Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 91
Cầu Hiền Các

❊ ❊ ❊

Việc Ngô tiểu thư muốn tổ chức hội thi kén chồng, nhanh chóng lan rộng. Nhất là việc Ngô tiểu thue từng từ chối lời mời của Hoàng đế càng kích thích sự hiếu kì tò mò của người dân. Từ nhiều nơi, mọi người lục tục kéo về Kinh đô.

Những đổi mới gần đây của Phú Xuân cũng tạo lên sự thích thú nhất định với mọi người: không còn cảnh chen lấn ở cửa thành, ai ai cũng nghiêm chỉnh xếp hàng, tránh cho mọi người nói là kém văn minh; phòng trọ cũng được bình ổn giá, ai ai cũng có nơi nghỉ chân.; khẩu hiệu cấm khạc nhổ, đái bậy cũng treo khắp nơi.......

.............

Cầu Hiền Các được Ngô Khải dựng lên ở trung tâm Kinh thành, gồm hai dẫy nhà bằng gỗ lim, được chạm trổ tinh xảo, trước cửa là tấm bia nghi lại câu nói cùa của Thân Nhân Trung:

“Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì đất nước mạnh và ngày càng lớn, nguyên khí suy thì nước yếu và ngày càng xuống cấp.”

Không phải ai cũng có thể bước vào. Muốn được cư trú bên trong, kể cả có tiền cùng quyền đều không được, chỉ có duy nhất một cách là dùng tài năng. Ngồi bên trong là Triệu Đình Tiệp ( 1 trong Tây Sơn lục kì sĩ), một người học rộng, ưa thực tế ghét phù hoa, tánh thanh khiết nghiêm nghị, trọng tín nghĩa và giỏi việc cai trị. Chỉ có tài năng được sự phê chuẩn của Triệu Đình Tiệp mới có thể tiến vào. Từ lúc mở ra chỉ có 4 người vượt qua, đều là người tài năng ngời ngời, được mọi nười biết đến từ lâu Tràng An tứ hổ.

Điều này càng khiến Cầu Hiền Các trở thành nơi so kè của sĩ tử cả nước. Bởi ngoài phúc lợi vô cùng lớn: 1 căn phòng riêng biệt, ăn uống miễn phí.......còn là sự khẳng định tài năng vượt trội so với đồng lứa. Nguyễn Kiều kéo Vương Liễn tiến đến trước của đã xếp hàng dài, ai ai cũng muốn thử một lần. Hai người xếp hàng, Nguyễn Kiều cũng chậm rãi giải thích. Nghe xong, Vương Liễn gật gù:

" Xác định là tuyệt a. "

Nhưng nhìn nhiều người đi vào rồi lại đi ra, ai lấy đều buồn rầu, lắc đầu ngao ngán. Cả hai cũng thấp thỏm.

Khi mặt trời gần lên đỉnh, cuối cùng cũng đến lượt, Vương Liễn tiến vào.

..........

Bên trong, Triệu Đình Tiệp lắc đầu, phe phẩy quạt. Từ mấy ngày nay, bao ngươi ra vào thì ngoài Tràng An tứ hổ, vẫn chưa ai khiến hắn hài lòng.

Cửa lại mở, hắn lỡ đãng nhìn qua, thấy ngừoi đi vào là người Hán, nhìn sáng người, nhớ tới lời bệ hạ nói, cười thật tươi:

" Đã đến thì ngồi xuống đi."

Vương Liễn gật đầu, tiến đến, hắn đơm trà, đưa tới:

" Trà sen đó. Thứ này rất hiếm, chắc cậu sếp hàng đã lâu. Uống chút.

" Vâng."

Thấy Vương Liễn dùng xong, hắn tiếp:

" Chắc cậu đến, cũng hiểu qua quy củ, ta không nhắc lại. Được chứ?"

" Vâng. Mời cụ ra đề."

Hắn, gật đầu sau đó vuốt vuốt chòm râu, chậm rãi đọc:

" Khách khoa bảng, khách văn ch­ương, giữa quan khách, khách lại gặp khách."

Vương Liễn vắt óc một lúc, thưa:

" Ai anh hùng, ai hào kiệt, trong trần ai, ai dễ biết ai!"

..........

" Tiên sinh tọa tịch thượng, cót chi két, két chi cót, cót cót két két. "

" Tiểu tử nhập đình trung, thẩn chi thơ, thơ chi thẩn, thẩn thẩn thơ thơ."

............

Thử qua mấy lần, hắn biết kẻ này có tài, cười:

" Quả là Khả úy đoan đoan đích hậu sinh.( Kẻ hậu sinh nầy rất đáng sợ.)

Rồi ngâm:

" Núi tiếp non xanh lầu tiếp lầu

Tây Hồ ca múa suốt đêm thâu

Gió nồng hương dịu say lòng khách

Cứ ngỡ Hàng Châu cũng Biện Châu."

Nghe xong, Vương Liễn sắc mặt khẽ đổi.

Lâm An là thủ phủ của Nam Tống. Bài thơ khái quát sinh động tiểu triều đình Nam Tống chịu yên một bề, đắm trong ca múa, sống như trong mơ, là một tiếng chuông cảnh báo cho những bộ mặt không lo khôi phục, nếu cứ thế này mãi thì Hàng Châu sẽ là một Biện Châu thứ hai, triều đình Nam Tống lại bước vào vết xe của Bắc Tống, một lần nữa lại rơi vào tay địch. Cũng ngụ ý tình cảnh hiện trạng người Hán đang đắm chìm, chịu cai trị của người Mãn, vậy mà những kẻ người Hán( như cha hắn Vương Kiệt......) lại cam chịu, làm tay sai cho Càn Long( nhà Thanh), không phản kháng.

Thật lâu, Vương Liễn đáp lại:

" Trung Quốc là của Hán tộc, Mãn Châu là Hán tộc. Cớ sao lại phản kháng." ( Đây cũng là quan điểm hiện nay của Trung Quốc, khi vẫn coi Thành Cát Tư Hãn, nhà Thanh..... là triều đại chính thống của mình. Chứ không chịu thừa nhận là Trung Quốc đã từng bị ngoại tộc chiếm đóng, lệ thuộc bởi dân tộc khác mấy trăm năm.)

Nghe xong, Triệu Đình Tiệp cười lớn:

" Haha. Hay cho câu Trung Quốc là của Hán tộc."

Rồi cầm lấy một quyển sổ đã cũ nát, đưa cho:

" Đây là quyển sổ một số Minh Hương( Người Minh chạy sang nước ta khi nhà Thanh xâm chiếm), cậu đọc xem."

Vương Liễn cầm lấy, trang đầu tiên là một tờ giấy hoen ố, nhưng hàng chữ viết bằng máu còn rõ nét: ' Trung Quốc là của người Hán'......". Vương Liễn càng đọc, nét mặt càng trở lên trắng bệch, tam quan như sụp đổ.....

Thật lâu, thấy Vương Liễn đã bình thần, hắn đưa chén trà lại, nói:

" Muốn làm được thì phải có quyền. Năm sau là khoa thi, nếu cậu đạt Trạng nguyên thì may ra có cơ hội.

Mấy trăm năm qua, người Hán ở hải ngoại vẫn củng cố thế lực, đợi một thủ lĩnh thật sự, nếu cậu làm được sẽ có người liên hệ. Đừng cho bất kì ai biết, cả cả cha cậu."

" Tại sao.....tại sao ngươi lại muốn giúp ta."

Hắn kéo tay áo lui lên, hai chữ " Hán nhân" hiện lên. Vương Liễn cung kính:

" Cảm ơn."

Thấy Vương Liễn ý định rời đi, hắn cười:

" Bình tĩnh mà ổn định tâm trạng rồi rời đi, tránh để ai nghi ngờ. Và đây là thẻ bài, ngươi thuyết phục phụ thân rồi tiến vào, chúng ta thật tốt tâm sự."

" Được rồi."

..........

Vương Liễn đi ra, Nguyễn Kiều nhìn thấy nét mặt buồn bã, động viên:

" Không sao, một lần không được thì thử nhiều lần khác."

Những người xếp hàng cũng quăng ánh mắt đồng tình.

Vưỡng Liễn cầm thẻ bài ra, cả hội trường im lặng, Nguyễn Kiều kích động:

" Haha. Thật giỏi, không ngờ cậu làm được. Haha."

" Tất nhiên rồi." Vương Liễn ngẩng mặt đầy kiêu ngạo, rồi nhìn Nguyễn Kiều thắc mắc:

" Cậu không tham dự ư?"

" Haha. Có hai loại thẻ. Mầu đen chỉ cho 1 mình. Còn thẻ đó có thể cho 3 người. Cậu cho tôi ké chứ."

Nhìn vẻ mặt Nguyễn Kiều dưng dưng, Vương Liễn cười:

" Được chứ. Chúng ta đu gặp phụ thân tôi. Tôi muốn khoe tin mừng."

" Haha."

Hai người sánh vai dời đi.

Nhìn cảnh tượng, Hồ Thức lẩm bẩm:

" Bước một thành công a. Tiếp theo bước số hai."

........

Trong quán trọ, Vương Kiệt vừa về, nghe con trai khoe, hết sức vui sướng:

" Đúng là con trai của ta. Hổ phụ sinh hổ tử. Haha."

Rồi nhìn Vương Liễn:

" Còn nửa tháng, chúng ta chuyển vào luôn. Tiếp xúc sớm với thử nhân tài nơi đây xem sao."

" Vâng."

Nói xong, cả ba tranh thủ thu dọn đồ đạc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »