Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 57
Đại Đoàn Kết

❊ ❊ ❊

Hôm sau, Lý Văn Bưu cho chỉnh trang đội ngũ, cùng giúp nhân dân xây dựng lại những ngôi nhà bị đạn lạc tên rơi tàn phá, nhuẽng con đường bị hư hại. Đồng thời chọn trong châu Bảo Lạc, những người có uy tín, phân một khoảnh ruộng, miễn thuế, dùng lấy đó để lo hương hoa, cúng viếng những lăng mô dịp lễ, tết.

Đứng ở nơi trước kia từng là đồn luỹ nhà Lê, phóng mắt ra xa, Trần Quang Diệu đôi chút thổn thức, nhìn Lý Văn Bưu than:

" Triều đại nào đều có lúc thịnh lúc suy. Khi rực rỡ lúc lại lụi tàn."

Lý Văn Bưu khẽ gật đầu:

" Đúng như lời Hưng Đạo Vương từng nói:' Đẩy thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân' , nếu phật ý dân thì dù có hùng mạnh cỡ nào thì cũng sẽ nhận kết thảm."

..........

Hai ngày sau, đoàn quân bắt đầu ca khúc khải hoàn tiến về Thăng Long.

Tin tức thắng trận đã sớm đến trên tay Nguyễn Huệ.

Nhìn dòng chữ đầy vui mừng, Nguyễn Huệ mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má.

Lúc sau, Nguyễn Huệ thu phục tâm tình, cầm lấy bút viết thật nhanh, rồi gõ thật nhẹ 5 chiếc lên bàn, khi Nguyễn Huệ vừa dừng bút, một tên áo đen xuất hiện:

" Thư bệ hạ, có việc gì sai khiến."

" Ngươi cầm lá thư này, tuân thủ theo những gì ta viết, mà thực hiện. Kiếm củi ba năm lên đốt 1 giờ."

" Vâng."

Bóng áo đen rời đi, Nguyễn Huệ bước ra thư phòng, nhìn Tiểu Quế Tử đang đứng bên ngoài, nói:

" Ngươi cho người thông báo, ngày mai mọi người vào chầu."

" Vâng ạ. Tiểu nhân biết."

..........

Sáng sớm hôm sau, mọi người vào chầu, trong lòng đều mường tượng được việc trọng đại khiến bệ hạ triệu tập bất thường.

Trong đó, một vài kẻ ánh mắt khẽ căm phẫn nhưng cũng thật nhanh che giấu.

Không để mọi người đợi lâu, Nguyễn Huệ một phen khác sáo, hỏi thăm tình hình. Bắt đầu để Tiểu Quế Tử đọc thánh chỉ thông cáo thiên hạ về thắng lợi, chấm dứt nhà Hậu Lê, khi thánh chỉ ngừng, trăm nguoeif như một, quỳ xuống hô:

" Bệ hạ anh minh. Bệ hạ anh minh."

" Thiên hạ thái bình. Muôn dân hạnh phúc."

Nghe lời vỗ mông ngựa, Nguyễn Huệ cười thật tươi, cho mời bách quan cùng nhau dự tiệc.

.........

Chẳng mấy chốc tin thắng trận nhanh chóng được lan truyền rộng khắp, những thuyết pháp về ý nghĩa thắng lợi cũng lan truyền một cách rộng khắp. Dân chúng ai ai cũng hiểu được sự quan trọng của ý nghĩa này, họ đều biết những ngày yên binh đã đến, chiến tranh sẽ dần lùi xa.

Tất cả từ già trẻ gái trai, đều buông xuống tất cả hoạt động, cùng nhau ra đường ăn mừng. Cờ đỏ sao vàng bay rực rỡ(*) bay rực rỡ, khắp mọi nơi người người nhà nhà đều hát vang:

" Đại Việt ta con Hồng cháu Lạc

Dòng máu đỏ, giống da vàng, trải bốn ngàn năm oanh liệt.

Thế mà chịu hơn ba trăm năm chia cắt

Dưới bàn tay của chính chúng ta!

Hỡi những ai máu đỏ da vàng

Hãy chiến đấu dưới cờ thiêng Tổ quốc

Nền cờ thắm máu đào vì nước

Sao vàng tươi da của giống nòi

Đứng lên mau! Hồn nước gọi ta rồi

Hỡi những con người ở mọi miền tổ quốc

Đoàn kết lại như sao vàng sáng rực

Đoàn kết lại sức mình sẽ mạnh

Thống nhất giang sơn về chung một cõi

Hỡi những người con của đất mẹ thiêng liêng."

Không khí lễ hội bao trùm cả miền bắc.

............

Đoàn quân do Lý Văn Bưu, Trần Quang Diệu dẫn đầu, đi đến đâu dân chúng cũng chạy ra chúc mừng, tặng những bó hoa tươi thắm, những đưa trẻ tay cầm cờ đỏ sao vàng nhỏ nhỏ chạy theo đoàn quân.

Binh lính cũng vui vẻ, hoà đông, nhiều người còn lấy ra những kỉ vật họ nhặt được trong cuộc chiến tặng lại trẻ nhỏ, khuyên chúng hay ăn mau lớn, học tập thật tốt sau ra giúp sức cho quê hương đất nước.

Còn những cụ già thì dừng lại, ân cần lắng nghe, hỏi han, dùng những đồ được tặng, biếu các cụ. Mong các cụ sống thật lâu, cùng con cháu.

Thật lâu, trên đất nước mới diễn ra khung cảnh tương tư. Có lẽ sau thời Lê Lợi đánh tan giặc Minh, giành lại độc lập cho dân tộc.

...............

Cũng lúc này, Nguyễn Toản cùng đoàn người Shole đang thong dong cưỡi ngựa tiến về Thăng Long, chứng kiến niềm vui, không khí lễ hội bao trùm mọi nơi, cờ bay phấp phới, Shole cười:

" Hoàng đế nước bạn hẳn là một con người thật tuyệt vời như nữ hoàng của chúng tôi, nhìn ai ai cũng vui vẻ."

" Mọi người ai ai cũng đã khổ rồi bạn. Chỉ hơn 10 năm mà chiến tranh diễn ra liên miên, rất nhiều người phải xa xứ. Bây giờ chiến tranh chấm dứt, mọi người vui vẻ cho đất nước và cho chính cuộc sống của mình." Nguyễn Toản ngậm ngùi đáp.

Humboldt gật đầu:

" Tôi cũng đã đi qua nhiều nơi, thật không có nơi nào được như nước bạn, Toản ạ. Thật vui được đến nơi đây. Tôi muốn vẽ một bước tranh có được không."

" Tất nhiên được rồi, Humboldt, tôi rất sẵn lòng." Nguyễn Toản đáp.

Humboldt gật đầu, lôi đằng sau giá bút và mày ra, ngắm nhìn khung cảnh bắt đầu vẽ.

Cả bước tranh là một gam màu vui vẻ, những người dân đang nắm tay nhau hát ca, những đứa trẻ tung tăng cầm lá cờ đỏ chạy muôn nơi.

Khi bước tranh vừa xong, Humboldt nhìn Nguyễn Toản:

" Đã bước tranh vẽ là quê hương bạn, Toản có thể đặt tên được không."

" Vậy thì rất sẵn lòng" rồi cầm bút viết nhẹ lên góc tranh ' Đại Đoàn Kết '.

" Tuyệt." Ba người còn lại đồng thanh sau khi nhìn thấy cái tên.

..........

Do sự nhiệt tình của người dân, hơn mười ngày sau, đoàn quân mới về tới Thăng Long, lúc này, trước cửa thành, Nguyễn Huệ dẫn đầu, phía sau là bách quan đã đứng đợi sẵn, nhìn đoàn quân tiến tới, từng tiếng trống vang lên chào mừng.

Sau đó Nguyễn Huệ lần lượt thăm hỏi các tướng lĩnh, cũng bắt tay những người lính có chiến công xuất xắc, cảm tạ mọi người.

Xong xuôi, nhìn mọi người, Nguyễn Huệ nói:

" Nay là một ngày đặc biệt của trẫm cũng như đất nước này. Bắt đầu từ nay, đất nước sẽ tiến đến một thời kì khác, giai đoạn khác, sẽ càng thêm thịnh vượng và phát triển. Chính vì vậy, trẫm sẽ quyết định lấy ngày hôm nay, 25/10 làm ngày Đại Đoàn Kết toàn dân. Từ nay về sau, cư đến ngày này sẽ diễn ra duyệt binh toàn quốc và mọi người nghỉ ngơi, xum vầy cùng gia đình."

" Bệ hạ anh minh. Bệ hạ anh minh."

...........

P/s: (*) ngày xưa các cụ quan niêm trời, ngôi sao là hình tròn. Sự tích bánh trưng, bánh giầy. Sau có sự giao thao với phương Tây lên biểu tượng ngôi sao mới dần chuyển sang năm cánh như hiện nay.Nên lá cờ thời Tây Sơn nền đỏ ở giữa hình tròn cũng có thể gọi là cờ đỏ sao vàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »