Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 64
Ngổn ngang

❊ ❊ ❊

Ánh nắng chiếu rọi vào quán trọ, Wellington chớp chớp mắt khẽ tỉnh giấc, đầu hơi choáng váng. Khẽ vươn người đứng dậy, cả người đau nhức. "A" Wellington khẽ cựa mình.

Nằm trên nghế, Shole nghe tiếng động thức giấc, hốt hoảng:

" Nằm xuống Arthur( tên gọi thân mật của Wellington), đừng động đậy, cậu đang băng bó. Cẩn thận."

Vừa nói Shole vừa tiến lại, đỡ Wellington nằm xuống. Khi nhìn vết thương vẫn ổn, Shole thở phào:

" May là không sao đó."

Nhìn thấy Wellington đang tò mò nhìn mình, Shole cười:

" Có thể bạn đang rất tò mò tại sao ư."

Wellington gật đầu:

" Tôi cũng đang thắc mắc đây. Tôi nhớ hôm qua đang trên lưng ngựa thì bị đánh ngất. Sau đó thì....." ôm lấy đầu đang đau nhức.

Shole nhìn vậy, khẽ an ủi Wellington:

" Không sao, đừng cố nhớ nữa."

"Mà tại sao tôi trở lại phòng, lúc đó tôi nhớ là đang ở ngoài thành...."

Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Wellington, Shole đáp:

" Lúc đó, tôi đang nằm ngủ bỗng thấy cảm giác bồn chồn bất an. Cứ tưởng là do buổi chiều gặp bà lão đó. Cũng lo sợ lên sang tìm bạn và Humboldt mượn quyển kinh thánh, muốn ngâm tụng một chút. Nhưng Humboldt không mang sang tìm bạn nhưng không thấy.

Lại nhìn cửa sổ thấy mở, càng bất an hơn, lên vội vã tìm Toản cùng Humboldt.

Cuối cùng, Toản sai sử Hắc vệ cũng như liên hệ Nguyễn Huệ đi tìm."

" Sau đó thì sao....." Wellington bồn chồn hỏi.

" Không có kết quả..... Mãi sau khi tờ mờ sáng, tôi nói cho Toản về chuyện hôm qua. Cả ba đi tìm thì thấy bạn người bầm dập nằm cạnh ngôi nhà bà Năm, đang được bà chăm sóc.."

Nghe Shole nói, Wellington cả người tái mét, hốt hoảng:

" Cái gì... Cái gì.... bà Năm đang chăm tôi."

" Đúng. Bà bảo hôm qua đi ra ngoài thì thấy ông đang nằm bò trên đất, nghe tiếng ngựa hí tiến đến thấy cậu mang về. Có gì sai sao." Lần này đất lượt Shole nghi hoặc.

Nghe vậy, Wellington sắc mặt càng co rút, thấy bất thường, Shole hỏi:

" Sao vậy Arthur..."

Wellington chấn tĩnh, nói ra giọng sợ sệt:

" Có lẽ tôi nói ra bạn không tin nhưng là trước khi ngất, chính mắt tôi nhìn thấy ngôi nhà đó bốc cháy. Còn nghe được tiếng hét thảm thiết của bà Năm, làm sao có chuyện bà Năm còn sống được."

" Có lẽ bạn hoa mắt sao, sáng nay tôi còn mang lễ đến cảm ơn mà."

" Không. Không sai được. Tôi thề có chúa, tất cả là sự thật."

" Nghe bạn nói tôi càng thêm sợ, Arthur." Shole người khẽ run lên.

Lúc này cửa phòng mở, Humboldt tiến vào, thấy hai người đang run sợ, hỏi:

" Hai ngừoi làm sao đó. Mà Arthur hôm qua sao bạn đi ra thành, chả nhẽ quỷ Sa Tăng lôi kéo bạn."

Shole lần lượt kể lại từ đầu, Humboldt trầm ngâm:

" Mọi chuyện không có gì lạ. Mỗi vùng đất đều có sự kì bí. Trước anh tôi có kể nhiều. Đợi Toản về ta hỏi thăm xem."

Hai người gật đầu, Wellington hỏi khẽ:

" Mà Toản đâu rồi."

" Vừa nãy tôi có đi cùng nhưng hình có chuyện nên Toản lưu lại về sau. Lo lắng bạn có chuyện, nên bảo tôi về trước. Sợ Shole một mình không làm được."

" Ừm. Mà tôi muốn nói bạn chút, chuyện này xảy ra nên tôi nghĩ chúng ta cũng lên chuẩn bị, không đệ bị động như thế này được nữa...."

" Có chuyện gì mà thần thần bí bí vậy." Shole nói.

" Bạn thử quan sát xem bên ngoài có ai không. Tôi sợ tai vách mạch rừng."

" Kì kì bí bí." Shole lẩm bẩm nhưng vẫn đi lên khép cửa, quát sát, quay lại nói:

" Không có ai đâu."

Wellington nghe vậy gật đầu, chậm rãi kể lại, tất cả những mạch suy nghĩ của mình kể từ đến đây, về những con người tiếp xúc. Khi nghe xong, Shole cùng Humboldt cũng trầm ngâm. Thật lâu, Humboldt mở miệng:

" Điều Arthur nghĩ cũng là điều tôi suy nghĩ. Nhưng có lẽ mối nguy hại của chúng ta không đến từ Toản hay Huệ mà đến từ chính đối thủ đối địch. Có lẽ Toản đối xử tốt với ta thật xuất phát từ tâm cũng như có chút lợi để giúp đất nước phát triển. Cái đó không tránh được, dù sao con người ai cũng vậy. Nhưng đối mặt sinh tử thì tôi cũng tin tưởng Toản như hai bạn, đáng trông cậy được. Còn về Huệ thì tôi không chác, con người này có gì rất khó để thân cận, nhưng những việc đã trải qua thì tin Huệ là con người đặt đất nước trên tất cả, bao gồm cả tình thân, có thể là máu lạnh, nói chung tiếp xúc quá ngắn không thể nhận xét hoàn toàn được."

Nghe Humboldt nói xong, cả hai gật đầu, Shole nói thêm:

" Dù sao thoải mái thẳng thắn hơn là úp mở. Tý tôi thử hỏi thẳng Toản xem có cần chúng ta giúp đỡ gì không, xem thái độ như thế nào. Nếu thẳng thắn thì chúng ta cũng thật lòng giúp đỡ, Toản có thể giống như hai bạn đều là bạn tốt của Shole này. Còn vẫn ấp úng, từ chối thì có lẽ chúng ta với Toản vẫn chưa thật lòng với nhau, khó mà thân được.

Còn với Huệ thì kính ta một, thì ta kính lại một, trước hết quan hệ xã giao, dù sao Toản và Huệ xưng anh em. Chắc Huệ có đức tính tốt gì mà ta chưa biết được. Hai bạn nghĩ sao?"

" Được. Cứ theo lời bạn nói đi. Humboldt nói.

Wellington khẽ gật đầu.

" Vậy, Arthur nghỉ ngơi đi, có gì gọi Shole với tôi. Chúng tôi đi ra ngoài trước."

" Ừm."

Hai người chậm rãi đi ra, trong căn phòng chỉ còn một mình, Wellington khẽ run, những hình ảnh tới tấp hiện lên, vội vã lôi kinh thánh gác ở đầu giường, bắt đầu ngâm.

Thật lâu, cơn sợ hãi tan đi, Wellington nhìn lên trời, ra dấu thánh giá:

" Cảm ơn chúa đã che chở cho con."

Rồi khẽ nhắm mắt, ngủ dần.

..............

Dưới quán, Trần lão thấy hai người đi xuống, mỉm cười:

" Cậu ta đã đỡ chưa."

" Đỡ rồi lão. Đang nghỉ ngơi chút."

" Ừm. Rõ khổ. Lão có hầm gà, tí cậu ta tỉnh thì mang lên cho cậu ta ăn. Bị ma nhập rõ khổ."

" Vâng. Mà ma nhập là sao cụ." Shole ngạc nhiên hỏi.

" À. Chuyện này xẩy ra sau khi những tên gian thương người Hoa bị bắt giữu bỏ trốn, khiến quân đội phải đung tên bắn hạ, xác chết kín sông. Hay xa hơn là khi bọn giặc Thanh xâm lược bị quân hoàng đế đuổi, giẫm đạp lên nhau mà chết, làm nghẹt dòng chảy. Khiến phải ra vớt lên bờ mà chôn cất. Những con người đó không được siêu thoát, lang thang trên dương gian, trong lòng chất chứa ác niệm, chuyên dẫn dắt mọi người đi chết........ Dù triều đình đã mời rất nhiều nhà sư đến siêu độ, cho chúng đi đầu thai, tránh ở dương gian gây loạn, nhưng vẫn có vài linh hồn độc âc không chịu rời đi..... Khổ. Thỉnh thoảng có người bị chết oan lắm. Wellington là may mắn đó, may là được bà Năm cứu."

Nghe lão Trần nói, hai người khẽ run:

" Nó đáng sợ như vậy mà bà Năm không sợ ạ...."

" Không, vài người có khả năng dị biệt, đối kháng được, họ được gọi là thầy cúng. Lấy xua đuổi hồn ma làm nghề... Bà Năm chắc cũng vậy. Nhưng có vẻ dị biệt hơn."

" Là sao lão.."

" Bà Năm ở đó cũng ngót nghét 30 năm. Ở thành này ai cũng biết. Trước triều đình cũng muốn mời bà Năm, ban thưởng vàng bạc. Nhưng đều không nhận, vẫn ở lại đó........ Mọi người đều khó hiểu. Ai cũng đồn bà là con mắt của Diêm Vương."

" Vâng. Nghe lão nói thật đáng sợ." Shole lẩm bẩm.

Lão Trần cười lớn. Lúc này có khách đến, lão trần lani tất bật. Shole cùng Humboldt lên lầu mà suy nghĩ ngổn ngang.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »