Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 86
Xã Cô Ba

❊ ❊ ❊

Sau một thời gian bôn ba, mọi người đã đến châu Bảo Lạc - trấn Tuyên Quang. Khung cảnh nhộn nhịp không còn mà trở lên tiêu điều, cả khu chợ chỉ lác đác vài bóng người. Từ khi tàn dư họ Lê bị dẹp, thương nhân cũng bỏ mà rời đi. Nhìn cảnh tượng Nguyễn Toản không khỏi cảm thán.

.........

Mọi người tiếp tục đi về phía rừng già, đến bìa rừng, Lê Huy khẽ thả trong lồng, một con đại bàng ra. Không lâu, A Páo từ rừng già xuất hiện, nhìn thấy Nguyễn Toản, khom người cung kính:

" Đã để công tử và phu nhân đợi lâu."

" Không sao. Chúng ta cũng chỉ vừa đến. "

A Páo gật đầu dạ vâng, rồi nhìn thấy sắc trời đang dần tối, thưa:

" Bẩm công tử, cũng đã tối, đi lại đường rừng nguy hiểm. Chúng ta nghỉ lại một đêm, sáng mai rời đi."

" Ừm, cũng được." Hắn nói xong, không khỏi nhìn sang nàng lo lắng hỏi:

" Nàng có ổn không. Nếu có gì khó chịu, nhớ bảo ta."

Nàng gật đầu, mỉm cười:

" Phu quân yên tâm. Thiếp không sao."

........

Cả đoàn người trở lại khu chợ, lúc này chỉ còn quán Cao lầu mở, mọi người bước vào trong, tiểu nhị thấy khách nhân hồ hởi:

" Quí khách dùng gì ạ?"

" Cho năm tô mì và một chai rượu nếp trắng nhỏ."

" Vâng. Quí khách xin đợi chút."

Không lâu, tiểu nhỉ nhanh chóng bưng lên, hắn cười hỏi:

" Nhà Lê đã diệt, dân chúng cũng rời đi, các ngươi vẫn tiếp tục kinh doanh ư? Không sợ lãi mẹ đẻ lãi con"

Nghe vậy, tiểu nhị hơi biến sắc, nhưng nhanh chóng mỉm cười đáp:

" Lợi nhuận là việc nhỏ. Cốt yếu là tạo phúc lợi cho nhân dân. Đem hương vị mì Quảng đến mọi miền đất nước."

" Ừm. Tốt. Ít người biết nghĩ như các ngươi." Rồi lấy một lượng bạc ném sang:

" Đây là thưởng cho ngươi. "

" Vâng, Tạ ơn quí khách. Chúc quí khách ngon miệng."

...........

Dùng xong bữa, mọi người lên nghỉ ngơi. Đến phòng, thay xong y phục, nằm khép mình bên cạnh, nàng cất tiếng:

" Phu quân thấy gì bất ổn ở nơi đây ư?"

" Sao nàng nghĩ vậy.?"

" Thiếp hiếm khi thấy chàng hào phòng như vậy, người muốn thăm dò ư?"

" Nàng không thấy, tên tiểu nhị đối đáp như vậy, rất ổn ư, lo cho dân, cho nước..... Ta tán thưởng mà thôi."

" Thiếp đi guốc trong bụng chàng."

Nghe xong, hắn cười lớn:

" Đúng chỉ có nàng hiểu ta. Thôi chúng ta đi ngủ, mọi việc để Lê Huy lo."

" Ừm."

..........

Khi ánh trăng vằng vặc, tên tiểu nhị đang rón rén rời quán, Lê Huy nhanh chóng bám sát theo sau.

Đến một góc tối, tên tiểu nhị khẽ huýt sáo, một bóng người xuất hiện. Bóng người nhanh chóng mở miệng:

" Có chuyện gì? "

" Có khách xộp dừng chân bên trong khách sạn. E rằng ngày mai khởi hành. Các ngươi chuẩn bị."

" Được rồi. Ta đã biết."

" Vẫn 2/8 chứ."

" Để xem hàng ngươi dẫn ngon không đã. Như lần trước thì ăn cám cả lũ."

" Yên tâm. Lần này đảm bảo."

" Vậy ta đi thông báo."

Bóng áo đen chuẩn bị rời đi, Lê Huy nhanh chóng phóng ra kim châm, cả hai ngất lịm.

...........

Trong một phòng tối, Lê Huy cầm lấy chậu nước lạnh buốt rội thẳng lên mặt hai người.

Cả hai mơ mờ tỉnh dậy, giọng ú ớ, Lê Huy nhanh chóng kề đao sát cổ:

" Nói đi. Các ngươi mưu tính gì."

" Ngươi là ai." Tên tiểu nhị như bản năng hỏi lại, lúc sau hét lớn: " là các ngươi......"

Lê Huy cau mày:

" Biết là chúng ta nhanh chóng bàn giao đi."

Biết không thể khác, tên tiểu nhị nhanh chóng bàn giao.

.........

Ban đầu, giống như những người khác, ông chủ hắn muốn rời đi. Nhưng bỗng nhiên nhạy bén phát hiện một tiềm lực mới về du lịch. Nhà Lê dù sao cũng cắm rễ mấy trăm năm, vẫn còn người dân tiếc thương.

Ông chủ hắn bỏ tiền ra lập đền thờ các vị vua Lê từ Lê Lợi, Lê Thánh Tông......đồng thời cải tạo cảnh quan xung quanh. Nên mỗi tháng đều thu hút mọi người đến thắp hương, tham quan.....Các hàng quán khác rời đi, khiến Cao Lầu gần như độc quyền. Kiếm lời vô cùng dồi dào.

Nhưng việc kiếm lời đó là ông chủ. Qua nhiều lần quan sát, hắn nhận thấy khách nhân đều là kẻ có tiền, và do đặc thù khu vực, lên thị vệ được mang rất ít. Hắn nổi lên lòng tham, lén cấu kết với giặc phỉ tiến hành đánh cướp, do địa hình trắc trở, dân cư thưa thớt cộng với việc lộ trình rõ ràng. Lên vụ cướp diễn ra mà không khiến một ai nghi ngờ, nếu có thì rất khó điều tra mà triều đình cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua.... lần này cũng vậy, hắn tưởng mọi người cũng là khách nhân, lên muốn ra tay cướp đoạt.

Đến tên áo đen, lời khai cũng tương tự, trước sự doạ nạt, hắn khai ra cả địa điểm đóng trại, tình hình lực lượng, bẫy râp......

Khai xong, cả hai người quỳ xuống:

" Mong đại nhân tha mạng."

Lê Huy chỉ quay người liếc nhẹ, lưỡi dao cứa mạnh, cả hai trợn tròn mắt mà chết. Đem hai xác người chôn cất. Lê Huy rời đi.

..........

Sáng hôm sau, đoàn người dùng bữa xong rời đi. Trên đường đi, Lê Huy báo cáo mọi việc lại, Nguyễn Toản gật đầu:

" Xử lí bọn giặc phỉ chưa?"

" Thưa công tử đã làm xong."

" Ừm. Mà chủ nhân của Cao Lầu này khá thú vị. Ngươi cho người tiếp xúc thử xem."

" Vâng."

..........

Dưới sự dẫn đường của A Páo, mọi người đi quãng đường tuy hơi dài nhưng tương đối bằng phẳng phù hợp với tình trạng của Đoàn Thị Điểm.

Đến xã Cô Ba khi bầu trời đã dần buông. Đứng nhìn từ xa, một khung cảnh vô cùng khác lạ. Mặc dù nghe A Páo kể qua, Nguyễn Toản cũng không khỏi cảm thán.

...........

Những con suối hai bên bờ được đóng từng hàng cọc tre, chèn đá hộc, tránh cho việc sạt lở. Đồng thời được nắn dòng để tiến sát hơn những thửa ruộng bậc thang, khu trồng cây anh túc...... những ngôi nhà xi măng cũng thay thế cho những nhà sàn bằng gỗ. Đường đi chèn đá hộc cũng được mở rộng, lan toả khắp nơi.

Trên các cánh đồng, công trường xây dựng, mọi người ai ai cũng tất bật, bận rộn, tiếng nói cười vang lên khắp nơi.

Khi trời chiều buông xuống, tiếng kẻng vang lên thúc giục mọi người trở về. Dù công việc dở dang, ai ai cũng nghiêm chỉnh buông xuống, nhanh chân trở về, bởi tiếp theo đó là khoá học chữ quốc ngữ.

Mọi người vừa đi vừa bàn tán về bài học cũ, cũng như mong chờ nhuẽng gì sắp học, không ai tỏ ra một chút mệt nhọc. Bởi ngoài việc lao động thì học tập còn quan trọng hơn. Bởi biết chữ thì nhận được chợ cấp, phúc lợi cao hơn, có thể nhận được vào làm....

..........

Nguyễn Toản bất giác nở lên nụ cười thoả mãn. Đứng bên, A Páo thưa:

" Mọi người đã nghỉ ngơi, công tử có ra gặp không ạ?"

Hắn khẽ lắc đầu:

" Trời cũng muộn rồi, để ngày mai."

" Vâng."

Đợi mọi người lần lượt trở về nhà, hắn cùng nhuẽng người khác tiếp tục bước đi, tiến về căn nhà trung tâm, nơi Lê La, Vũ Tam cùng cụ A Tư đã đợi.

..........

Nhìn thấy Nguyễn Toản, ai lấy đều xúc động, cụ A Tư ôm chầm lấy hắn, nước mắt như mưa:

" Cuối cùng đại nhân đã về, lão còn tưởng đại nhán bỏ chúng tôi rồi."

" Đâu cụ. Dù xuôi ngược, vinh hoa như thế nào thì nơi đây là mãi mãi là ngôi nhà của tôi. Chắc chắn tôi sẽ quay trở lại." Hắn đáp, động viên cụ A Tư sau đó bắt đầu giới thiệu Đoàn Thị Điểm với mọi người.

Bữa cơm vô cùng ấm cúng, Vũ Tam, Lê La..... lần lượt kể chi tiết lại những việc xảy ra, đồng thời cũng báo cáo tiến độ nhiệm vụ được giao. Hắn cũng kể qua hành trình mấy tháng nay, những gì xảy ra. Khi ánh trăng cao vuốt, ai cũng ngà ngà say.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »