Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 70
Bị gõ

❊ ❊ ❊

Khẽ chợp mắt, Nguyễn Toản trong lòng thao thức, khó có thể ngủ. Xuống giường đi ra ngoài. Thấy Shole đang thần người bên hiên, cười:

" Không ngủ sao bạn."

" Ngủ nhiều quá giờ đâm khó ngủ. Haha. Mà bạn đi đâu thế."

" Tôi vào cung một chút. Đi trước nha."

" Ok."

................

Nhìn bóng Nguyễn Toản rời đi, Shole cũng tiến vào phòng Wellington nơi mà Humboldt cũng ở. Nhìn thấy Shole, cả hai khẽ hỏi:

" Toản đi rồi ư."

" Ừm. Thấy Toản bảo vào cùng. Nhưng tôi nghĩ chắc Toản cũng biết chúng ta sẽ tụ họp, nên lấy cớ đi thôi."

" Ừm. Mọi người đọc kĩ các hợp đồng, điều kiện mà Toản đưa chưa." Wellington cười thần bí.

"Tất nhiên là rồi chứ. Nếu không vậy thì làm sao dám kí được chứ. Mà có điều gì à mà bạn thần thần bí bí vậy." Humboldt càu nhàu.

Thấy vẻ mặt hai người, Wellington cười lớn:

" Haha. Tất nhiên có rồi. Tôi mới có chuyện kể với câc bạn chứ. Các bạn nhìn chỗ đại diện kí kết và thực hiện của ba hợp đồng xem."

Shole lật cả ba, bực dọc:

" Có gì khác nhau đâu."

Nhưng bên cạnh thù Humboldt mắt sáng lên, chỉ chỉ chỗ cam kết, thực hiện và phụ trâch nói:

" Nhìn kĩ đi Shole, chỗ mà Toản kí với bạn là lấy trên danh nghĩa triều đình. Muốn tiếp xúc với thương đội nào đều nêu rõ trong hợp đồng luôn. Đầu tiên là Công ty kinh doanh và công nghệ ( TATC) chiếm 80%, chủ sở hữu là Nguyễn Huệ. Còn 20% thuộc về ai do Toản tự quyết định.

Ngoài ra hợp đồng kí với tôi và Arthur đều lấy danh nghĩa cá nhân Toản, tất cả đủ điều kiện du học đều phải qua Toản xét duyệt và kiểm tra.

Điều này nói rõ là có thể Toản và Huệ có chia rẽ, không hề hoà đồng như bề ngoài. Nhìn qua thì thấy triều đình chiếm phần lớn nhưng thực ra đều là Toản. Toản có quyền phủ quyết hợp đồng luôn."

" Ồ. Nếu đúng vậy thì cũng không lạ. Sau này ra sao tôi vẫn ủng hộ Toản."

" Tôi cũng thế." Wellington cùng Humbodt đồng loạt tỏ thái độ.

..............

Lúc này, Nguyễn Toản cũng đến cung. Nhưng không thể như mọi khi đi thẳng vào, hắn vừa định bước đi, một tên cấm vệ quân tiến lại:

" Bẩm vương gia, cho hạ thần được khám xét. Bệ hạ có lệnh, giờ bất cứ ai đều không được mang vũ khí vào trong cung. Mong vương gia thông cảm."

Hắn trầm ngâm, nhưng nhớ ra chuyện Trần Long kể,

đoán rằng Nguyễn Huệ muốn gõ mình, khẽ cười:

" Được thôi. Các ngươi cũng chỉ là kẻ nghe lệnh. Ta cũng không trách làm gì." Rồi giơ hai tay lên: " Kiểm tra đi."

" Vâng. Cảm ơn Vương gia đã thông cảm."

Khẽ rà soát một lần, tên thị vệ chắp tay:

" Vương gia có thể đi rồi ạ. Để hạ thần dẫn đường cho Vương gia."

Nguyễn Toản gật đầu, bước theo.

.........

Cũng lúc này, Hồ Thức khẽ tiến đến bẩm:

" Thưa bệ hạ, Vương gia đang đến."

" Với việc kiểm tra thì ra sao."

" Vô cùng phối hợp, không có nửa điểm nào là khó chịu."

" Ừm. "

Thấy Nguyễn Huệ trầm từ, Hố Thức hỏi:

" Thần thấy Vương gia không có 1 điểm tư quyền. Nhưng bệ hạ lại luôn nghi ngờ, không khéo phản tâc dụng, biến không thành có."

Vừa nói xong, một áp lực kinh khủng từ Nguyễn Huệ tản ra, Hồ Thưc hoảng hốt quỳ xuống:

" Bệ hạ tha tội, thần lắm lời ạ. Mong bệ hạ tha tội."

" Hừ. Chỉ lần này. Lui đi." Nguyễn Huệ gằn giọng.

" Vâng. Vâng. Đội ơn bệ hạ." Nói xong liên tục đập đầu ba lạy, rồi giờ đi. Cả người đầm đìa mồ hôi.

Nhìn Hồ Thức rời đi, Nguyễn Huệ trầm tư:

" Thế thật sao. " rồi lắc đầu: " Đã vượt qua bao khó khăn để có được hôm nay. Ta quyết không để kẻ nào đoạt nó từ tay ta. Dù kẻ đó có là ai. Nguyễn Huệ ta cũng bất chấp."

..........

Nguyễn Toản cuối cùng cũng đến thư phòng, Tiểu Quế Tử thấy vậy, vội vã tiến lên:

" Vương gia đến ạ. Bệ hạ đang bên trong. Để nô tài đi thông báo."

" Ừm. Ngươi đi đi."

..........

Tiểu Quế Tử tiến đến trước cửa, thấp giọng:

" Bẩm bệ hạ, Vương gia đến."

" Ừm, ngươi bảo vương gia vào đi."

" Vâng."

Xong chạy lại phía Nguyễn Toản:

" Bẩm Vương gia, bệ hạ cho mời."

" Ừm."

..........

Nguyễn Toản đi vào, thấy Nguyễn Huệ đang ngồi trên long ỷ, vai trái quấn băng, hốt hoảng:

" Huynh bị thương ư? Làm sao mà bin vậy ạ?"

Nguyễn Huệ lắc đầu:

" Vết thương nhẹ thôi. Hôm qua có thích khách lẻn vào. May là ta đề phòng." Rồi quay ra nhìn Nguyễn Toản áy náy:

" Mà đệ thông cảm cho ta việc kiểm tra người. Giờ liên tiếp bị ám sát, huynh cũng lo sợ. Dũng mạnh còn thua bọn liều."

" Vâng. Không sao ạ. Sức khoẻ của huynh là trên hết. Đất nước chỉ trông cậy vào huynh, huynh mà làm sao thì...." khuôn mặt lo âu, cảm thán:" Đệ cũng không dám nghĩ luôn."

Nguyễn Huệ gật đầu:

" Mà đệ nay tìm ta có việc gì mà gấp vậy."

Nguyễn Toản lấy trong người ra bản hợp đồng, nói:

" Hôm qua như đệ đã viết qua thư. Sáng nay đệ đàm phán với ba người Shole thì cuối cùng thống nhất như vậy. Đệ mang đến cho huynh xem lại. Xem được không. Đồng thời cũng xin huynh đóng dấu ngọc tỷ xác nhận để hợp đồng chính thức có hiệu lực."

" Ừm." Nguyễn Huệ đọc thật kĩ, đại loại như hôm qua. Chỉ có một chút thay đổi nhỏ. Nguyễn Huệ lấy ngọc tỷ khẽ đóng lên các hợp đồng. Đưa lại cho Nguyễn Toản 2 bộ( 6 tờ) nói:

" Huynh sẽ giữ lại một bản. Để có bằng chứng đối chiếu cũng như đưa cho quan lại xem và phối hợp. 2 bộ này cho đệ cùng bọn Shole."

" Được. Đệ cũng ý đó."

Suy nghĩ chút, Nguyễn Huệ nói:

" Đáng nhẽ nhân ngày vui hôm nay, mời mọi người tiệc. Nhưng huynh tối có việc. Hẹn hôm khác vậy. Chuyển lời tới ba người bọn Shole hộ huynh."

" Vâng. Công chuyện là trên hết. Ăn uống để sau. Nếu không có gì. Đệ xin rời đi trước."

" Ừm." Nguyễn Huệ gật đầu, sai Tiểu Quế Tử đưa tiễn.

..........

Nguyễn Toản rời đi, Nguyễn Huệ đọc lại mấy lượt, xác nhận không sai xót, thảo vải quấn trên tay, thay lại y phục, đứng lên đi tới tẩm cung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »