Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5108 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 81
Tiễn biệt

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, đang khẽ cuộn mình tránh tia nắng chói chang chiếu vào. Một bàn tay nhỏ khẽ chạm kết hợp với giọng nói nhỏ nhẹ cất lên:

" Phu quân, phu quân tỉnh lại. Nay Shole cùng mọi người xuất hành."

Nghe vậy, Nguyễn Toản nhổm người chồm dậy, vẻ mặt ngái ngủ đáp:

" Quên mất. Nàng không gọi thì ta cũng quên." Khẽ chồm lấy, hôn lên má.

" Gớm chết." Đoàn Thị Điểm khẽ gắt, nhưng nhanh chóng dịu giọng đáp:

" Thiếp chuẩn bị rồi. Nhanh lên."

Hắn chỉ cười hì hì rồi rửa mặt. Chuẩn bị thay đồ. Nàng nhanh chóng đã xuất hiện, cười:

" Để thiếp thay cho."

" Nàng bụng dạ vậy, để ta tự thay cho."

" Đứng im." Nàng quát lớn.

Nghe vậy, hắn sợ hãi.

Nàng cũng biết mình thất thố, cúi đầu xuống.

...........

Việc xuất hiện Triệu Ý cũng như trực giác cho nàng biết người như phu quân sẽ có rất nhiều người con gái khác xung quanh, khiến nàng lo sợ. Tuy không lo lắng việc phu quân xa lánh. Nhưng không khỏi muốn làm chút gì đó, khẳng định.

........

Một lúc sau, nhỏ nhẹ nói:

" Xin lỗi phu quân, thiếp cũng không phải như vậy. Tại....tại lâu rồi thiếp chưa được thay đồ cho phu quân. Nên......"

Hắn dường như hiểu ý, cười phá lên:

" Được. Tướng công xin được phụng bồi."

Xong xuôi, hai người tiến lại gần, trao nhau những nụ hôn.

Lúc sau nàng đẩy ra, khẽ trácg:

" Quần áo nhăn hết rồi. để thiếp phủi lại."

........,.....

Xong xuôi, nhìn phu quân đi mất, nàng gương mặt đầy kiêu ngạo. Như sự khẳng định, thách thức thành công.

...........

Nguyễn Toản đi ra đến nơi, trong thư phòng đã chật kín người. Shole cùng mọi người đang cảm ơn, nhận lấy món quà tặng của dân làng. Chỉ thời gian ngắn, nhưng cùng nhau trải qua sinh tử, dân làng đối với bốn người cũng trở lên thân thiện, coi như gia đình. Biết bốn người rời đi, từ làng trên xóm dưới, mọi người nô nức tiến đến đưa tiễn, tặng món quà quê nho nhỏ như trứng gà, hoa quả, trà sen......

Nhìn tình cảm nồng hậu của mọi người, Từ Shole, Wellington đến Humboldt, Rooney đều không kìm nổi nước mắt, khóc lã chã.

Thấy Nguyễn Toản tiến lại, dân làng tự động nhường đường. Mọi người Shole trông thấy Nguyễn Toản ôm chầm lấy.

..........

Trước sự tiếp đón nồng hậu, năm người lên đường khi trời dần lên đỉnh. Nhìn người dân vẫn ở xa xa ngoái nhìn, Shole hét lớn:

" Cảm ơn mọi người. Chúng tôi sẽ trở lại."

Wellington cùng Humboldt, Rooney vẫy tay theo.

...........

Chiếc thuyền động cơ hơi nước của Shole mượn từ Đông Ấn Anh tuy đơn sơ nhưng đã được Nguyễn Toản bảo dưỡng cẩn thận, tiếng máy nổ dòn tan. Hấp dẫn xung quanh. Người dân xung quanh cũng đổ lại ngắm ngía.

...........

Thuyền vẫn mang hơi hướng theo kiểu thuyền John Fitch nhưng không sử dụng những tay chèo thẳng đứng mà sử dụng những chân vịt. Tốc độ chỉ khoảng 6 dặm/1 giờ( khoảng 10km/h) - nhưng đã thực sự không tưởng, bởi so với tầu của John Fitch thì đã nhanh gấp 1,5 lần ( đang được ca tụng lúc bấy giờ.)

............

Chiếc tầu thu hút, bỗng chở lên chen lấn, một chủ hàng dầu cũng tiến lên, bỗng có sự đẩy từ phía sau, ngọn lửa bắt đầu bốc cháy, binh lính nhanh chóng dập tắt nhưng phía sau bị hư hại nặng. Khoa có thể sử dụng được

Mấy người vừa đến chứng kiến ngay cảnh tượng đó vô cùng nóng giận.

Những tên lính thấy Vương gia đã đến, sợ hãi quỳ xuống, hốt hoảng:

" Mong đại nhân, vương gia bớt giận."

Nguyễn Toản cùng mọi người Shole chưa nói, Nguyễn Long mặt hầm hầm tiến đến:

" Mẹ, ta cho các ngươi canh chừng không cho dân chúng đến gần cơ mà? Các ngươi đã làm cái gì thế này."

" Khônh, không đại nhân. Tại mọi người xin xỏ lên chúng tiểu nhân cho vào. Không ngờ. Mong Vương gia tha tội."

Nguyễn Toản rơi vào tình huống khó xử, nhìn sang Shole:

" Thật là xin lỗi. Mọi người muốn xử lí như thế nào?"

Wellington bực dọc:

" Đã bảo thứ đồ này hiện đại nhưng không đáng tin mà. Nếu thuyền hỏng thì bạn cấp tôi thuyền khác là được. Coi như của đi thay người."

Shole ngượng ngùng:

" Thì thấy mới lạ, muốn thử chút mà. Không ngờ nó dễ bén lửa vậy."

Humboldt lên tiếng hoà giải:

" Nếu không được thì Toản kiếm cho tôi chiếc khác. Còn đống sắt vụn này thì bạn xử lí hộ. Ngại quá."

" Ừm. Tất nhiên được. Trịnh Thất cũng gần đây, có gì để tôi bảo hắn hộ tống các bạn." Rồi quay sang binh linh nói:

" Shole cùng mọi người đã không trách phạt, ta cũng không vậy. Mau không tạ ơn."

Binh lính nghe xong, hối hả dập đầu:

" Cảm tạ vương gia, cảm tạ ba vị đại nhân."

Nguyễn Toản nhìn sang Nguyễn Long, tiếp:

" Ngươi cho người truyền tin Trịnh tướng quân đi. Mặc khác cũng cho người mang chúng xử lí đi. Không để ảnh hưởng giao thông."

" Vâng."

........

Trịnh Thất nhanh chóng xuất hiện cùng thuyền lớn, hai cánh buồm, mái chèo hai bên, nhìn mọi ngừoi, giọng sang sảng:

" Haha. Để mọi người đợi lâu."

" Gặp lại bạn thật vui." Shole tiến đến hồ hởi.

Đồ đajc nhanh chóng được cất nên. Nguyễn Lam cũng đi cùng để phiên dịch.

..........

Trên thuyền, Trịnh Thất cầm lấy chum rượu vất sang Wellington:

" Thời tiết này đến Đài Loan còn lâu, làm chút rượu cho vui."

" Ok. Lâu rồi không uống say xưa." Quay sang hai người Shole mời.

Thấy vậy Humboldt lắc đầu:

" Thôi, mọi người uống đi, tôi viết nhật kí đã."

" Haha. Bạn vẫn giữ thói quen đó à." Shole cừoi phá lên.

" Hừ. Mà cậu sợ bọn họ rời đi chưa. Hay ta quay về Ấn Độ luôn."

" Biết được. Đến rồi tính. Coi như đi ngắm biển."

" Mẹ. Toàn xanh là xanh, ngắm cái đếch gì."

" Cậu thật là không có tâm hồn nghệ sĩ."

........

Một góc khác, Nguyễn Lam chăm chú nhìn lấy Rooney, thấy đang hặm hụi nghi chép. Khẽ cau mày. Tiến đến, cười:

" Mới lên tầu mà viết gì chăm chú thế."

Theo bản năng khẽ cất dấu, nhưng nhớ đến Nguyễn Lam chỉ là kẻ mãng phu, cười:

" Vẽ vui vui thôi. Không có gì đâu."

" Thật chứ." Hai tay khẽ đưa xuống, kẹp nhanh lấy cổ, một chất bột được bỏ vào miệng.. Rooney ngất đi.

Nguyễn Lam nhanh chóng kéo Rooney ra phía sau tầu lột hết đồ rồi đặt ở cuối tầu, che lại.

..........

Khi ánh chiều mập mờ, ánh đèn mờ ảo, cơn sóng cũng dữ dằn. Một người mặc lại một trang phục Rooney đứng trên tầu, Nguyễn Lam hốt hoảng chạy về phía bọn Shole hét lớn, (cũng lúc này xác Rooney cũng được thả xuống).

" Rooney muốn tự tự mọi người."

Nghe vậy, Shole hối hả chạy lại nhưng chỉ thấy bóng người làm dấu thánh giá và gieo mình xuống." Ầm."

Trịnh Thất hốt hoảng:

" Ngươi đâu nhảy xuống cứu."

Nghe lời nhanh chóng vài người nhảy xuống. Lúc sau, Rooney được vớt lên, nhưng gộp thở chết. Ai ai cũng u buồn, Shole trầm ngâm nói:

" Mọi người đều có sự lựa chọn của riêng mình. Cái chết do cậu ấy lựa chọn, không ai trách cứ được."

" Ừm." Trịnh Thất sai người làm lêc truy điệu. Xác Rooney được tiến hành hoả táng, cầm trên tay một chiếc bình đựng tro cốt, Shole bùi ngùi:

" Tôi sẽ đưa cậu về với đất mẹ."

Cả thuyền trở lên u buồn.

........

Đoàn người Shole rời đi, Nguyễn Long nhìn mọi người đang vận chuyển tầu hơi nước, quát:

" Cẩn thận, cẩn thận. Tránh xây xước."

" Vâng vâng."

Lúc sau động cơ được vận chuyển về lên xe ngựa, Nguyễn Toản cũng yên lòng. Một hạng mục mới bắt đầu.

..........

Nguyễn Toản cũng vội vã đến nhà Ngô Lý cùng Miêu Ức. Số bạc được đưa, cùng một kí kết.

Trước sự nhanh chóng và hào sảng đó, hai người liên tục cảm ơn. Nguyễn Toản nói khách sáo hai người vài câu rồi rời đi.

Thấy Nguyễn Toản rời đi, tráng để đêm dài lắm mộng. Hai người nhanh chóng thuê hộ vệ, bắt đầu tiến về phương Bắc

.........

Lo liệu xong, trở về đã chiều. Nhìn Đoàn Thị Điểm thơ thẩn, Nguyễn Toản cừoi:

" Nàng đang nghĩ gì vậy."

Bóng người giật mình, quay đầu lại, giọng nũng nịu:

" Thiếp đang nhớ phu quân."

" Thật không." Nguyễn Toản tiến đến ôm lấy.

Trong vòng tay ấm áp, nàng thủ thỉ:

" Bao giờ chàng đi."

" Chắc ta cuối tuần. Phải thu dọn chút nữa."

" Thiếp đi với chàng được không. Chàng đi chuyến này cũng không biết bao lâu. Sợ khi thiếp sinh, chàng cũng không về được ý." Giọng chua xót.

Nghe vậy, hắn cũng lặng thinh. Quả thật, chuyến rời đi này sẽ khá lâu, hắn cũng không rõ bao giờ xong.

Thấy phu quân không nói, nàng quay lại nhìn. Hai âmh mắt đập vào nhau. Cuối cùng hắn gật đầu:

" Nàng đi cùng ta chứ. Quãng đường hơi chút khó khăn."

Nghe vậy, nàng vui sướng:

" Dù có khó khăn chỉ cần được ở cạnh chàng là được."

Nghe vậy, hắn ôm nàng thật sâu, khẽ cúi xuống nói nhẹ:

" Cảm ơn nàng."

Ánh hoàng hôn buông xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »