Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5030 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 96
Kế hoạch A(3)

❊ ❊ ❊

Mấy ngày tiếp theo, Kinh thành trở lên u buồn. Những cơn mưa tí tách giăng khắp nối. Dòng người phía trước Cầu Hiền Các biến mất.

Bên trong cũng trở lên vắng lặng bởi sau tiệc rượu hôm trước, rất nhiều người nhận thấy tài không bằng đã rời đi.

Bên trong ngoài Vương Liễn, Trường An tứ tài chỉ còn 5 người nữa. Tất cả đang ngồi với nhau, đợi chờ vòng thi đầu tiên.

............

Một phủ đệ xa hoa.

Ngô Thị Vinh Hoa đứng tựa mình bên hiên cửa, thở dài:

" Một mình lặng lẽ tựa hiên mây

Sông thu sương khói lạnh thân gầy

Gió thổi tơi bời, người chưa thấy! “

Ngọc Hân nghe muội muội than thở, lắc đầu:

“ Muội định đem hạnh phúc cả đời mình ra làm trò đùa như vậy ư? Biết đâu hắn đã đến? Muội thật ngốc.”

Vinh Hoa cười cười:

“ Khi yêu, mấy ai đủ tỉnh táo nữa. Hi vọng chàng sẽ đến.”

Nghe vậy Ngọc Hân chỉ biết lắc fđầu.

............

Mưa ngớt, mười người dưới sự hướng dẫn của gia đinh, mọi người tiến vào một biệt viện nằm ở phía cuối Cầu Hiền Các. Hộ vệ canh phòng vô cùng nghiêm ngặt, tất cả phải khám xét không mang vũ khí mới được tiến vào. Xong xuôi, mọi người ngồi xuống xung quanh một bàn trà lớn.

Tên gia đình chạy đi hỏi thăm, sau đó khom người:

" Mọi người đợi chút. Tiểu thư ra ngay bây giờ."

................

Không lâu, rèm được kéo lên, Vinh Hoa chậm rãi đi ra, dù trang điểm nhẹ nhưng không thể che đi vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, khiến hầu hết tất cả đều hồn xiêu phách lạc.

Vinh Hoa khẽ thu hết vào tầm mắt, không quan sát thấy bóng hình đó, trong lòng buồn rầu, chậm rãi mở miệng:

“ Tiểu nữ là Ngô Thị Vinh Hoa, luôn hâm mộ những người tài hoa, nay mạo phép xin tổ chức hội thơ. Muốn mong tìm được lang quân như ý.

Mọi người ở đây, đều là những kẻ có tài hoa. Tiểu nữ kính mong, mọi người sẽ giúp tiểu nữ hoàn thành tâm nguyện.”

“ Ba ba.” Hàng loạt tiếng vỗ tay vang lên.

Đợi tiếng vỗ tay ngừng, Vinh Hoa mỉm cười, tiếp:

“ Hôm nay tiểu nữ rất vinh hạnh, mời được Triệu đại nhân đến làm ban giám khảo. Hi vọng cuộc thi sẽ công bằng nhất, mọi người có ý kiến không ạ.”

“ Không.”

“ Có Triệu đại nhân ở đây, ai dám ý kiến chứ.”

“ Đúng. Đúng.” Các sĩ tử nhao nhao đáp.

..........

............

“ Vậy Tiểu nữ xin phép được lùi vào trong.” nói xong Vinh Hoa lui vào trong.

Ngọc Hân trông thấy săc mặt Vinh Hoa buồn, đoán chắc người đó không đến,tiến đến an ủi. Thật lâu, Vinh Hoa than thở:

" Không làm được như Diệu Huyền thì học theo Huyền Chân(*)."

Sau đó quay ra nói với Ngọc Hân:

" Tỷ nói với Triệu đại nhân làm cách đối đáp nhanh, sàng chọn lấy ba người. Đằng nào cũng vậy."

Biết không thể khuyên nhủ, Ngọc Hân gật đầu:

" Ừm."

........

Lúc sau, Triệu Đình Tiệp đi ra, nhìn mọi người nói:

“ Nam nhân thi vị nhất khi được uống rượu, ngâm thơ. Ta sẽ đưa ra 10 vế đối, ai đáp được và nghi ra trong vòng một chén rượu thì vào vòng tiếp theo, không thì coi như bị loại. Mọi người hiểu chứ?"

" Hiểu." Tuy ngờ vực, nhưng không ai thể hiện ra, sợ người khác chê cười, đồng thanh đáp.

Nhìn vậy, Triệu Đình Tiệp cười, chậm rãi phát bài

5p sau, khi chén rượu đặt xuống, mọi người đều đặt bút, nhiều người thở dài, lật ra để mục lại vô cùng tương tự:

“ Con bò/cạp con bò cạp, con bò cạp không cạp con bò.”

Nhưng chỉ có ba người đáp hoàn chỉnh, còn lại đều được nửa, trong đó ấn tượng nhất là Đoàn Trác Luân, mọi người đều trầm trồ:

“ Con hổ /mang con hổ mang,con hổ mang không mang con hổ.”

Triệu Đình Tiệp lần lượt công bố người đi tiếp là Vương Liễn, Trác Luân, Bá Lân.

Sau đó nói:

“ Chúc mừng các ngươi đã vượt qua, mọi người sẽ được đi lên lầu hai đối đáp với Ngô tiểu thư . Hi vọng mọi người sẽ vượt qua.”

Rồi nhìn qua những người bị loại, tiếp:

“ Mọi người bị loại cũng không lên buồn rầu. Mọi người có thể cùng nhau, ngâm thơ đối đáp, thưởng thức rượu quý. Ngô gia sẽ cho đàn ca, múa hát đến phục vụ. Coi như đây là một cuộc dạp chơi.”

Rồi sau đó, tiếng chiêng chống vang lên, pháo hoa bắn lên rung trời, cùng lúc, một thảm đỏ được trải từ trên lầu hai xuống.

Dù bị loại, những những sĩ tử cũng nhiệt liệt chúc mừng người còn lại, hi vọng mọi người sẽ ôm được mỹ nhân về, một phong độ đầy thân sĩ.

.............

Ba người chậm rãi, bước lên lầu.

Vừa đi lên, đã thấy xuất hiện một bước bình phong, chỉ thừa một chỗ trống, vừa đúng một người đi qua, một bức hoành phi treo chữ:

“ Vũ vô kiềm tỏa, năng lưu khách.

(Mưa, dù không xích không khóa, cũng có thể giữ chân khách ở lại) ”

Bên trong, tiếng nói trong trẻo, ngọt lịm, vọng ra:

“ Các vị đến được đây, đều là kẻ tài trong kẻ tài. Nhìn cảnh mưa, tiểu nữ mạn phép được thử thách một chút. Mong các vị không chê cười.”

Lời vừa dứt, Trác Luân vội vàng, đáp:

“ Nguyệt hữu loan cung bất xạ nhân

(Trăng có cung loan mà không bắn người) “

Hai người Vương Liễn, Bá Lân cũng vội vàng, đáp lại, theo vòng tròn:

“ Phong bất cử sừ nại khiết sơn

(gió không phải cuốc bừa mà làm mòn cả núi.) ”

“Sắc bất ba đào, dị nịch nhân

(Sắc đẹp, dù chẳng phải sóng gió, cũng dễ làm cho người ta chìm đắm) “

……………

Ba ngừoi đọc xong, bức bình phong từ tử dịch chuyển, ba ngừoi chậm rãi đi vào.

Khác với bên ngoài, phía trong, khung cảnh đơn sơ nhưng vô cùng thoáng đãng, đầy đủ bút lông và giấy viết.

Xa xa, bóng dáng yêu kiều, đang tựa khẽ lan can. Thấy người đã vào, Vinh Hoa thở dài, rồi quay lại:

“ Cảm ơn, mọi người đã đến, mong chư vị ngồi thưởng thức trà mà tiểu nữ tự pha.”

Rồi chậm rãi, rót từng ly trà, mời, chậm rãi nói:

“ Ở đây đều là anh tài. Tiểu nữ mong mỗi người thử họa một bài thơ, tỏ ra ý chí của mình. Nếu Tiểu nữ thấy hợp, thì sẽ lựa chọn người đó.”

Vòng thi cuối, nên ai cũng trầm mặc, cau mày suy nghĩ một tứ thơ hấp dẫn nhất, đẹp nhất để chinh phục mỹ nhân, vì tất cả đều chỉ có một cơ hội duy nhất.

Một nén trà qua đi, ba người chậm rãi đọc:

Đoàn Trác Luân ngâm:

“ Làm trai phải lạ ở trên đời

Há để càn khôn tự chuyển rời

Trong khoảng trăm năm cần có tớ

Sau này muôn thủa há không ai? ”

Nguyễn Bá Lân:

“ Vòng trời đất dọc ngang, ngang dọc.

Nợ tang bồng vay trả, trả vay.

Chí làm trai Nam, Bắc, Đông, Tây,

Cho phỉ sức vẩy vùng trong bốn bể."

Vương Liên đáp:

" Hung tinh chiếu mạng, phải cam lòng

Ngoảnh mặt va đầu, lắm long đong

Nón rách che thân qua phố chợ

Thuyền hư chuyển rượu giữa muôn sông

Trợn mắt xem khinh nghìn lực sĩ

Cúi đầu làm ngựa các nhi đồng

Lầu con ẩn nấp nuôi chí lớn

Ngại gì xuân hạ với thu đông?"

Nghe xong, Vinh Hoa mỉm cười nhìn Bá Lân cùng Trác Luân nói:

" Hai vị thơ rất là tốt. Nhưng tiểu nữ xin được lựa chọn Vương Liễn huynh. Mong mọi người thông cảm."

Dù có buồn rầu, nhưng cả hai đều chắp tay:

" Không sao. " rồi cáo từ.

.............

Bên trong chỉ còn nàng và Vương Liên. Trước sự sững sờ của Vương Liễn, nàng nhanh chóng đặt dao kề cổ nói:

" Tuy ta chọn ngươi. Nhưng chỉ trên danh nghĩa."

Rồi nhét một viên thuốc vào miệng Vương Liễn nói:

" Đây là độc đan, không màu không vị. Vô pháp phá giải. Mỗi tháng một lần, sẽ phát tác, nếu ngươi ngoan ngoan thì ta cho thuốc giải mà chống cự. Nếu không thì..."

" Vâng." Nghe vậy, Vương Liễn run sợ đáp.

Dặn dò thêm lúc nữa, hai người đi ra, thấy Vinh Hoa e thẹn đi bên cạnh Vương Liễn, tất cả sĩ tử nghiến răng, trong lòng thoá moạ.

..........

Nguyễn Huệ cũng nhanh chóng nhận được tin, đọc xong không khỏi thở dài, lẩm bẩm:

" Nếu thành công, thì ơn đức của muội, đất nước sẽ khắc nghi."

P/s: (*) Huyền Trân công chúa (sinh năm 1287, mất 09 tháng 01 năm 1340), là công chúa đời nhà Trần, Hòa thân công chúa, là con gái của Trần Nhân Tông, em gái của Trần Anh Tông.

Năm 1306, Huyền Trân công chúa được gả cho Quốc vương Chiêm Thành là Chế Mân (tiếng Phạn: Jaya Sinhavarman III) để đổi lấy hai châu Ô, Lý (từ đèo Hải Vân, Thừa Thiên - Huế đến phía bắc Quảng Trị ngày nay).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »