Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 5109 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 18
đánh bạo thỉnh cầu.

❊ ❊ ❊

Người trung niên sau khi đợi cho bọn họ đi được ba bốn trăm thước, miệng hơi mở, cúi xuống phun ra một ngụm đàm “Phi” một tiếng, ” Nha đầu xấu xí giả thần giả quỷ! Mẹ nó, tiện nghi cho tiểu tử này rồi!”

Đúng lúc này, mắt tam giác kia bu lại, nói: “Phụ thân, tiểu tử này cuốn trong tay là chiếu cỏ, trong giỏ xách ma lem kia chắc là nồi với bát. Bọn họ hẳn là chuẩn bị trở về đây ở, chỉ là thấy tình huống không tốt liền lấy Cơ phủ ra hù.”

Người trung niên cả giận nói: “Ta đương nhiên biết! Xấu nha đầu kia khí thế như vậy, có thể dễ dàng đắc tội sao? Cút mau ——”

Hai người Tôn Nhạc vẫn không có nói chuyện.

Thẳng đợi cho đến khi cách thôn rất xa, Tôn Nhạc mới thấp giọng nói:“Nhược nhi, đừng nóng vội, ngươi trở về trong phòng cỏ tranh trên núitrước, ta đi về trước một chuyến.”

Nhược nhi nhìn nàng, sóng mắt chớp động, nửa ngày không nói gì.

Tôn Nhạc nhìn về phía hắn, kinh ngạc hỏi: “Làm sao vậy?”

Nhược nhi quay đầu đi, từ trong cổ than thở một câu, “Tỷ tỷ cũng là người phi thường a.”

Những lời này của hắn Tôn Nhạc không có nghe được.

Hai người lại đi hơn hai giờ mới về đến trên núi. Lúc này mặt trời đã muốn xuống núi, Tôn Nhạc có điểm sốt ruột, trên núi này rất không an toàn, nhất định phải tìm cách làm cho hắn tối hôm nay có thể theo mình ở cùng nhau.

Nàng vừa nghĩ, vừa vội vàng chạy về. Bởi vì sợ lãng phí thời gian, nàng cũng không có đi cửa hông, mà lại trèo tường đi vào.

Lúc này cũng là thời gian ăn bữa tối. Người tới đưa cơm đem phần của nàng đặt ở ngoài cửa đã đi rồi. Nàng đem thức ăn vào trong phòng xoay người liền hướng cửa Tây viện đi đến.

Ra khỏi cửa Tây viện Tôn Nhạc lập tức hướng chỗ sân của A Phúc đi đến.

Nàng hôm nay đi cả một ngày vốn đã mệt mỏi hiện tại không khỏi hơi thở gấp chân nhũn ra.

A Phúc bởi vì là tâm phúc của Ngũ công tử, nhà gỗ hắn ở ngay tại sau chính viện mà Ngũ công tử ở. Tôn Nhạc vội vàng đi rồi một hồi hai mắt nhìn đến một bóng người!

Một bóng người trong trẻo nhưng lạnh lùng tuấn mỹ như trăng sáng!

Ngũ công tử!

Cách hơn một tháng mới gặp lại Ngũ công tử, chân Tôn Nhạc có điểm như nhũn ra, trái tim của nàng lại không nghe sai khiến bang bang nhảy loạn.

Trong cổ họng nàng có một tia đắng chát.

Tôn Nhạc cúi đầu, gắt gao cắn môi dưới, thẳng đến cắn phát đau rồi, nàng mới thanh tỉnh một chút. Niềm vui sướng tỏa ra toàn thân khi nhìn thấy Ngũ công tử kia rốt cục bị đè xuống.

Một lát sau, Tôn Nhạc lại ngẩng đầu lên thì vẻ mặt đã bình tĩnh.

Cước bộ chân của hắn thong dong thanh thản, Tôn Nhạc cước bộ tăng nhanh đi tới gần hắn.

Đúng lúc này, một cái cô gái từ ngã rẽ trong rừng cây nhảy ra ngoài, nhảy đến bên người Ngũ công tử. Thiếu nữ này phấn điêu ngọc mài, đúng là Tuyết Xu ngày đầu tiên nàng đến đã từng thấy qua.

Tuyết Xu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nà lên, mắt to chớp chớp nhìn Ngũ công tử, nũng nịu yếu ớt kêu lên: “Ngũ ca ca, ca mới vừa nói hái hoa uội đội, tại sao lại nói xong lại không làm gì hết rồi?”

Cước bộ Ngũ công tử dừng lại, quay đầu nhìn về phía Tuyết Xu. Hắn vừa xoay đầu, một luồng kim quang chiếu đến trên mặt hắn, kim quang kia ánh lên gương mặt tuấn mỹ trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn hoa lệ vô cùng, giống như vị thần trên trời! Nhìn nhìn, trong lòng Tôn Nhạc lại là đau khổ, đây là một loại khổ sở vì mong muốn không thể đạt được.

Ngũ công tử bình tĩnh nói: “Chính muội tự mang cũng giống nhau a”

“Đương nhiên không giống! Huynh là Ngũ biểu ca a! Không được không được, Tuyết Xu sẽ tới hái hoa cho huynh đội!” Tuyết Xu nhõng nhẽo, thanh âm thanh thúy như chuông bạc, biểu tình cực kỳ đáng yêu.

Ngũ công tử khóe miệng hơi mỉm cười, sau khi lộ ra một cái nhợt nhạt tươi cười, hắn xoay người hướng ngã ba đi đến.

Tuyết Xu cũng xoay người theo hắn. Ngay lúc nàng vừa quay đầu lại, nghiêng mắt nhìn cước bộ chần chờ do dự thì nàng nhìn thấy Tôn Nhạc, hai mắt sáng ngời, khanh khách cười nói: “Ngũ ca ca, nha đầu xấu xí kia tới tìm ngươi nha!”

Thanh âm của nàng rơi xuống, Ngũ công tử cũng quay đầu lại nhìn về phía Tôn Nhạc. Tôn Nhạc chống lại ánh mắt của hắn, tim bang bang nhảy dựng lên: ta hiện tại trở nên dễ coi một chút xíu, hắn, có thể chú ý tới hay không?

Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Ngũ công tử dừng ở trên người Tôn Nhạc, lúc đảo qua mặt của nàng thì trong ánh mắt của hắn hiện lên một chút kinh ngạc. Yên lặng đánh giá một lát, hắn mở miệng hỏi:“Chuyện gì?”

Thanh âm của hắn đặc biệt trong trẻo nhưng lạnh lùng, như vàng ngọc xô nhau, như tiếng suối chảy.

Tôn Nhạc đi đến cách hắn ước chừng năm thước thì dừng lại, mỉm cười cúi chào một cái, nói: “Ngũ công tử, đứa bé trai Phù lão nhờ vả kia hiện tại ở một mình tại phía sau núi. Nơi đó có sói hoang, một đứa bé như hắn sẽ rất nguy hiểm. Vừa rồi tôi bồi hắn trở về một chuyến trong thôn, trong thôn kia cũng có vài cái man phu ( người đàn ông thô bạo) bắt nạt hắn, còn nói nhất định phải giết hắn.”

Nàng nói tới đây, Tuyết Xu nhẹ nhàng mà kêu một tiếng sợ hãi.

Tôn Nhạc ngẩng đầu lên, ánh mắt cũng không nhìn về phía Ngũ công tử, mà là nhìn chỗ cổ áo của hắn, “Ngũ công tử, nhà gỗ kia của tôi vẫn còn phòng trống, có thể để cho đứa bé kia vào ở được không?”

Nàng nói tới đây, không khỏi có chút khẩn trương, tay nhỏ bé đặt ở bên chân cũng nắm thành nắm tay.

Ánh mắt Ngũ công tử đảo qua tay nàng, trầm ngâm.

Tuyết Xu ở một bên kêu lên: “Ngũ ca ca, như vậy cũng không hay a, người xấu xí này cũng coi như là tỳ thiếp của ngươi, nàng đem một cái nam hài vào ở cùng nhau giống cái gì đây? Người khác sẽ nói đó!”

Tôn Nhạc nghe vậy, trong lòng không khỏi phát lạnh, nàng lại cúi chào, nhẹ giọng nói: “Cứu một mạng người hơn xây tháp bảy tầng tháp, ngũ công tử, van xin ngài!”

“Cứu một mạng người hơn xây tháp bảy tầng tháp?” Ngũ công tử ánh mắt ngạc nhiên, tò mò hỏi: “Tầng tháp( nguyên văn: phù đồ) là cái gì?”

Tôn Nhạc mặt đỏ lên, sau một lúc lâu mới lúng ta lúng túng nói: “Đây là tôi nghe một cái lão nhân nói, tầng tháp là cái cầu ở âm phủ. Bảy tầng tháp chính là bảy cái cầu, một người sau khi xây bảy tầng tháp có thể đầu thai đến một gia đình tốt.”

Sau khi nànggiải thích, Ngũ công tử thật lâu cũng không có nói chuyện.

Ngay lúc Tôn Nhạc mặt nhìn mũi chân bất an chuyển động trên bùn đất thì thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng mà dễ nghe của Ngũ công tử truyền đến, “Được rồi, về sau bảo hắn chú ý một chút, đừng đi lung tung khắp các sân!”

“Hả? Dạ, Dạ! Sẽ không, nhất định sẽ không!”

Tôn Nhạc rất là kinh hỉ, nàng liên tục đáp lời. Ngũ công tử nhìn nàng một cái, nắm tay Tuyết Xu đi vào trong ngã ba.

Tôn Nhạc đợi cho Ngũ công tử đi khỏi, lúc này mới ngẩng đầu lên khóe miệng của nàng hiện lên một chút tươi cười. Đến gương mặt xấu cũng toả sáng rạng rỡ, “Ngũ công tử kỳ thật rất dễ nói chuyện” nàng thầm suy nghĩ, “Nếu là tìm A Phúc, khẳng định không có dễ dàng như vậy.”

Nàng si ngốc nhìn hướng Ngũ công tử ly khai liếc mắt một cái, tiện đà hướng về phía sau núi phóng đi.

“Ngũ ca ca, “ Tuyết Xu cau mũi ngọc, không đồng ý nói, “Nàng vẫn là nữ nhân của ngươi, làm như vậy thật sự rất không ổn.”

Ngũ công tử nhìn mây bay nơi chân trời,bàn tay trắng nõn thon dài nâng trên một cây trúc, thản nhiên nói: ” Nữ nhân Tây viện đều không liên can đến ta! Nàng lại càng không liên can tới ta, ta đem nàng vào đây, chỉ là vì cho nàng một chén cơm ăn”

Khi Tuyết Xu nghe thấy Ngũ công tử nói ra‘nữ nhân Tây viện đều không liên can đến ta’ thì sóng mắt chuyển chuyển, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ ra một chút vui mừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »