Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 61
Đêm

❊ ❊ ❊

Mọi người vì hành động của hai người, cũng nghi hoặc quay sang. Wellington, Humboldt cũng mơ hồ biết chuyện gì.

Nguyễn Toản cùng Nguyễn Huệ thì ánh mắt khẽ loé lên vẻ hài lòng, nhưng nhanh chóng hiện lên thần sắc ngạc nhiên.

Shole hồ hởi đứng dậy, mặt đầy vui mừng tiến đến.

Ngừoi đàn ông lúc đầu có chút sợ hãi, nhưng ngẫm nghĩ trong lòng lại sướng rơn, nhìn Nguyễn Huệ hỏi ý, được sự cho phép, Trịnh Thất cũng vội vã tiến về phía Shole.

Hai người dành cho nhau một cái ôm đầm ấp, Shole mở miệng:

" Thật vui khi được gặp lại bạn. Cảm ơn người." Vừa nói hai tay làm một dấu thánh giá.

" Haha đúng là trái đất tròn." Trịnh Thất cũng cười đáp lại.

Shole cầm lấy tay Trịnh Thất dẫn về phía bàn, bắt đầu giới thiệu với mọi người. Humboldt và Wellington đã nghe Shole nói rất nhiều về Trịnh Thất trong chuyến " phiêu lưu" của mình, lên cũng nhiệt tình bắt tay.

Đến khi Shole chỉ tay về Nguyễn Toản, chưa kịp giới thiệu,Trịnh Thất đã thấp giọng:

" Hạ quan xin được tham kiến Vương Gia."

Nguyễn Toản khẽ gật đầu. Lúc này Shole cũng hỏi:

" Hai người quen nhau ư?" Rồi tự ngõ đầu " Haha. Quên mất đây là hoàng cung." Quay sang nhìn Nguyễn Huệ:

" Thất cũng làm quan cho huynh ?"

" Đúng. Mà hai người quen biết từ trước à."

Nghe Nguyễn Huệ hỏi, Shole chậm rãi kể, nghe xong, Nguyễn Huệ chắp tay:

" Huynh thật xin lỗi vì việc đệ bị bắt, ép làm lụng. Đúng là do huynh không chu toàn."

" Haha. Như mọi người hay nói ' không đánh làm sao quen', mọi việc cũng đã xảy ra rồi, nghĩ lại cũng vậy. Nhân dịp Thất có mặt ở đây. Chúng ta uống không say không về được chứ."

" Được." Mọi người cùng đáp.

..........

Shole cùng mọi người đều uống say tí bỉ, Nguyễn Huệ sai người mang về phòng nghỉ ngơi. Dưới ánh trăng sáng rực, chỉ còn hai bóng người đơn côi, nằm trải dài trên mái nhà, tay vắt cao lên trán suy ngẫm.

Mỗi người đều theo đuổi những suy nghĩ riêng.

................

Thật lâu, một người mở miệng:

" Hình như đêm nay đệ đang suy tư chuyện gì ư, huynh thấy đệ nhiều lúc mất tập trung. "

Nguyễn Toản dùng tay, lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài, đáp:

" Đệ đang nhớ gia đình của mình thôi. Hôm nay cũng là sinh nhật đệ. Mọi năm, giờ này đệ có lẽ đang quây quần bên gia đình, cùng nhau cắt bánh rồi hát vang. Nhưng......:" vừa nói nước mắt khẽ lăn dài, bóng hình cha mẹ mái tóc bạc dần đang ngóng trông, hiện lên càng rõ.

Nguyễn Huệ nghe vậy cũng trầm mặc. Ngay từ lần gặp đầu tiên, Nguyễn Huệ cũng cho người điều tra, nghe ngóng tin tức gia đình Nguyễn Toản, nhưng mọi thông tin đều mở hồ. Chỉ biết gia đình Nguyễn Toản từng là người làng Đại, sau này chiến tranh chạy đi. Nguyễn Huệ cũng suy đoán có lẽ cha mẹ Nguyễn Toản đã mất, nên cũng không biết khuyên sao cho phải, lúc sau mở miệng:

" Mọi chuyện đã qua rồi. Dù có tiếc nuối cũng không thể làm gì được. Huynh tin rằng, cha mẹ đệ ở nơi xa đó, cũng không hi vọng đệ buồn rầu như thế này. "

" Ừm." Nguyễn Toản khẽ đáp, bầu không khí lại rơi vào tĩnh lặng.

Nguyễn Huệ cũng im lặng, thỉnh thoảng thở dài.

.........

Không rõ bao lâu, hai người hơi rượu cũng đã bớt, nói:

" Đệ nghĩ Shole đã có thể tin tưởng được chúng ta chưa?"

Nguyễn Toản lắc đầu rồi lại gật đầu:

" Theo đệ nghĩ chắc là có. Nhưng nếu lúc này nói ra có thể khiến Shole đề phòng, dù sao bọn Tây đó cũng không phải kẻ ngu. Đệ cũng quan sát thấy có lẽ Wellington cũng có chút nghi ngờ."

" ừm. Dù sao cũng không nhiều chuyện bất ngờ như vậy. Để huynh cho người hạn chế." Rồi nghi hoặc hỏi:

" Mà khi thực hiện chính sách tích cực giao lưu với bọn Tây, đã có rất nhiều kẻ muốn đàm hợp tác với chúng ta. Tại sao vẫn phải cố làm nó thông qua Shole."

" Nếu nói rõ để hiểu cặn kẽ thì rất lâu." Nguyễn Toản vừa suy ngẫm chút, hỏi: " Vậy huynh nắm giữ tình báo bên nhà Thanh, hoặc thông ưua bọn Trịnh Thất hẳn biết rằng nhà Thanh dù mở cửa buôn bán nhưng lại vô cùng e dè?"

" ừm. Cái đó huynh biết, nghe nói như vậy vì nhà Thanh không muốn bọn chúng lũng đoạn thị trường. Nền kinh tế mất kiểm soát...." Nguyễn Huệ đáp.

" Có lẽ huynh nói đúng một phần. Nhưng yếu tố quan trọng hơn cả là sự truyền đạo đe doạ đạo chính thống( Nho giáo, Đạo giáo.....). Không phải trước bất cứ cuộc xâm lược hay quan hệ hợp tác nào đều có bóng dáng của những người truyền giáo. Thứ nhất là thăm dò địa hình, thuận tiện cho việc đánh chiếm sau này. Thứ hai là Hủy diệt tình yêu tổ quốc và tinh thần dân tộc trong lòng tín đồ tại các quốc gia địa phương, đặc biệt là các quốc gia mà giáo hội chưa nắm được chính quyền. Thứ ba là Giảm thiểu hào quang hay hủy diệt lòng kính mến và tôn thờ các vị anh hùng dân tộc của quốc gia nạn nhân. Đây cũng là một phương cách thi hành lời dạy trong Cựu Uớc ghi rõ ràng trong sách Leviticus với nguyên văn như sau:

“Các ngươi không được tạo ra những hình tượng nào để sùng bái cho chính các ngươi; các ngươi cũng không được khắc chạm một hình ảnh nào hay dựng nên một trụ cột thiêng liêng nào để nâng cao cho chính các ngươi; ở trong vùng các ngươi cư ngụ, các ngươi cũng không được dựng nên một hòn đá nào có khắc chạm để cúi đầu nghiêng mình trước nó; vì rằng Ta là Thượng Đế của các ngươi.” " Nói xong, Nguyễn Toản lắc lắc đầu:

" Có thể đệ quá say, dù sao vấn đề tôn giáo phải kiểm soát huynh. Không lên quá cứng nhắc như nhà Thanh, mà cũng không lên bạc nhược như Nguyễn Ánh. Bằng cách nào đều đưa nước ta đến bờ vực bị xâm lăng. " ngừng lúc, nói tiếp:

" Phía sau Shole, Humboldt và Wellington đều là những gia đình quý tộc, có sự ảnh hưởng nhất định đến con ma Đông Ấn Anh phía sau. Khi thực lực chúng ta chưa đủ, có thể tránh được thiệt thòi lúc ban đầu. Đệ cũng không rõ nữa. Nấc....."

Nói xong ngất lịm.

Nhìn Nguyễn Toản nằm sõng xoài ngủ, Nguyễn Huệ lắc đầu, rồi ôm Nguyễn Toản xuống, đưa về phòng nghỉ ngơi.

............

Sáng sớm mọi người Shole thức dậy, bên cạnh là hia giai nhân đã đứng sẵn, tuy lúc đầu, có đôi chút ngượng ngùng nhưng mọi người quen dần. Khi mặt trời lên đỉnh, mới chỉn chu quần áo đi ra, phía ngoài đã có một tên nô tài đợi sẵn, nhìn nói:

" Thưa đại nhân, bệ hạ đã đợi người sẵn. Để nô tài đứng đợi, nói nếu ngài tỉnh thì dẫn người đến ạ."

" Được."

Mọi người đến, Nguyễn Toản cùng Nguyễn Huệ đang ngồi thưởng trà, Nguyễn Huệ nhìn ba người cười:

" Nhìn mọi người tinh thần thật sảng khoái. Đêm qua hẳn hài lòng chứ. Haha."

" Haha." Ba người cười ngượng đáp.

Tiếp sau mọi người dùng bữa, đến chiều Nguyễn Huệ dẫn mọi người đi dạo quanh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »