Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 60
Gặp lại

❊ ❊ ❊

Mọi người đi ra, bên ngoài đã ngồi sẵn một cậu thanh niên, người nhễ nhãi mồ hôi càng tô điểm thêm nét khoẻ khoắn. Nguyễn Toản khẽ mỉm cười, gật đầu, cả bốn người ngồi xuống.

Bàn bên cạnh, Trần Tài cũng trông lại, khi nhìn thấy ba người ngoại quốc, mắt sáng bừng, phân vân một lúc, đứng dậy, tiến lại phía Shole:

" Good morning. I am Tài. You are ? ( Chào buổi sáng tốt lành. Tôi là Tài, còn bạn?)

Rồi bàn tay cũng đưa ra.

Shole lúc đầu hơi sững sờ, cũng giơ tay:

" Good moring. Please nice to see you. I am Shole.

( Chào buổi sáng, rất vui được gặp bạn. Tôi tên là Shole.)

" So i am. Where are you from?." ( Tôi cũng vậy. Bạn đến từ đâu

" I come from England." ( Tôi đến từ nước anh )

" welcome to Eastern Lào. How are you." ( Chào mừng bạn đến Đông Lào. Bạn có khoẻ không.)

" I am fine. Thanks." ( Tôi khoẻ, cảm ơn bạn

" You are welcome." ( Không có gì.)

Sau đó, Trần Tài gãi đầu gượng ngùng. Shole thì quay sang, nhìn sang Nguyễn Toản rồi cười rộ. Nhìn vẻ mặt bối rối của Trần Tài, đáp lại bằng giọng tiếng việt:

" bạn nói tiếng anh đã rất tốt. Mới học mà bạn nói được thật nhiều. Xin lỗi vì hành động vừa rồi, tôi cười bởi vì đoạn biên soạn hội thoại đó là do tôi viết. Khi nghe lại, tôi bỗng bất chi bất giác buồn cười. Mong bạn thông cảm."

Nghe được Shole trả lời dõng dạc bằng tiếng Việt, Trần Tài cũng bớt ngượng ngùng, ngạc nhiên:

" Bạn nói tiếng việt thật tốt. Chắc đã ở nước tôi thật lâu." Bỗng nhớ đến gì, sắc mặt ngạc nhiên, chuyển sang mừng rỡ:

" Bạn nói bạn biên soạn chúng. Bạn chính là Shole Cornwallis , nghe danh bạn từ lâu, thật hân hạnh gặp mặt."

Nghe Trần Tài nói vậy, Shole cũng tò mò:

" Bạn đã nghe về tôi ư, có thể nói xem được không."

Trần Tài cũng gật gật đầu, bắt đầu kể. Mẩu chuyện về Shole là câu chuyện Nguyễn Toản phóng tác dựa vào thực tế, thể hiện tình bạn giữa hai nước, được giàng dậy ban đầu trong khi giới thiệu về sách, trong đó có nhắc tới Humboldt, Wellington.

Ba người nghe xong, biết là tác phẩm của Nguyễn Toản cũng cười lớn, vô cùng thích thú.

Lúc này, Trần Lão cũng bưng ra bốn tô phở, nhìn mọi người vui vê, cười:

" Dù ai đi ngược về xuôi/ Đố ai quên được Phở người Thăng Long. Còn nóng mọi người ăn cho ngon."

Mọi người gật đầu, Shole ở lâu cũng quen thuộc cầm đũa, gắp măng, ăn vô cùng chuyên nghiệp.

Đung bữa xong, Trần Tài chắp tay:

" Tiểu đệ đi trước có việc. Hẹn gặp các huynh sau."

Shole cười:

" Cho ta gửi lời hỏi thăm thầy giáo ngươi nha."

" Sẵn sàng."

Lúc sau, bốn người cũng dùng xong, lên trên lâu thay đồ, rồi bắt đầu vào cung.

..........

Bốn người vừa đến phía ngoài cung, một người chậm rãi tiến đến, Nguyễn Toản nhìn thấy, cười:

" Ngô lão buổi sáng khoẻ mạnh, rồi quay sang Shole và mọi người giới thiệu về Ngô Thì Nhậm.

Ngô Thì Nhậm chấp tay:

" Vương gia khách khí. " nhìn đám người Shole tiếp:

" Bệ hạ chúng tôi hôm qua xem sao trời, biết rằng hôm nay quý nhân sẽ đến. Nên để cho lão đứng trước đợi. Bệ hạ đang bận việc, trước hết để lão mang mọi người thăm quan một vòng tiện thể đợi."

" Vậy thật là làm phiền Ngô lão." Shole khẽ áy náy nói.

" Haha. Không có gì. Mọi người đến là khách."

Ba người Shole gật đầu lần lượt đi theo Ngô Thì Nhậm tiến vào.

.............

Hoàng cung so với lần, Nguyễn Toản đến lúc trước, không quá khác lạ, số cấm binh đi lại từng hàng ngay ngắn, cho cảm giác dù con muỗi cũng rất khó lọt.

Trải nghiệm xung quanh, Shole không ngừng xuýt xoa:

" Thật là rộng lớn, vĩ đại. Có lẽ đây là lần thứ hai tôi cảm thấy choáng ngợp như vậy."

" Thật đúng. Chỉ có Cung điện Buckingham có thể so sánh." Wellington nói.

Humboldt gật gù:

" Nơi đây tuy rộng thật, nhưng chưa phải là nhất, tôi nghe anh trai nói, bọn người Trung còn rộng hơn."

" Đúng. Sự rộng lớn thì nhân dân càng khổ để xây dựng. Chỉ cần vừa đủ là được." Nguyễn Toản đáp.

........

Ba người vừa đi vừa bàn tán, lúc sau đến điện Sùng Uyên, Nguyễn Toản đứng dậy đơm trà cho mọi người.

Không lâu, Nguyễn Huệ cũng bãi triều, vừa đi ra, Ngô Thì Nhậm tiến đến:

" Thưa bệ hạ, Vương gia cùng mọi người đã đến."

" Ừm." Nguyễn Huệ khẽ gật, gương mặt khẽ đăm chiêu.

Thấy vậy, Ngô Thì Nhậm khẽ hỏi:

" Thần quan sát sắc mặt bệ hạ có chút ưu phiền. Không biết là chuyện gì ạ."

" Lũ Nguyễn Ánh lại kéo quân lên Phan Rí, Bình Thuận, e rằng không lâu sẽ đe dọa Quy Nhơn. Hoàng huynh vừa cho người đem thư ra nói, hi vọng ta cho người vào tiếp viện. Mà trên thư nói, có lẽ Nguyễn Ánh đã phát triển lượng quân kha khá. Hazzz."

Nghe vậy, Ngô Thì Nhậm khẽ giật mình:

" Đúng là cỏ nhổ không tận gốc thì suốt ngày gây hại. Thần nghĩ muốn điều binh trước phải cho người vào nắm rõ tình hình, bởi mới yên mạn Bắc, chúng ta trước hết phải cho quân chiếm đóng duy trì một thời gian, cho thật yên, giờ không thể đem quân đánh tiếp được."

" Ừm. Đó cũng là nỗi đau đầu của ta. Mà khi khác bàn sau. Nguyễn Toản đến cũng khiến ta yên lòng. Giờ chúng ta đi gặp."

" Vâng."

.............

Xua tan vẻ mệt nhọc, Nguyễn Huệ khẽ nở nụ cười thật tươi, tiến vào:

" Haha. Đệ đã đến. Có cả khác quý nữa, ta đợi thật lâu."

Ba người Shole nghe tiếng quay lại, chắp tay:

" Xin được tham kiến bệ hạ.Chúc bệ hạ phúc như đông hải, thọ tỉ nam sơn."

Ba người nói xong ngẩng đầu, ngớ người. Nguyễn Toản vừa uống xong ngụm trà, quay lại:

" Đệ cũng vậy. Thật nhớ huynh."

Quay ra nhìn mặt ba người Shole càng cười lớn:

" Haha."

Nguyễn Huệ thấy vậy cũng cười theo.

Wellington nghe vậy, hỏi lại:

" Huynh chính là hoàng đế Tây Sơn."

" Đúng. Ta từng nói cho đệ nghe rồi mà."

Nghe vậy, Wellington cười khổ:

" Đúng là xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Người mà bọn đệ gặp lại là huynh. Haha."

Shole cùng Humboldt cũng cường khổ theo.

Mọi người đã quen biết, nên nói chuyện vô cùng thoải mái.

.........

Bỗng lúc này, Tiểu Quế Tử khẽ chạy vào, nói nhỉ vào tai, Nguyễn Huệ khẽ gật đầu:

" Ngươi cho hắn vào luôn đi."

Được lệnh, Tiểu Quê Tử đi ra, lúc sau đu vào là một người đầy mình xăm trổ, người để trần.

Shole đang cười nói, quay lại, khi nhìn thấy người đó, thảng thốt:

" Là ngươi."

" Là ngươi." Người kia cũng thảng thốt không kém.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »