Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 48
Gặp lại

❊ ❊ ❊

Không lâu, Nguyễn Toản xuất hiện trong trang phục kì lạ.

Chân đi ủng dài, đầu đội mũ, quần dài, mặc áo khoác và gi lê đuôi én , cổ âo sơ mi được dựng lên kết hợp cùng khăn quàng. Nhìn tổng thế không khác mấy so với trang phục châu Âu bây giờ.

Để chuẩn bị bộ quần áo, thể hiện sự tiếp đãi trịnh trọng với Shole Cornwallis hay nói xa hơn là nước Anh cùng Đông Ấn Anh, Nguyễn Toản cũng phí rất nhiều công sức, bởi Nguyễn Toản biết đây là bước quan trọng trong kế hoạch của mình.

Không ai ngây thơ khi tin rằng, chỉ ơn cứu mạng có thể nhận được lợi ích to lớn khi phong trào Khải mộng đang lan tràn bao phủ Châu Âu. Khi những thứ cảm xúc được gạt bỏ, thay vào đó là sự lý tính, khoa học được nhấn mạnh.

Nhìn thấy Nguyễn Toản trong trang phục kì quái, mọi người chỉ ngước nhìn đôi chút, cũng không lấy làm lạ. Bởi so với những thứ kì lạ Nguyễn Toản làm thì thật chả đáng là bao.

Nguyễn Toản cưỡi ngựa đi trước, phía sau là hơn 10 xe ngựa khác, được thiết kế đơn giản như xích lô bây giờ, nghế ngồi được lót đệm dầy, phù hợp với vóc dáng người châu Âu. Ngoài ra còn có hơn 100 người lính xếp thành hai hàng chầm chậm đuổi theo.

Đoàn người nhanh chóng thu hút được sự chú ý của người đi đường, hơn 1 canh giờ sau, mọi người đã đến Phố Hiến.

Ra hiệu cho mọi người dừng lại, Nguyễn Toản một mình đi đến khách điếm Phố Hiến. Nơi đoàn người Shole được Nguyễn Long đón tiếp.

......

Cùng Shole lênh đênh trên biển 2 tháng, Nguyễn Lam cũng hiểu đôi chút tiếng anh, vừa nghe Nguyễn Long nói vừa thuật lại cùng Shole. Đoàn người hơn 10 người trò chuyện khá vui vẻ.

Nguyễn Toản bước vào, Shole nhanh chóng nhận ra, hai người ôm chầm lấy nhau, hôn nhẹ lên má, Nguyễn Toản cười:

" Nice to meet you." ( Rất vui được gặp lại bạn.)

Shole cũng nhẹ nhàng đáp lại:

" Thanks. Me too." ( Cảm ơn. Tôi cũng vậy.)

Rồi quay sang những người đi cùng, lần lượt giới thiệu, Nguyễn Toản lần lượt bắt tay chào hỏi mọi người, họ chủ yếu là nhuẽng người bạn của Shole, ngoài ra có 5 người là những tên nhân công trên tầu Đông Ấn Anh, được Shole mang đến theo lời nhờ vả trước đó của Nguyễn Toản. Lúc này, Nguyễn Toản không quan tâm những người đó, mà đang chăm chú vào hai người, mà chỉ nghe tến, đã khiến Nguyễn Toản trong lòng mãnh liệt sung sướng.

Thứ nhất là Alexander von Humboldt, bất kì ai từng nghe tới Lý thuyết tiến hóa của Darwin, sau đó đi tìm hiểu về Charles Darwin hẳn sẽ không xa lạ với cái tên này, khi von Humboldt là một trong những nổi tiếng nhất châu Âu đầu thế kỉ 18, đồng thời là em trai của Bộ trưởng giáo dục Phổ Wilhelm von Humboldt. Nhưng trước mắt Nguyễn Toản bây giờ chỉ là một người trẻ tuổi, là bạn rất thân của Shole, đang ra ngoài nghỉ ngơi trước khi bắt đầu theo học Đại học Göttingen - một trong những đại học nổi tiếng nhất bấy giờ.

Người thứ hai là Wellington, bất kì ai có lẽ chỉ đọc đôi chút về lịch sử châu Âu giai đoạn này cũng có thể biết, người đích thân đánh bại Napoléon Bonaparte chỉ huy trong trận Waterloo lịch sử, kẻ ra đòn chốt hạ tiêu diệt chế độ độc tài của Napoléon. Mọi chuyện đó sau này, bây giờ Wellington là gã trai 20 tuổi, nổi loạn, đầu nhuộm vàng, một kẻ ăn chơi xa sỉ, cờ bạc, rượu chè, bị mẹ ông gửi vào phục vụ trong quân đội, với câu nói: "Tôi có thể làm gì với Arthur?". Đang trốn ra ngoài sau khi được Shole rủ rê và kể về một loại rượu ngon.

Vừa ngồi xuống, Wellington đã hỏi:

" Nghe Shole nói, ngươi có rượu ngon ư? Có không ta uống thử."

Nghe thế, Shole giật mình, cười trừ với Nguyễn Toản:

" Toản thông cảm, Wellington có chút ham rượu, tính tình thẳng thắn."

" Haha. Không sao." Nguyễn Toản cười, trong lòng vui mừng, bởi Nguyễn Toản cũng đang tìm cách rút ngắn khoảng cách. Rồi cầm bình rượu bên người, nhìn Wellington nói:

" Còn nửa bình, cậu uống tạm, nếu thích hôm nào ta đưa thêm."

Wellington không khách khí, cầm cả bầu rượu mà nốc, lúc sau, vỗ đùi:

" Ngon, tuyệt, uống mà cảm thấy lâng lâng, bồng bềnh, trôi giữa hương men và hương nếp hòa vào nhau."

" Haha. Nếu cậu thích thì về làng tôi sẽ đưa thêm."

" Cảm ơn." Nói xong Wellington ngấm dần hơi rượu, nằm ngất lịm.

Shole thấy vậy cười:

" Đúng là. Cứ phải tỏ ra bất cần làm gì. Hazzz." rồi nói lảng sang chuyện khác.

Mọi người tiếp tục hàm huyên, Nguyễn Toản cũng hiểu vì sao có sự chậm trễ.

Chia tay Nguyễn Toản, Shole cùng Nguyễn Lam đi được hai ngày thì gặp bão, mọi người hốt hoảng tránh đi, nhưng cũng lạc đường. Sau đó bị bọn hải tặc bắt giữ. Sau khi bị lục soát hết đồ đạc thì bị trói lại, hai người bị bỏ đói mấy ngày, rồi bị bắt đi khuân vác. Cuộc sống cứ như vậy tiếp diễn cho đến một đêm.

Sau ngày dài mệt nhọc, Shole cùng Nguyễn Lam đang ngồi bàn bạc cách bỏ trốn thì một tên mặt thẹo, dáng vẻ hung dữ, cầm một tấm lệnh bài tiến đến, hỏi:

" Tấm lệnh bài này là của ai?"

Nguyễn Lam bình tĩnh đáp:

" Là của ta."

Trịnh Thất tiếp:

" Các ngươi có nó từ đâu."

" Công tử nhà ta đưa, nó là lệnh bài của Hoàng đế Quang Trung tặng cho công tử nhà ta."

" Hừm." Nghe vậy, Trịnh Thất suy nghĩ thật lâu.

.......

Nhớ ngày đó, khi Trịnh Thất đang bị hải quân nhà Thanh truy đuổi, cạn kiệt lương khô, cả đội quân còn chưa đến 10 người, thì một người mắt sáng như đuốc, cả người toả ra khí thế hơn người, tiến đến, nói:

" Ta biết chuyện của ngươi, chúng ta cùng mụv đích nhưng ta trong tối mà ngươi ngoài sáng, chi bằng ngươi theo ta, cùng nhau hoàn thành tâm nguyện."

Nghe vậy, Trịnh Thất nhớ lại, cảnh vợ con bị giết hại, những người anh em ngã xuống, gật đầu:

" Được, nhưng ngươi cần ta làm gì."

" Đơn giản, ta cung cấp binh khí và lương thực, ngươi làm điều mình muốn. Ngoài ra, ngươi không làm hại, an nguy đến nhân dân của ta, tất cả đều có thể."

" Vậy ngươi là Nguyễn Huệ."

Bóng người đó không xác nhận chỉ đưa ra một tấm lệnh bài và nói:

" Có những chuyện không lên nói ra thì tốt hơn. Đây là tấm lệnh bài, khi nào ngươi cần gặp ta thì cầm nó đến Phú Xuân. Nên nhớ ta nâng ngươi được thì cũng hạ ngươi được."

Rồi quay người đi, hôm sau, thật nhiều binh khí và lương thực được chuyển đến. Trịnh Thất từ đó bắt đầu gây dựng lại.

........

Trịnh Thất có thể lựa chọn giết hai người, nhưng dù là hải tặc nhưng hắn cũng mang trong người chữ tín. Nên khi phát hiện lệnh bài, Trịnh Thất mới vội vã như vậy. Lúc sau, Trịnh Thất nở nụ cười:

" Thật thất lễ, do có sự hiểu lầm, Trịnh Thất xin thay mặt huynh đệ nhận lỗi. "

Sau đó cả Shole và Nguyễn Lam được tiếp đãi nồng hậu, Trịnh Thất còn đưa tặng một thuyền cùng hơn 10 người hộ tống.

Shole cùng Nguyễn Lam cuối cùng đến Đài Loan nơi Đông Ấn Anh đang dừng lại, với quyền hạn của mình, Shole cũng xin được một tầu hơi nước để quay trở lại, đồng thời còn trang bị thêm vũ khí, la bàn..... nên mọi người quay về rất nhanh.

....

Nghe Shole kể, Nguyễn Toản lộ ra khiếp sợ, sau đó là may mắn, thở phào:

" Tạ ơn đức chúa phù hộ bạn."

" Đúng đúng, cảm ơn đức chúa." shole thành kính nói.

" Cũng muộn rồi, mọi người cùng quay về nhà tôi nghỉ ngơi."

" Được."

.......

Ra ngoài, nhìn đoàn người, ngựa, Shole kinh ngạc:

" Toản, mới hai tháng mà bạn phất nhanh nghê."

" Haha, gặp thời thôi."

" Nghế thật êm, tặng tôi một vái nhé."

" Ok luôn."

Đoàn người chậm rãi quay về làng Đại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »