Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 94
Kế hoạch A(1)

❊ ❊ ❊

Vết thương đau nhức, Vương Liễn cũng cha mau chóng tìm đến một Y quán gần sát. Do chỉ là vết thương ngoài ra, lên vô cùng nhanh chóng, cầm lấy thuốc xoa bóp, Vương Liễn ôm quyền cúi chào rồi rời đi.

.........

Khi ánh chiều dần buông. Hai người ngơ ngơ ngác ngác đi đến Cầu Hiền Các. Dòng người vẫn vô cùng đông đúc. Mặc sự chỉ chỏ của mọi người xung quanh, Vương Liễn dìu cha bước lên, vừa đến cửa, một tên gia đinh vội vã nói:

" Thưa hai vị, xin mời xếp hàng."

Vương Liễn không đáp, chỉ chậm rãi lấy ra thẻ bài màu đỏ. Trông thấy nó, tên gia đinh vội vã nói:

" Mời hai vị đi theo tiểu nhân."

Vương Liễn gật đầu, hai người bước theo.

.........

Phía sau, một mảnh xôn xao:

" Trời ơi, thẻ bài màu đỏ?"

" Hình như chỉ có một người......là vị kia.."

" Trông tiều tuỵ vậy, có phải xảy ra chuyện."

" Đúng, đúng. Hẳn là bị đánh cướp...."

..........

..........

Vương Liễn cùng cha theo tên gia đinh vào trong. Vừa đi vừa nghe giảng giải tỉ mẩn về phúc lợi, yêu cầu........đang chuẩn bước đến một căn phòng đã chuẩn bị sẵn. Thì bốn người từ xa tiến lại, đi đầu là Đoàn Trác Luân, phẻ phẩy quạt nói:

" Xin chào huynh đài. Tại hạ là Đoàn Trác Luân, còn phía sau là ba vị huynh đệ Nguyễn Bá Lân, Ngô Tuấn Cảnh và Nguyễn Tông Quai. Không biết tôn danh quí tánh của huynh đệ."

Vương Liễn ôm quyền, khiêm tốn nói:

" Tại hạ tên Vương Liễn và đây là phụ thân." Rồi nhìn cả bốn:

" Thật hân hạnh gặp bốn vị. Trường An tứ tài đã nghe từ lâu."

" Haha. Huynh đài khiêm tốn. " Trác Luân cười đáp

Bá Lân tiếp:

" Mọi người ở đây duy huynh đài được thẻ đỏ đã nói hơn chúng tôi rất nhiều. Định cùng huynh so tài. Nhưng trông có vẻ huynh đài có chuyện.?"

" Ừm. Chắc do khí hậu không quen. Người hơi mệt chút."

" Vậy hẹn huynh đài khi khác vậy."

" Vâng. Cũng mong sớm được so tài cùng mấy vị."

..........

Cáo từ xong, Vương Liễn lại cùng cha theo tên hia đinh đi đến một biệt viện, nằm độc lập, phía trước treo biển:

" Thiên hạ nghi nhất tự lai vấn”

( Nghĩa là: Trong thiên hạ, ai không hiểu chữ gì thì hãy đến mà hỏi).

Trông vậy, Vương Liễn tuy vô cùng sảng khoái nhưng thấy cha mình cau mày, quay sang hỏi tên gia đinh nói:

" Câu chữ hay nhưng viết vậy liệu có quá ngông cuồng. Ta cũng không muốn rắc rối, hạ biển xuống được không."

Tên gia đinh như biết từ trước, mỉm cười nói:

" Tiểu thư căn dặn. Thê bài đỏ chỉ ban phát một lần và căn biệt viện này dành cho người đó. Nó xứng với tài năng của công tử. Những kẻ vào đây đều văn hay chữ tốt, ai không phục thì có thể khiêu chiến. Thiên hạ tất tranh."

Nghe giải thích, Vương Liễn gật đầu, thấy vậy tên gia đinh tiếp:

" Vậy công tử cần gì cứ việc sai khiến. Tiểu nhân đứng ở ngoài phục mệnh."

...........

Hai cha con vào bên trong, hoàn cảnh vô cùng đẹp, có chim, có hoa, ao....thật hữu tình. Quan sát một lượt không có ai, Vương Kiệt căn dặn:

" Con đã lớn. Đúng sai phân biệt được. Cha không xen vào. Nếu không con chỉ là một con chim nhốt trong lồng. Chuyện chiều nay là một việc. Con cần tự kiểm điểm bản thân. " ngường lúc tiếp:

" Sứ đoàn cũng sắp tới Thăng Long, chẳng mấy chốc Kinh đô. Đồng thời, cha cũng vừa nhận được thư tín của bệ hạ, trong đó có cả mấy tin mà Thế tử vừa trở về cấp báo, chuyến đi lần này sẽ có nguy hiểm."

" Vâng."

..........

Mấy ngày sau, Vương Liễn sắc mặt đã thoải mái, đang ngồi ngắm nhìn vườn hoa đang toả hương. Bước người mở cửa thì ở ngoài bốn người Đoàn Trác Luân đã đợi sẵn, trông thấy Vương Liễn, mỉm cười:

" Trông huynh đài, thần sắc có vẻ ổn hơn?"

" Vâng. Mấy ngày nay nghỉ ngơi, dần thích ứng. Nên đã quen."

" Vậy được. Nếu huynh đài đã khoẻ thì tôi thông báo mọi người đến.

" Được."

........:::

Một lúc sau, sĩ tử từ các nơi của Cầu Hiền Các bước đến. Mấy ngày nay, số sĩ tử tiến về Kinh thành dần tăng, chất lượng cũng tăng dần. Nên chỉ ngắn ngủi mấy ngày, số phòng của Cầu Hiền Các đã kín, hơn 20 người. Mọi người lần lượt giói thiệu chào hỏi.

Xong xuôi, một người cười nói:

" Cuộc chơi là có thưởng có phạt. Vì Vương Huynh là chủ lên chúng tôi ban đầu lần lượt khiêu chiến. Giả sử ai thắng Vương huynh thì sẽ đấu với nhau, lựa chọn người xứng đáng nhất với câu nói “Thiên hạ nghi nhất tự lai vấn” . Còn người thua thì sẽ tự

uống rượu trách phạt. Riêng Vương huynh thì thua một người là một bát được chứ?"

" Được."

" Được."

...........

Thấy mọi người nhất chí, Vương Liễn cũng gật đầu.

Lần lượt từng người tiến lên, hơn 5 ván đầu, liên tiếp thua, khiến mọi người căng thẳng. Bởi nhìn một người Hán nghênh ngang khoe khoang ở đất mình, há ai chịu nổi. Thấy vậy, Đoàn Trác Luân cũng cẩn trọng, không thể không phục tài năng Vương Liễn ( sau này đỗ Trạng Nguyên cuối đời Càn Long). Biết không lên, sĩ khí sẽ giảm sút, Đoàn Trác Luân chậm rãi bước lên, cười:

" Huynh đài quả thật không làm chúng tôi thât vọng."

Rồi chỉ vào tay bị thương nói:

" Tôi muốn viết một vế đối, nhưng tay bị thương. Có thể nhờ huynh đài viết hộ?"

" Được." Vương Liễn đáp mài mực, xong xuôi nói:

" Huynh đài nói đi."

Trác Luân gật đầu, đọc:

" Chi......"

Vương Liễn cầm lấy bút không biết viết sao cho phải, bởi trong Hán tự có hàng chục chữ "Chi" ( đồng âm khác nghĩa), nên ngồi yên, nghe Trác Luân nói tiếp, nhưng Đoàn Trác Luân vẫn chỉ nói tiếp " Chi"

Vương Liễn lấy làm lạ hỏi lại: " Không biết chữ ‘chi’ nào "

Đoàn Trác Luân cười:

" Ôi, Vương huynh không biết viết chữ ' Chi' ư?"

Biết mình bị chơi xỏ, Vương Liễn suy tư lúc, rồi đặt bút xuống, khom người:

" Vậy ván này tôi chịu thua. Đúng là thiên hạ đồn, quả không sai."

Nghe vậy, Đoàn Trác Luân cười lớn đọc tiếp:

" Chi chi tam thập niên dư, xích huyện hồng châu quân thượng tại

Tại tại sổ thiên lý ngoại, đào hoa lưu thủy Tử hà chỉ?!

Nghĩa là:

Trải qua ba chục năm hơn, xích huyện hồng châu anh còn đó.

Xa xôi ngoài ngàn dặm đó, hoa trôi nước cuốn bác về đâu?"

Nghe vậy, phía sau, mọi người nồng nhiệt vỗ tay.

Tiếp đà Bá Lân bước lên, chậm rãi đọc:

" Thượng nhi bất thượng,

Hạ nhi bất hạ,

Thả nghi tại hạ,

Bất khả tại thượng.

Nghĩa là:

Trên không thể trên,

Dưới không thể dưới

Nhưng nên ở dưới

Không thể ở trên."

Đọc xong, nói:

" Mong Vương huynh nói xem đây là chữ gì."

Vương Liễn vắt óc suy nghĩ cũng không sao nghĩ ra được, thở dài:

" Ván này tại hạ xin thua."

Nghe vậy, Bá Lân nói:

" Đó là chữ nhất (一).

Câu đầu: “Thượng nhi bất thượng” là chữ Thượng 上 mà không có phần trên, nên thành chữ Nhất 一.

Câu hai: “Hạ nhi bất hạ” là chữ Hạ 下 mà không có phần dưới, nên cũng là chữ Nhất 一.

Câu ba: “Thả nghi tại hạ” là chữ Thả 且 và chữ Nghi 宜thì có chữ Nhất 一 ở phía dưới.

Câu bốn: “Bất khả tại thượng” là chữ Bất 不 và chữ Khả 可 thì chữ Nhất 一 ở phía trên."

Nghe xong, Vương Liễn biết dụng ý người ra câu đố là lấy ngay chữ “nhất” trong tấm biển “Nhất tự lai vấn” để chế nhạo mình. Ngượng ngùng cúi đầu.

Nhân đà thắng thế, những người khác liên tiếp câu hỏi, có thắng có thua. Đến cuối khi đối đáp xong xuôi với người cuối cùng, Vương Liễn khom tay:

" Đúng là nhân ngoại hữu nhân. Trận này, tôi cam chịu."

" Tuy thắng nhưng không thể không phục tài năng của huynh."

" Huynh đài cũng rất giỏi. Chúng tôi chịu phục:"

" Đúng. Đúng, không có Đoàn huynh, Nguyễn huynh.....thật không ai có thể thắng huynh."

.....

......

Nghe xong, Vương Liễn cFam lấy chum rượu chắt ra bát, dâng lên:

" Thua là thua, bát này tôi kính Đoàn huynh."

" Bát này tôi kính Nguyễn huynh."

........

........

Xong xuôi, nhìn Vương Liễn say nằm, Đoàn Trác Luân trông thấy Tông Quai đã từ trong thư phòng lẻn ra ngoài. Cũng nhanh tay cúi xuống, thay thế lá bùa trên cổ Vương Liễn bằng một bột, sau đó hô hào:

" Mọi người, mọi người. Mau đỡ Vương huynh dậy."

" Được. Đỡ Vương huynh dậy."

........

Xong xuôi, mọi ngườii giải tán, biển hiệu cũng được hạ xuống.

.......

Ra ngoài về, thấy con trai nằm lăn lốc, Vương Kiệt lắc đầu, đắp chăn lên người, rồi đi vào thư phòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »