Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 30
Mượn rượu

❊ ❊ ❊

Hô Diên Khánh, tiệc rượu bày đầy đủ, hai hàng cung nữ đứng hai bên, thấy hai người tiến đến, nhịp nhàng tâu:

" Tham kiến bệ hạ, tham kiến vương gia."

Nguyễn Huệ gật đầu, nói:

" Tất cả lui ra đi, lúc nào ta gọi thì tiến vào."

" Vâng."

Rồi lần lượt đi ra, lúc này còn hai người, Nguyễn Huệ nói:

" Tiệc rượu đơn sơ, mong đệ bỏ quá. Haha."

Nguyễn Toản cười, ngồi xuống.

Hai người vừa uống rượu vừa hàn huyên trời đất, khi cả hai đã dần ngấm hơi men, Nguyễn Toản ngà ngà say nói:

" Huynh tin nếu không có đệ, thì trong 5 năm nữa huynh sẽ thua Nguyễn Ánh không??"

Nguyễn Huệ nghe vậy cười lớn:

" Haha.Haha. Đệ đang nói chuyện cười giữa ban ngày ư. Haha. Đau bụng quá. Haha. Đệ say rồi?"

Nguyễn Toản nghe thế cũng cười lớn:

" Haha. Đệ còn tỉnh lắm, chút này bõ bèn chi. Đệ chỉ cần hỏi huynh một câu này, thì huynh biết đệ nói đúng hay sai thôi.

Giờ huynh biết Nguyễn Ánh đang như thế nào không."

" Xời, tên đó đang u oa với tên " cha nuôi" Rama I chứ đâu, mẹ, lũ giặc cỏ rước voi rầy mả tổ." Nguyễn Huệ khinh bỉ đáp.

Nguyễn Toản nghe xong, lắc đầu:

" Không phải, huynh nghe được tin tức này từ ai, chuyện Nguyễn Ánh lu loa bên đó phải từ năm trước rồi. Giờ đánh chiếm xong Gia định và đang củng cố quân đội."

Nghe vậy, Nguyễn Huệ văng tục:

" Mẹ, lũ vô dụng, không biết hoàng huynh nghĩ gì mà việc lớn như vậy không báo. Mẹ, thả nuôi chúng như vậy, không há nuôi ong tay áo." Vừa nói vừa đập bàn tức tối.

Nguyễn Toản cười:

" Lỗi này không trách được, tên Nguyễn Ánh lần này nhờ bọn Tây lông, vũ khí vượt trội, quân của hoàng huynh tuy tinh nhưng lâu không đánh lên thua mất Gia Định cũng là may. Nhưng phải nhanh chóng chiếm lại, tránh để tên đó có thời cơ khôi phục.

Chuyện này đã cảnh báo việc năm bắt thông tin của huynh quá trễ, chậm nữa là nguy hiểm rồi."

Nguyễn Huệ nghe vậy, gật đầu, xoa xoa thái dương, đáp:

" chuyện thông tin ta phải xem xét, từ vùng Hải Vẩn vào, để tránh gây hiềm khích với hoàng huynh, ta cũng không dám sắp xếp người. Đệ cũng biết đó, hoàng huynh tuy đa mưu, nhưng có phần bảo thủ và cầu an. Nếu biết được người của ta thì dễ lại sinh ra anh em bất hoà. Năm Đinh Mùi(1787) vẫn khó mà quên, thật hổ thẹn, để người ngoài cười chê."

" Vậy huynh nghe ngóng tin đó từ ai, Vũ Văn Nhậm ư?" Nguyễn Toản hỏi.

" Đúng. Dù sao Nhậm cũng là con rể hoàng huynh, nên hỏi han thì cũng thuận tiện. Nhưng kẻ này vẫn khó thuần, nên cũng không tin được. Ta đang tính đánh xong họ Lê rồi bắt đầu tính mặt Nam."

Nguyễn Toản gật đầu, hỏi:

" Huynh biết cái danh hiệu Ngũ hổ tướng Gia Định chứ?"

" Biết. Đó chả qua là cái danh hão mà Nguyễn Ánh tự xưng. Nhưng đó cũng là kẻ có thực tài, so với thất tướng của huynh thì có 2 kẻ đáng để coi trọng. Tiếc là huynh không thể sử dụng. Tiếc thay." Rồi thở dài thườn thượt.

" Ba kẻ đó chả nhẽ là Nguyễn Văn Trương và Nguyễn Huỳnh Đức ư."

Nguyễn Huệ lắc đầu:

" Nguyễn Huỳnh Đức tuy võ công cao nhưng chỉ là kẻ mãng phu, so với Trần Quang Diệu còn thua một tay. Tuy coi trọng nhưng không đến nỗi tiếc nuối. Nếu không thì đã không thả hổ về rừng. Còn Nguyễn Văn Trương là 1 trong hai kẻ đó, tài thao lược hải quân xuất quỷ nhập thần, trước chỉ với lượng tầu ít ỏi mà vẫn có thể chống cự và trốn thoát, cho bọ Phù, Thất đuổi bắt mà không thành. Kẻ đó là người đáng sợ, chưa diệt được, huynh cũng khó an lòng.

Người thứ hai là Lê Văn Duyệt, đệ nghe chứ?"

" Đệ biết, nhưng so với Nguyễn Huỳnh Đức thì hắn cũng là kẻ mãng phu, ít học, cớ sao huynh lại coi trọng."

Nguyễn Huệ cười: " Đệ sai rồi, đừng nghĩ Lê Văn Duyệt chỉ là kẻ mãng phu, hắn cũng có tài bố trận và luyện binh rất dị. Cùng việc khôn khéo vỗ về dân chúng, mới khiến cho Nguyễn Ánh hết sức coi trọng và đối đãi ngang hàng như huynh đệ. Nhà Nguyễn thì kẻ đó là đáng sợ và nguy hiểm hơn cả chúa công của hắn."

Nguyễn Toản nghe vậy, gật đầu, suy nghĩ chốc lát, nhìn Nguyễn Huệ:

" Vậy Thất tướng của huynh, ai là kẻ đáng tin cẩn nhất."

Nghe vậy, Nguyễn Huệ trầm tư:

" Nếu nói về dù chết cũng chết vì nhà Tây Sơn cho dù có sau này có ra sao thì chỉ có Võ Văn Dũng, Võ Đình Tú, Trần Quang Diệu cùng Lê Văn Hưng. Còn Trần Văn Tuyết, Lý Văn Bưu, Nguyễn Văn Lộc thì khó nói, cả ba kẻ có tài nhưng chỉ phục kẻ mạnh hơn và vì dân chúng, nếu không vì dân thì dù có là ta, ba kẻ cũng quay đầu làm phản, nếu xử lí tốt là mãnh hổ còn sai lầm thì không khác nuôi cò cò mổ mắt.

Mà đệ hỏi vậy làm chi?"

" À. Đệ biết huynh cũng sắp trở về phú xuân, Thăng long sẽ giao lại cho kẻ khác, đệ cả gan xin huynh một vị tướng ở lại để cùng đệ thử nghiệm cách xây dựng quân đội mới xem."

" Haha. Được thôi, ta cũng đang tính để lại 1 người đem quân đânh nhà Lê, nếu đệ muốn thì có thể dùng nhà Lê luyện binh cũng được."

" Haha. Cảm ơn huynh. Uống nào."

Xong xuôi, cả hai thoải mái tâm trí, uống rượu thật sâu, Nguyễn Toản sau thời gian mệt mỏi uổng thật nhiều, cả người bất tỉnh nhân sự.

Lúc này Nguyễn Huệ dù hơi chóng mặt, dựa lưng vào bàn, nhìn Ngô Thì Nhậm bảo:

" sai người hầu hạ thật tốt. Sau này nhìn thấy Nguyễn Toản cũng nhue nhìn thấy ta. Việc này liên hệ cơ mật. Ngươi phải biết như thế nào rồi đó."

" Vâng. Để hạ thần, sai người đi xử lí."

" nhanh ngọn, ta cần sáng mai có kết quả

" vâng bệ hạ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »