Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 22
Nguyễn Ánh(1)

❊ ❊ ❊

Gia Định, một lầu son gác tía, hai người đang ngồi thưởng trà. Mắt ngắm đoàn người tấp nập ngược xuôi. Một lúc Nguyễn Ánh thở dài. Bá Đa Lộc ngồi bên, thấy vậy hỏi:

" Không biết, Nguyễn Vương sao lại thở dài. Gia Định cũng ngày càng phát triển không phải chuyện đáng mừng a."

Nguyễn Ánh nghe Bá Đa Lộc nói vậy, cười giễu:

" Phát triển thì phát triển nhưng làm sao so được Hội An, Cù Lao Phố, Mỹ Thọ cùng Chợ Lớn khi xưa. Nhớ lúc đó, thật nhộn nhịp, thương thuyền từ Trung Quốc, Nhật..... thật tấp lập. Gia Định chỉ như là rồng trên cạn, sao so được những con rồng vũng vẫy biển cả năm xưa."

Nghe vậy, Bá Đa Lộc cũng không khỏi đau lòng, đáp:

" Nhớ lần đầu, khi ta đến Hội An, khắp nơi là nhà ngói cột chàm, đình cao chùa rộng, ghe thuyền ở các ngả sông biển đến đậu đông đúc làm một đại đô hội rất phồn hoa huyên náo. Ấy vậy mà bỗng chốc, lũ giặc cỏ Tây Sơn kéo vào phá hoại, máu đổ thành xông, các kiến trúc bị đốt trụi, cảnh hoang tàn tang thương. Thật là lũ độc ác."

Nghe Bá Đa Lộc nói, Nguyễn Ánh cười lớn:

" Haha. Vậy mà những kẻ độc ác đó lại coi ta mới là kẻ ác. Đúng là sự đời chớ trêu thay."

Nói xong Nguyễn Ánh rơi vào trầm tư, lúc sau nhìn Bá Đa Lộc nói:

" Ngài đã từng hỏi ta rằng, tại sao khi xưa nhân việc Trịnh- Tây Sơn đánh nhau không ra tay kẹp cả hai mà để chúng bắt tay nhau. Đó là vừa là do chậm chễ mà cũng do lời tổ huấn của gia tộc, khiến ông nội ( Nguyễn Phúc Khoát) sau là chú ta khó thể ra tay.

Năm đó Lê Thái Tổ đi săn đã cứu được cả họ Nguyễn ta đang bị kẻ thù đồ sát, người đã cứu và cho cố cố tổ ta theo lính tam phủ, từ đó cũng do cố gắng mà dòng họ Nguyễn vững chân ở xứ Thanh. Cố cố tổ nói: khi Lê bị tai nạn, thì liều mình mà cứu, không được chống đối con cháu họ Lê nếu họ chưa bất trung bất nghĩa. Từ đó đã đeo đẳng dòng họ Nguyễn."

Ngập ngừng lúc, Nguyễn Ánh tiếp:

" Ngài biết hôm trước, nhà Lê có gửi thơ nhờ phối hợp, kẹp Tây Sơn, nhưng ta chần chờ rất lâu nới đáp ứng. Bởi ngài không biết lũ sĩ phu Bắc Hà đó. Ngoài thì đạo mạo khang trang bên trong thì lòng lang dạ sói.

Họ Nguyễn ta từ thời theo Lê Thái Tổ đã là người tiên phong trong lính Tam phủ(*), đổ bao máu để tạo lên hình hài đất nước.

Đến tận thời Triệu Tổ( Nguyễn Kim) khi họ Mạc tiếm quyền cũng không ngại khó khăn, sang tận Ai Lao mộ quân phò vua để giữ cơ đồ. Ấy là việc tận trung, nhưng sự đời chó trêu thay, cây cao đón gió. Triệu Tổ ra đi mà uất ức không thôi, khi bị vua Lê nghị kị cùng Trinh Kiểm điều ngài vào chỗ chết, nhưng vì tân trung cũng liều mình đi,trách chi sao được.

May mắn Thái Tổ( Nguyễn Hoàng) mưu trí mà đức độ, dù có hiềm khích với Trịnh Kiểm nhưng vì hoàn thành nguyện ước của Triệu Tổ cũng đem quân xung phong đi đầu, tiêu diệt nhà Mạc, khôi phục cơ đồ họ Lê.

Nhưng ngài cũng biết họ Trịnh là kẻ gian xảo lên nhờ Trạng Trịnh mách kế. May Trạng là ngừoi thông tỏ, hiểu lẽ ân đức của ngài mà nói "Hoành sơn nhất đái, vạn đại dung thân", nghĩa là một dải Hoành Sơn có thể dung thân muôn đời.", từ đó Thái tổ xin vào trấn giữ Thuận Hoá mở mang cơ đồ đến tận Gia Đinh ngày nay.

Hơn 300 năm, lính Tam phủ ta đổ mồ máu, dùng thân mình dựng lên đất nước, nơi có chiến trận là đi đầu, khi thời bình cũng được vua chúa tin dùng, cho hưởng phúc lợi, lẽ là tất yếu. Cũng cẩn tuân lời Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn - Đức Thánh Trần - trước khi mất hai tháng, đã tâu với vua Trần Anh Tông: “Thời bình, phải khoan thư sức quân để làm kế sâu rễ bền gốc. Đó là thượng sách giữ nước”.

Nhưng những kẻ sĩ phu Bắc Hà đâu cho là như vậy, cậy có tài văn chương thơ phú, luôn coi mình là trung tâm, là tầng lớp thống trị, chỉ khua môi múa mép, nhìn thấy giặc thì đã hai tay xin hàng, nhưng luôn tỏ ra thượng đẳng, kiêu ngạo. Đáng khinh.

Lòng lang dạ sói của bọn sĩ phu đó ta chả nhẽ không hay, lên việc đồng minh đó chỉ tin được 1/4, tin bọn chúng, thì nó sẽ ăn ta không còn cọng lộng."

Nói một hơi, trút được tâm sự, Nguyễn Ánh cũng nhẹ nhàng.

........

Hôm trước khi nhận được lá thư đó, Nguyễn Ánh đã lật đi lật lại nhiều lần, suy nghĩ. Từ thời Triệu Tổ đến Thái tổ tất cả đều tận trung với họ Lê, trong những lúc khó khăn đều giúp đỡ, nhưng cái nhận được là gì? Chỉ là bạc bẽo và vô ơn. Ơn cưu mạng năm đó đáng giá họ Nguyễn trả như vậy ư.

Nguyễn Ánh suy nghĩ thật lâu, hướng về Thuân Hoá thắp ba nén nhang quỳ mà thưa:

" Cháu Nguyễn Ánh, đời thứ 10 của Thái tổ cẩn tâu, nay họ Lê lại gặp suy tốn, đến thời huỷ diệt, theo lời dặn dạy tổ tiên đámg nhẽ cháu phải đem quân đi cứu. Trả cái ơn xưa của Lê Thái Tổ, nhưng cháu nghĩ nay đã tròn 350 năm, chúng ta đã hai lần cứu dỡ, tránh cho nhà Lê diệt tuyệt, nhưng nay hoàn cảnh khác, nó cũng liên quan đến cơ đồ nhà Nguyễn. Cháu muốn nghe được lời khuyên của Thái tổ." Rồi gieo quẻ.

Lúc sau, nhìn quẻ Nguyễn Ánh cúi gập đầu tạ ơn.

Sau đó Nguyễn Ánh cho gọi quân lính rồi bảo:

" Từ thời Triệu tổ đã giúp nhà Lê tránh cho tuyệt hậu, coi như trả ơn Lê Thái Tổ cứu năm đó. Các cụ nói, không quá tam ba bận, nay con cháu Lê Thái Tổ gặp nguy, dù binh ta còn yếu nhưng vẫn phối hợp. Coi như trả nợ ân tình, sau này coi như hết. Dù làm lại lần nữa cũng không sao."

Rồi nhìn Nguyễn Văn Nhơn đứng đầu Ngũ Hổ Gia Định nói:

" Người điều Lê Văn Quân mang 6.000 quân thủy bộ ra đánh chiếm được Phan Rí và Bình Thuận. Đầu năm sau, quân Lê phất binh cũng theo đường đó mà đi. Các ngươi nghe rõ."

" Chúng thần nghe rõ Vương."

" Được, ngươi lui đi."

........

(*) lính tam phủ: lính ở ba phủ là Hà Trung, Thiệu Hóa và Tĩnh Gia thuộc hai tỉnh Thanh Hóa và Nghệ An

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »