Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 20
Ám muội (1)

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời loé qua khe cửa. Nguyễn Toản mơ mơ màng màng mở mắt, quan sát xung quanh. Nhớ tới việc hôm qua, khẽ cựa mình, toàn thân đau nhức.

Một cô gái đang tựa mình trên bàn, nghỉ ngơi, nghe thấy âm thanh liền tỉnh lại, tiến đến hỏi thăm:

" A, ngươi đã tỉnh."

Nhìn thấy bóng dáng người con gái, Nguyễn Toản sững sờ:

" Là cô."

Đoàn Thị Điểm lúc này mặc một bộ quần áo ngủ, dáng vẻ hơi có mệt mỏi, nhìn Nguyễn Toản sững sờ khẽ mỉm cười:

" Là ta."

Nguyễn Toản khẽ bối rối, ngượng ngùng đáp:

" Thật cảm ơn cô. Đã làm phiền, ta phải đi. Sau này có dịp sẽ báo đáp."

Đoàn Thị Điểm nghe vậy, lạnh giọng đáp:

" Ngươi còn không thể đi."

Nguyễn Toản nghe giật nảy mình, hỏi lại:

" Vì cái gì?"

Đoàn Thị Điểm điềm nhiên đáp:

" Bệnh của ngươi còn không dưỡng tốt, ta không thể để ngươi đi."

" Không cần..." rồi tính ngượng mình đứng dậy, nhưng toàn thân đau nhức.

Đoàn Thị Điểm vội chạy lại đỡ, lẩm bẩm:

" Hừ. Đều nói ngươi không thể động còn cố chấp. "

......

Giúp Nguyễn Toản tựa lưng vào giường xong, Đoàn Thị Điểm nói:

" Ngươi ngồi yên, ta đi ra ngoài một chút."

Nguyễn Toản biết rõ tình hình mình cũng yên vị, đợi bóng hình Đoàn Thị Điểm rời xa, khẽ thở dài, thật may mắn là chốn thoát, nếu không thì hắn sự nghiệp chưa thành mà đã chết, tiếc một đời trùng sinh. Cũng như gõ một hồi cảnh báo, hắn thật đã quá chủ quan.

Tạm thời gạt bên suy nghĩ, Nguyễn Toản quay đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Đây là một căn phòng nhỏ, ấm áp tràn ngập mùi hương hoa nhài. Bày biện một bàn trang điểm, giường cùng một tủ quần áo đủ loại sắc mầu. Bên khung cửa là một giá sách chất đầy,bên cạnh treo một câu đối: " DA TRẮNG VỖ BÌ BẠCH"

Nhìn thấy câu đối, Nguyễn Toản lắc đầu cười khổ, khó, quá khó. Một câu đối mà hơn 300 năm chưa ai có thể giải.

Đang trầm ngầm thử tìm nghĩ cách phá giải thì Đoàn Thị Điểm trở lại, tay bưng lấy bát cháo còn nóng đưa đến đặt bên cạnh, xúc đưa tận miệng Nguyễn Toản. Thấy vậy Nguyễn Toản đứng hình, ngơ ngác, Đoàn Thị Điểm khẽ cau mày:

" Không ăn sao?"

Nguyễn Toản không phải là không muốn ăn mà cả đời hắn lần đầu tiên được một người đút cho ăn, thật là.

Nhưng đưa tay rất đau, mặt khác đang đói, Nguyễn Toản mặt đỏ bừng, há miệng nuốt lấy miếng cháo.

Đoàn Thị Điểm nhìn vậy, bỗng vui sướng:

" Thế mới ngoan chứ."

Nhìn Đoàn Thị Điểm cười, Nguyễn Toản cảm giác người thật khó chịu. Trông thấy vậy, Đoàn Thị Điểm vội vàng hỏi:

" Ngươi không sao chứ. Chả nhẽ cháo có vấn đề."

Nguyễn Toản trông bộ dạng ân cần của Đoàn Thị Điểm lắc đầu.

Đoàn Thị Điểm nhẹ nhàng thở ra:

" Há mồm....a"

Bầu không khí cứ ám muội như vậy, cho đến khi Nguyễn Toản ăn xong, lúc này cả hai mặt đều đỏ ửng. Nhất là Đoàn Thị Điểm.

Lúc ban đầu, nàng chỉ có tâm thái như là chăm sóc một người bệnh. Nhưng không hiểu trông Nguyễn Toản ăn ngon lành cháo mình nấu, nàng bỗng cảm thấy vui, hai má khẽ ửng hồng. Đợi Nguyễn Toản ăn xong, Đoàn Thị Điểm vội vã ra ngoài. Do quá khẩn trưởng, Đoàn Thị Điểm va vào anh trai mình đang vội vã đi ra ngoài, Đoàn Trác Luân thấy em gai mình vội vã bèn hỏi:

" Muội đi đứng cẩn thận. Mà có việc gì mà vội vã vậy."

" Không có không có... " Đoàn Thị Điểm vội vàng đâp.

Thấy em gái là lạ nhưng Đoàn Trác Luân đang có việc gấp, cũng không hỏi, nói:

" Nay ta đi có việc ra ngoài một thời gian. Y quán tạm thời sẽ tạm đóng. Muội nếu rảnh thì thử ôn lại những bài thuốc ta đã dạy, khi về ta kiểm tra. Nếu ổn, y quán muội cũng sẽ tự phụ trách được."

" Vâng. Huynh ra ngoài cẩn thận."

" Được." Đáp xong Đoàn Trác Luân cũng bước lên xe ngựa đã đợi sẵn.

Nhìn anh trai khuất, Đoàn Thị Điểm khẽ thở phào. Nhưng nghi đến cảm giác lúc nãy, hai má cũng khe đỏ.

..........

Nguyễn Toản ngồi buồn chán, vắt óc suy nghĩ vế đối nhưng cũng chưa thật nghĩ ra vế ăn ý.

Thật lâu, Đoàn Thị Điểm mới trở lại, tuy bên ngoài vẫn vậy, nhưng Nguyễn Toản thấy ánh mắt Đoàn Thị Điểm nhìn mình có khang khác.

Nguyễn Toản bèn tìm câu chuyện để đánh tan bầu không khí ám muội, chỉ vế đối, hỏi:

" Vế đối này là chính cô viết ư."

Đoàn Thị Điểm đang chăm chú, giật mình đáp:

" Đúng. Có vấn đề sao."

Nguyễn Toản lúng túng:

" Vậy cô có vế đối còn lại không. Thật khó, tôi vắt óc mà cũng không suy nghĩ ra."

Nghe vậy, Đoàn Thị Điểm cười ngọt, tự hào:

" Không có, ta cũng không nghĩ ra. Nhưng vì nó, cũng giúp ta tránh thoát nhiều thứ rắc rối. Hihi."

" Ồ. Chả nhẽ cô dùng nó để kén chồng. Thảo nào..." Nguyễn Toản châm chọc.

" Hừ. Mấy lũ con trai các người ai chả vậy. Luôn tỏ ra mình văn vẻ, luôn luôn cợt nhả. Muốn không bị phiền thì phải đánh vào đúng uy phong của bọn chúng. Hừ. Có vế đối cỏn con cũng không đáp được. Ngươi cũng vậy." Đoàn Thị Điểm nghe xong, lườm nguýt Nguyễn Toản nói.

Nguyễn Toản cười trừ:

" Haha. Tuy ta không đối được hoàn chỉnh nhưng cũng nghĩ ra hơn chục câu đối gần sát 100%. Các cụ nói rồi, không có gì tuyệt hảo được, kể cả thánh thần. Ta sẽ lấy số lượng đè chất lượng a."

" Lẻo mép. Vậy ngươi đối thử xem." Đoàn Thị Điểm vặn lại.

" Haha. Được cô nghe.

CHÓP XINH RÌNH PHIÊU DIÊU

GIẾNG CẠN PHƠI TỈNH KHÔ

QUẦN ÁO VUNG PHÙNG PHỤC [Lê Anh Chí]

TAY SƠ SỜ TÍ TI

BUỒNG XANH VANG THẤT THANH

PHÒNG XANH VANG THẤT THANH

BẢY TIẾNG KÊU THẤT THANH

NGỖNG HỒNG THỞ HỘC HÀ

CHỊ ĐEN KHÓC TỈ TI...."

Nghe vậy, Đoàn Thị Điểm cũng giật mình, tuy không trọn vẹn đủ nhưng cũng gọi là tạm. Nhưng chỉ một lúc mà nghĩ ra thật nhiều. Người này cũng có tài. Bất giác đôi má đỏ bừng.

Nhìn nét mặt thất thố của Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Toản cũng bỗng cảm giác vui sướng.

Lấy lại bình tĩnh, Đoàn Thị Điểm hừ lạnh:

" Coi như cũng có tài mà khoác lác a. Khéo lại khối cô chết mê mệt rồi a."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »