Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 55
Kết thúc(1)

❊ ❊ ❊

Trần Quang Châu tưởng rằng Nguyễn Đình Giản một mệnh " ô hô ". Ngồi buồn chán nốc rượu thật say ngẫm nghĩ về những gì đã xảy ra, Trần Quang Châu không khỏi buồn rầu

...........

Hắn từng thi đỗ tiến sĩ được cử làm trấn thủ Kinh Bắc, khi nhà vua bỏ chạy không theo kịp, bèn phải trốn chui trốn lủi trong rừng rậm để tránh sự truy bắt của Tây Sơn

Trong một lđi săn, khi nhìn thấy một nhóm giặc phỉ đang bị quan binh truy đuổi. Sẵn lòng căm nghét, hắn ra tay tương trợ, sau đó hắn cùng bọn chúng kết nghĩa, bắt đầu xây dựng một đội quân lớn mạnh. Sau đó đội quân của hắn dần cónhững trận đánh khiến cho quan binh Tây Sơn hoảng sợ. Cuộc sống thoải mái bị phá vỡ trong một ngày mưa.

Khi đang rèn binh, thì một lão giả đầu đội mưa mà đến. Khi nhìn thấy lão giả, hắn vô cùng xúc động bởi lão giả chính là thầy dậy học năm xưa, người đã nâng đỡ hắn trên con đường làm quan, thượng thư bộ binh Nguyễn Đình Giản.

Hắn lấy lễ lớn nhất mà tiếp đãi, Nguyễn Đình Giản nhận lời, ở lại. Trong những cuộc nói chuyện, hắn cũng hiểu rõ thầy mình đang làm gì. Chính là mưu đồ xây dựng lại giang sơn nhà Lê, và khuyên nhủ hắn tham gia.

Cuộc sống đã quá thoải mái hiện nay, hắn cũng không muốn lao vào những cuộc chiến tranh, khi nghe thầy nói, hắn chỉ mỉm cười, khẽ đáp:

" Thầy cho con thời gian để con suy nghĩ thêm và hỏi những người anh em của mình."

Nguyễn Đình Giản nghe vậy gật đầu.

Hắn đã đem những điều Nguyễn Đình Giản nói ra với những huynh đệ của mình, không một ai từ chối, tất cả đều đồng thanh:

" Huynh làm như thế nào. Bọn đệ quyết theo."

Nhớ lại những gương mặt đầy kiên quyết, giờ đây xung quanh đều trống trơn, hắn không khỏi buồn.

Nếu như, nếu như.........

.........

Trần Quang Châu uống cạn chum rượu, cả người lảo đảo bước đi, bỗng một vệt sáng nhanh ngọn, Trần Quang Châu nhanh chóng phản xạ chốn tránh nhưng quá muộn. Cả người nằm xuống, đôi mắt trợn tròn.

..........

Nhìn xác người trợn tròn mắt, Nguyễn Long lấy tay, vuốt vuốt đôi mắt nhắm lại, thở dài:

" Lên đường may mắn."

.........

Sàn sớm hôm sau, cả doanh trại quân Lê trở lên hỗn loạn.

Sau trận thua đau hôm qua, binh lính đã vô cùng khủng hoảng lại trở lên khủng hoảng hơn, khi sáng sớm, đập vào mắt tất cả là hình ảnh tướng quân treo cổ trước của doanh. Tất cả run sợ, nhiều binh lính bắt đầu đào ngũ chạy trốn. Trong doanh trướng, Nguyễn Đình Giản nghe tin, gầm lên:

" Không, không........"

Trong tình cảmh hỗn loạn đó, tất cả không biết đó chỉ mới là bắt đầu.

Trong những hang sâu dưới lòng đất, những bóng áo đen vẫn miệt mài đào và đào.

...........

Ban đêm, Nguyễn Đình Giản cho người tăng cường canh gác, tránh việc bị dạ tập ban đêm.

Nhưng trời tính không bằng người tính, dù đề phóng 4 phương, 8 hướng, không ai ngờ được, đúng giờ tí, những bóng áo đen như những con ma đội mồ sống dậy, xông vào chém diệt, bên ngoài tiếng la hét rung trời.

Biết tình huống nguy cấp, với sự chuẩn bị từ trước, Nguyễn Đình Giản dứt khoát bỏ lại quân lính, dưới sự bảo vệ của thân binh trốn thoát.

Nhưng vừa đi được không bao xa. Từ trong những lùm cây, những tên áo đen bay ra, Nguyễn Đình Giản cùng đoàn người chật vật chống đỡ. Bỗng chốc một mũi tên sắc nhọn xé rách màn đêm mà đâm thẳng vào tim, Nguyễn Đình Giản dần ngã cuống, xung quanh chỉ toàn là những tiếng la hét sợ hãi của binh lính. Đến lúc này, Nguyễn Đình Giản mới nở một nụ cười, nụ cười của sự giải thoát.

.........

Đến chính lúc này, nguy cơ đã được giải quyết, tất cả đều thở phào. Nguyễn Toản cũng sai người viết thư đưa cho Nguyễn Huệ.

Sáng hôm sau, cả làng Đại chìm trong không khí tang thương, từ già trẻ gái trai, tất cả đều đeo khăn trắng, sự im ắng đến khác thường.

Bẩy tiếng chuông từ chùa Nai vang lên trầm bổng vang lên, lan ra, mọi người đồng loạt quỳ xuống nhìn về từ đường chi chít bài vị của những người đã anh dũng trong cuộc chiến đấu, cảm tạ những người đã hi sinh.

Tất cả không một tiếng động, chỉ có tiếng chuông chùa, tiếng gõ mõ tụng kinh siêu thoát, bắt đầu tùe Nguyễn Toản, mọi người lần lượt tiến vào thắp hương.

...........

Hoạt động liên tục diễn ra ba ngày, sau đó mọi thứ dần khôi phục bình thường.

Chỉ khác biệt là ở giữa làng mọc lên từ đường nơi thờ bài vị các vị anh hùng.

..........

Thăng long, Nguyễn Huệ sau khi nhận được tin thì vui mừng khôn xiết, đem tin chiến thắng lan toản khắp mọi nơi.

.......

Tin tức mang đến sĩ khí vô cùng to lớn, quân đội triều đình cũng tăng cường càn quét, nhiều thành trì sạch bóng quân phản loạn.

Đến ngày thứ 20, cả ba nghĩa quân đã tụ hợp ở châu Bảo Lạc, trấn Tuyên Quang, chuẩn bị tiến đánh trận cuối cùng nhằm tiêu diệt quân địch.

.........

Đồn Cao Bằng, Lê Duy Chỉ cả người hốt hoảng, nhìn Nguyễn Huy Túc nói:

" Đã liên lạc được với Thượng thư chưa. Tình hình như thế nào."

Nguyễn Huy Túc nghe vậy, cúi đầu, Lê Duy Chỉ càng hốt hoảng:

" Chuyện gì xẩy ra."

Nhìn Lê Duy Chỉ, Nguyễn Huy Túc sợ hãi thưa:

" Tất cả đều đại bại, Thượng thư cùng toàn bộ nghĩa quân đã bị giết hại. Quân Tây Sơn cũng đã kéo đến Bảo Lạc. Đang cho người kêu hàng."

Nghe vậy, Lê Duy Chỉ tái mét:

" Cái gì?" Rồi ngất lịm.

Nguyễn Huy Túc sợ hãi:

" Người đâu, người đâu. Vương gia ngất."

Cả đồn Cao Bằng tán loạn.

Trong một căn nhà, một người con gái nhìn toàn cảnh, thở dài, lấy dao kề cổ, nhìn về phương Bắc:

" Hẹn kiếp sau...."

Rồi tuẫn tiết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »