Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5108 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 18
Đoàn Thị Điểm

❊ ❊ ❊

Rất nhanh, Nguyễn Toản cũng tới nhà Đoàn Trác Luân, một ngôi nhà khá lớn nằm ở trung tâm huyện, dòng người ra vào đông đúc nhưng không có sự chen chúc, đứng ngay ngắn xếp hàng chờ đến lượt. Tiểu nhị đưa Nguyễn Toản đến, giải thích:

" Ông Luân là người nghiêm cẩn, tuy mở tiệm thuốc nhưng rất nghét sự ồn ào, lên ra đầu như vậy: Ai đến trước thì khám trước, mọi người đến sau thì chờ tới lượt. Do ông Luân khám tỉ mỉ và lấy giá rẻ hơn nơi khác lên dù như vậy nhưng vẫn rất đông người đến. Chủ yếu là những người tầng dưới như tôi."

" Được. Ngươi về đi. Cảm ơn."

" Khônh sao, không sao, được phục vụ quí khách là hân hạnh của tôi. Xin cáo từ quí khách. Tôi còn về lo việc của quán."

Nguyễn Toản gật đầu. Rồi cũng như mọi người chậm rãi xếp hàng, nhưng quan sát một hồi, Nguyễn Toản thấy hơn 10 người trẻ tinh thần khá sảng khoải, đang phe phẩy quạt đứng xếp hàng, bàn tán, liền bắt chuyện với một vị công tử đứng trên:

" Xin chào, không biết tôn danh quí tính của huynh đài là gì."

Thanh niên mặc bộ giao lĩnh màu xanh nhạt, nhìn Nguyễn Toản một hồi, cảm thấy người này khí chất bất phàm, ăn nói lịch sự, chắp tay đáp:

" Tại hạ Nguyễn Kiều , tự Hạo Nhiên, người Phủ Ứng Hoà."

" không biết tại hạ có thể hỏi thăm một chút được không. Tại hạ là ngừoi phủ Khoái Châu, lần đầu tới Kinh Bắc, không quá rõ hiểu qui củ nơi đây, muốn tham khảo huynh đài một chút việc. Không biết huynh đài có rảnh."

Nguyễn Kiều cầm trong tay quạt, phe phẩy đáp:

" Ta cũng không phải người bản xứ, nhưng cũng đến đây nhiều lần, cũng hiểu đôi chút, nếu huynh đài có gì cần hỏi, nếu biết ta sẽ giải thích."

Nguyễn Toản nghe vậy nói:

" Ta quan sát những người kia trông tinh thần rất sảng khoái, không có vẻ gì là bệnh, nhưng rất nghiêm cẩn xếp hàng. Không phải lãng phí thời gian sao."

Nguyễn Kiều nghe vậy, ra vẻ cao thâm mạt trác nói:

" Họ tuy không bệnh bên ngoài nhưng bệnh trong tâm. Huynh đài hiểu chứ."

Nghe đến đây, Nguyễn Toản cũng ngờ ngợ, nhìn Nguyễn Kiều, đáp:

" Chẳng lẽ là bên trong......"

Thấy Nguyễn Toàn đoán được, Nguyễn Kiều cười:

" Haha. Huynh đài đoán đúng, nhuẽng người đến đây là để chữa bệnh tương tư. Đoàn Trác Luân có một người em gái là Đoàn Thị Điểm, tư sắc hơn người, vừa tài hoa lại vừa nhân hậu, lên khiến bao người vấn vưởng. Lên mỗi ngày đểu tranh thủ tới đây để mong Đoàn Thi Điểm chữa."

Nghe Nguyễn Kiều nói xong, Nguyễn Toản chết đứng người, nhìn Nguyễn Kiều lắp bắp:

" Không biết huynh đài có phải người làng Phú Xá, huyện Từ Liêm......Tự Hạo Thiên"

Nguyễn Kiều nghe vậy, giật mình, đáp:

" Chính là ta. Hình như huynh đài có biết ta từ trước"

Nguyễn Toản nghe vậy cười trừ, đáp:

" Thật là biết, ta mộ danh huynh đài từ lâu, nghe mọi người nói huynh đài là người hay chữ, nay mới được gặp, thật là thất kính."

"Haha..." Nguyễn Kiều đang định nói tiếp, thì đã thấy một giọng nói nhỏ nhẹ: " Người tiếp theo." Liền chắp tay: " Ta đi vào trước, nếu có duyên gặp lại."

Nguyễn Toản gật đầu đáp.

Nhìn Nguyễn Kiều đi vào, Nguyễn Toản mơ hồ sắp xếp lại những điều hỗn tạp trong đầu, thì thào, có thể là hiệu ứng cânh bướm, khiến cho những người phải sớm xuất hiện 100 năm trước thid nay mới xuất hiện, đúng là thời kì nhân tài hội tụ, thật là chờ mong.

Chẳng bao lâu, Nguyễn Kiều đi ra, sắc mặt buồn bã, rất nhanh có tiếng gọi, Nguyễn Toản chậm rãi đi vào.

Trong căn phòng nhỏ nồng nặc mùi thuốc. Đoàn Trác Luân ngồi nghiêm nghi, thấy người vào là một người thanh niên cũng khẽ nhíu mày, bên cạnh một người con gái bận một bộ giao lĩnh màu xanh lá, lông mày như trăng non, đôi mắt long lanh như nước mùa thu, khí chất huệ chất lan tâm, khiến người gặp không thể thật sâu ngắm nhìn; Đoàn Thị Điểm đứng bên, thấy ánh mắt của Nguyễn Toản nhìn mình hai má khẽ ửng hồng, nhớ lại chuyện hôm qua, khẽ cúi đầu. Bên cạnh Đoàn Trác Luân họ nhẹ: "Khụ, khụ." Rồi định bảo Nguyễn Toản lui, để gọi người tiếp.

Trông vậy, Nguyễn Toản biết mình thất thố. Một là vì nhan sắc, hai là bởi hắn được chứng kiến tận mắt tứ đại thi sĩ của đất nước, cùng việc đọc qua tâc phẩm Chinh phụ ngâm., cảm nhận được tài hoa sau này của người con gái phía trước. Vội vã chắp tay:

" Thật là thât thố. Mong hai người bỏ quá. Tôi bị cảm từ hôm qua do dính mưa lên đến đây khám, thật không có ý khác."

Đoàn Trác Luân thấy Nguyễn Toản cũng chính trực, không đôi co lòng vòng như bao người khác, nói:

" Vậy ngồi xuống đi."

........

Một lúc sau, Nguyễn Toản tiếp nhận gói thuốc từ tay Đoàn Thị Điểm, nghe cặn dặn. Phía bên Đoàn Trác Luân đang khám người tiếp theo.

Đoàn Thị Điểm thấy Nguyễn Toản sau lần đầu chăm chú nhìn mình thì sau đó lại không, xưng hô với mình trở lên rụt rè, toàn gọi mình là bà, lại luôn vô ý gọi mình là bà, khi nghe nàng dặn dò thì luôn lảng tránh đứng xa xa. Thấy vậy trong lòng tự dưng cảm thấy tức tối, hắng giọng:

" Ngươi đã nghe ta nói, nhớ kĩ chưa."

Nguyễn Toản gật đầu, nhìn Đoàn Thị Điểm đôi mắt trong veo, đáp:

" Vậy tất cả là bao nhiêu thưa bà."

Nghe vậy, Đoàn Thị Điểm gằn giọng:

" Ngươi gọi ai là bà."

Nguyễn Toản biết mình thói quen, liền vội sửa lại:

" Vậy tất cả là bao nhiêu cô nương."

Đoàn Thị Điểm hừ lạnh:

" 1 quan."

Nguyễn Toản nghe vậy lấy ra một quan tiền đưa cho Đoàn Thị Điểm rồi nói cáo từ xong, chạy thật nhanh biến đi.

Đoàn Thị Điểm chỉ nói đùa, nhưng ai dè Nguyễn Toản đưa thật, chưa kịp phản ứng thì người đã đi mất, bực dọc thu lấy quan tiền, hừ:

" Coi như ta thu lấy tiền hắn mạo phạm."

Rồi ngoan ngoãn đi về đứng cạnh anh trai để học hỏi nghề y.

Nguyễn Toản đi ra cũng thở phào, không hiểu sao đứng cạnh Đoàn Thị Điểm, hắn luôn có cảm giác đứng bên cạnh một bộ đồ cổ, lòng ón lạnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »