Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 35
Sơn Nam Thượng

❊ ❊ ❊

Nguyễn Toản cùng Nguyễn Huệ khi xuống núi, chia thành hai hướng rời đi. Nguyễn Toản cùng Phạm Hổ mang theo Tony Đặng đi xuống Phủ Khoái Châu, còn Nguyễn Huệ đi về hướng kinh thành.

.....

Khi ánh trăng lên cao, chuông điểm 12h vang vọng kinh thành, Nguyễn Huệ về đến kinh. Tiểu Quế Tử- tên.nô tài theo hầu Nguyễn Huệ đang ngủ ngà ngủ ngật, tựa mình bên thư phòng, thấy Nguyễn Huệ thình lình xuất hiện, lắp bắp:

" Bệ hạ đã về, ngươi ăn uống gì chưa, để nô tài sai người nấu."

" Không cần. Tại sao ngươi còn ở đây."

" Bẩm bệ hạ, lúc chiều Ngô đại nhân mang sổ đến đưa bệ hạ, nhưng đợi lâu mà bệ hạ chưa về, lên gửi thần, dặn là đưa bệ hạ ngay lập tức. Nô tài sợ chậm chễ, nên đứng đây đợi ngươi." Rồi lấy một cuốn sổ đưa lên.

Nguyễn Huệ cầm lấy, rồi nói:

" Ngươi vất vả, mai ta bảo Lý Nhàn thưởng ngươi 50 quan."

Nghe vậy, Tiểu Quế Tử quỳ xuống, vừa khóc vừa nói:

" Tạ ơn bệ hạ, tạ ơn bệ hạ."

Nguyễn Huệ gật đầu, nói:

" Ngươi đứng lên đi. Giờ túc tốc lên đường, thông tri Hồ Công Thuyên đến gặp ta ngay lập tức, đừng quá huyên náo." Rồi vất lệnh bài: " Ngươi cầm nó để làm việc."

" Vâng, để nô tài đi ngay."

Tiểu Quế Tử vừa đi, một bóng người xuất hiện, kính cẩn:

" Chúa công có gì sai khiến."

Người đí là Hồ Thức- người đứng đầu tổ chức Mật Vệ của Nguyễn Huệ - tuyển chọn rất nhiều từ những người tinh anh.

Nghe tiếng Hồ Thức, Nguyễn Huệ nói:

" Ngày mai ngươi cùng 5 người nữa, đi cùng ta một chuyến. "

" Vâng."

" Lui đi."

.........

Nguyễn Huệ tựa lưng trên long ý mệt mỏi, tuy không biết thứ màu trắng kia là gì, nhưng chứng kiến cảnh tượng đó, Nguyễn Huệ cũng cảm thấy ớn lạnh. Mối quan tâm lớn dần lên, lúc đầu, sau khi bình ổn nhà Thanh, Nguyễn Huệ muốn đánh nốt tàn quân nhà Lê, một để cho yên mặt Bắc, hai là lập uy để Miến Điện, Ai Lao thần phục, nhưng thật không ngờ, kẻ Nguyễn Huệ coi thường, mệnh danh " kẻ truyền đạo" laii đã xâm nhập một cách vô hình. Có lẽ đến lúc cấm truyền đạo, quản lí thật chặt chẽ??? Nước lấy gốc từ dân, mà cái gốc đó đang vô tình bị xói mòn, nếu không có hôm nay, thì đúng là vải thưa che mắt thánh, vật lộn bao lâu, há lại làm lợi cho người....

Rồi nhìn qua cuốn sổ Ngô Thì Nhậm vừa đưa, vừa đọc vừa suy nghĩ miên man. Nguyễn Huệ cũng mệt mỏi chợp mắt.

Lúc tỉnh dậy thì đã qua 1 canh, thấy Hồ Công Thuyên đã đứng đó, phía sau Tiểu Quế Tử đang phe phẩy quạt, Nguyễn Huệ ngượng ngùng nói:

" Thật có lỗi. Đã để khanh đợi lâu, Tiểu Quế Tử ngươi đi lấy nghế cho Công Thuyên ngồi."

" Vâng." Tiểu Quế Tử đáp.

Hồ Công Thuyên cũng vội vã đáp:

" Bệ hạ đã mệt mỏi, thần đợi chút không sao, không biết bệ hạ gọi thần lúc này có việc gì ạ."

Nguyễn Huệ đem sự tình nói một lần, rồi tiếp:

" Giờ ngươi đem hơn 1000 quân thân tín, nhanh chóng đến đó, áp giải những tên kia về Phủ Khoái Châu, mặt khác chuẩn bị điều toàn bộ quân, bắt đầu từ mai, giới nghiêm toàn bộ Sơn Nam Thượng, lần này ta quyết làm sạch những kẻ gian thần."

" Vâng."

" Vậy ngươi về đi chuẩn bị đi."

" Vâng."

..........

Sáng sớm, rất nhiều người có mặt, đang xôn xao về việc hội triều bất thường hôm nay, bỗng giọng Tiểu Quế Tử the thé:

" Hoàng thượng giá lâm."

Mọi người nhanh chóng ngay ngắm đội hình, Nguyễn Huệ vừa ra, tất cả đồng thanh hô:

" Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế."

" Các khanh bình thân."

" Tạ ơn hoàng thượng."

Nguyễn Huệ thân mặc long bào, ánh mắt sáng quắc, nói:

" Hôm nay trẫm triệu tập các ngươi ở đây, là để ban bố mệnh lệnh về sự việc hoang mang vừa qua, đồng thời cách giải quyết. Việc này đã được đích thân trẫm cùng các vị đại thần đưa ra xem xét, thống nhất và bàn bạc. Nếu ai có ý kiến thì nói."

Đợi Nguyễn Huệ nói xong, Tiểu Quế Tử cầm thánh chỉ đọc:

" Thượng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết, sự việc đau lòng liên tiếp diễn ra, cũng khiến trẫm buồn rầu không thôi, nhiều đêm mất ngủ trằn trọc mà suy nghĩ. Đất nước vừa trải qua chiến trận, đời sống nhân dân còn khốn khó, vậy mà những bọn giặc Lê, hết kéo voi rầy mà tổ, khiến dân chúng lầm than, thật phụ lòng cha ông năm xưa. Nay khi thời thế thái bình thịnh trị, chúng lại giết hại bản quản triều đình, khiến lòng dân hoang mang. Trẫm đã nhiều laafn nhân nhượng, nhớ công Lê Thái Tổ năm xưa, nhưng càng như vậy, chúng càng lấn tới. Trẫm nhìn dân chúng kêu than mà như bị cắt từng khúc ruột, quyết không nhân nhượng nữa.

Nay mệnh Lê Quang Đại cùng Ngô Thì Nhậm phối hợp điều tra, đưa hung thủ quy án, để cáo phó với Phạm Văn, Phạm Lượng cùng Lac Bất...... đồng thời Hồ Công Thuyên phối hợp giới nghiêm Trấn Sơn Nam thượng để điều tra. Lần này do đích thân trẫm chủ trì.

Đảy thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân, Trẫm quyết không để cho dân chúng khổ đau hơn nữa.

Khâm thử."

Chiếu chỉ đọc xong, Nguyễn Huệ nhìn toàn thể quan viên nói:

" Các khanh ai có ý kiến không."

Phía dưới xôn xao nhưng nhanh chóng yên tĩnh, quan viên đồng thanh hô:

" Chúng thần không ý kiến, bệ hạ anh minh."

" Được. Vậy Ngô Thì Nhậm, Lê Quang Đại cùng Hồ Công Thuyên đâu, tiếp chỉ."

" Vâng." Cả ba cùng quỳ xuống, tiếp lấy thánh chỉ.

...........

Trong khi đó, trong căn nhà làng Đại, Nguyễn Toản đang trích từng phần nhỏ thứ bột mầu trắng, trộn lẫn với thóc, đưa đến mười con gá khác biệt được nhốt trong lồng.

Không lâu, những con gà lần lượt lắc lư rồi ngã quật, Nguyễn Toản gật đầu, bảo Phảm Hổ:

" Ngươi đem người mổ chúng ra cho ta."

" Vâng."

Lúc sau, mười con gà đã được phay gọn, xuất hiện trước mặt, Nguyễn Toản suy tư, rồi cười lớn:

" Ngây thơ rồi, ngươi đem chúng chôn đi."

" Vâng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »