Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 4989 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 33
bẫy thú.

❊ ❊ ❊

Đến ngày thứ bảy, mặt trời lên cao, trong thời tiết lộ ra một cỗ khô nóng Tôn Nhạc cùng Nhược Nhi ở trong nhà gỗ học tập. Sau một lúc, lại cứ theo lệ thường đi tới phía sau núi.

Lúc này, sau khi bọn họ xem xét bảy cái bẫy rập, rốt cục ở chỗ cái bẫy thứ tám nhìn đến một lỗ thủng.

Tôn Nhạc mừng rỡ, nàng cùng Nhược nhi hai người hai mắt sáng lên. Sau khi cười ngây ngô hai cái, khẩn cấp chạy về phía hố bẫy kia.

Ngã vào trong bẫy là một con sói! Dưới bụng sói chảy ra một vũng máu tươi, hai mắt nhắm nghiền, xem ra chết đã lâu. Bộ dạng con sói này da lông thưa thớt, hiển nhiên cũng là một con sói già.

Tôn Nhạc mừng đến cười tít mắt, nàng cùng Nhược nhi hai người hợp lực, mất thật lớn công phu mới đem con sói nặng gần tám mươi cân này kéo tới trên bờ.

Đem thây sói giấu kỹ, hai người cực kỳ nhanh chạy đến chỗ hố bẫy khác nhìn nhìn, gặp vài cái khác vẫn như trước, liền lại chay lại bên cạnh thây sói.

Tôn Nhạc cùng Nhược nhi đem con sói chết đến dòng suối nhỏ, khi Tôn Nhạc ngồi dưới đất thở, nàng thấy Nhược nhi từ trong áo tang xuất ra đao sắt hướng sói kia đi tới.

Đây là lần đầu tiên Tôn Nhạc nhìn thấy Nhược nhi chủ động làm việc, không khỏi mở to mắt.

Nhược nhi đi đến bên cạnh thây sói, thuần thục cắt đầu sói cùng tứ chi, mở ngực phanh bụng. Động tác của hắn gọn gàng linh hoạt, trong lúc vung đao không hề do dự. Tôn Nhạc nhìn nhìn, đột nhiên có một loại cảm giác Nhược nhi có thể cầm đao giết người!

Loại cảm giác này thật đúng là kỳ quái. Nhược nhi ở trước mặt nàng ôn thuần nhát gan như vậy làm sao lại có loại sát khí này?

Nhược nhi hiển nhiên trước kia đã làm việc này. Không đến nửa giờ hắn đã đem toàn bộ những phần thịt có thể ăn bóc ra, ngay cả da sói hắn cũng lột ra toàn bộ để ở một bên.

Sai khi hắn làm xong cầm vải bố đem thịt sói cất, quay đầu nhìn về phía Tôn Nhạc.

Nhược nhi chống lại hai mắt Tôn Nhạc trợn to không dám tin không khỏi nhấc cằm, rất là đắc ý cười“Tỷ tỷ ta biết ngươi là nữ nhân. Những việc máu me này vẫn là để người đàn ông như ta đây làm thì tốt hơn.”

Tôn Nhạc vốn là thập phần ngạc nhiên cũng định ca ngợi hắn nhưng nghe Nhược nhi tự đại mà nói như vậy nàng dở khóc dở cười nói: “Thật đúng là không biết Nhược nhi còn có khả năng như vậy? Trước kia lúc ta bận rộn đệ cũng đâu có đến giúp.”

Nhược nhi buồn bực trả lời: “Quân tử xa nhà bếp!”

Tôn Nhạc thật không ngờ hắn lại nói ra một câu như vậy, nàng nghẹn chẹn họng, hỏi: “Vậy việc nhà nông thì sao?”

Nhược nhi hai mắt mở thật lớn, đúng lý hợp tình nói: “Những sự tình kia, quân tử cũng không làm.”

Tôn Nhạc tức giận cười châm biếm, bất quá tính cách của nàng vốn ôn hòa, đối với Nhược nhi lại sủng nịch, nghe xong lời này cũng chỉ là lắc đầu cười không ngừng.

Tôn Nhạc đi đến bên cạnh thịt sói đã được xử lý tốt, cầm lấy áo tang cân nhắc, nuốt nước miếng, ước chừng phải sáu bảy mươi cân.

Nàng cùng Nhược nhi mỗi người cầm một tay áo tang, mang thịt sói, cầm da sói đi về. Tôn Nhạc vừa đi, vừa vui vẻ nói: “Tốt quá rồi, chúng ta có thịt ăn. Sau khi chúng ta trở về, ta liền hun khói toàn bộ thật tốt, đỡ phải bị hỏng mất.”

Tôn Nhạc nói tới đây, hai mắt híp thành một đường. Nhìn về phía những cái bẫy, nàng nuốt từng ngụm nước miếng, thì thào lẩm bẩm: “Có lẽ ngày mai lại có thu hoạch.”

Sau khi hai người trở lại nhà gỗ, Tôn Nhạc đem thịt sói lưu lại bốn năm cân thịt tươi, còn lại đặt trên bếp lò chậm rãi hun lên. Phòng bếp của nàng xây xa xôi khó thấy, một chút ít khói lửa căn bản là không khiến cho người khác chú ý.

Về phần thịt tươi này, Tôn Nhạc đem xào cùng củ từ mà ăn. Có thịt sói, nghĩa là có mỡ, có thịt để ăn! Đây đối với thân thể đang dây thì của nàng cùng Nhược nhi mà nói là thập phần trọng yếu. Đáng tiếc là muối từ trong phòng cỏ tranh của Nhược nhi lấy ra không nhiều lắm, không thể đem muối bôi ở trên thịt rồi hun khói.

Kế tiếp ước chừng còn nửa tháng, lúc này đã đến đông chí, Tôn Nhạc phỏng chừng qua nửa tháng này, thời tiết sẽ trở nên cực kỳ rét lạnh.

Bất quá vận khí của nàng thật không tồi, trong nửa tháng này, trong gần mười hố bẫy kia lại bắt được năm con thỏ, một con heo rừng. Heo rừng kia hẳn chỉ là heo con, ước chừng nặng hơn trăm cân, sau khi rớt xuống trong bẫy bị mũi trúc nhọn đả thương, chạy ra chừng bốn năm trăm thước mới vì đổ máu quá nhiều ngã xuống đất mà chết, vết máu trên mặt đất kia kéo rất dài. Khi hai người Tôn Nhạc đuổi tới thì nó vừa mới tắt thở.(Myu: ta cũng thích ăn thịt heo rừng lắm chẹp chẹp)

Cũng như vậy, mở ngực phanh bụng những động vật này đều về do Nhược nhi hoàn thành. Khi phòng bếp hai người chồng chất hơn trăm cân thịt để ăn thì Tôn Nhạc cùng Nhược nhi chỉ nhìn liền ngây ngô cười không ngớt: bọn họ chưa bao giờ giàu có như vậy!

Tôn Nhạc không biết, phía sau núi này thuộc sở hữu Cơ phủ, thợ săn trong thôn bên cạnh cũng không dám đến săn bắn, cho nên thực tiện nghi cho bọn họ.

Kế tiếp, Tôn Nhạc mang theo Nhược nhi đem kia mấy chục bụi củ từ đào về, tổng cộng mang trở về ba bốn trăm cân củ từ. Nàng tiện thể còn đem rau sam ở hậu viện đến rửa sạch phơi khô. Sau khi hoàn thành hết thảy thì sắc trời đột nhiên trở nên rét lạnh vô cùng. Gió Bắc gào thét, bầu trời một mảnh âm trầm, hai người mang giầy rơm còn có chút rét run.

May mà Nhược nhi đem toàn bộ những da thú này xử lý phơi khô rồi, Tôn Nhạc đem cỏ khô trải trên giường, lại phủ chiếu lên trên, mà da thú thì bị nàng may thành chăn da thú, cho nàng cùng nNhược nhi mỗi giường một cái.

Sau đó, nàng dùng da sói vụn khâu loạn thử, cư nhiên cũng làm ra hai đôi giày. Nàng cầm lấy mang vào chân, lại còn rất vừa chân. Tôn Nhạc mừng rỡ, kế tiếp nàng dùng thời gian mười ngày lại may ỗi người một đôi.

Cho tới nay, Tôn Nhạc cùng Nhược nhi dù lạnh cũng phân giường ngủ, tuy rằng hai người tuổi còn nhỏ, Tôn Nhạc cũng đem Nhược nhi trở thành đệ đệ, trong lòng cũng không chấp nhận. Bất quá danh phận của nàng thế này, hai người vẫn nên chú ý duy trì chút khoảng cách này.

Hôm nay, sau khi Tôn Nhạc đánh mấy giờ Thái Cực quyền, liền tắm sạch một cái nằm chết dí trên giường. Đây là thói quen kiếp trước của nàng, khi trời lạnh thích nằm ở trên giường ngẩn người như vậy.

Đúng lúc này, một cái thanh âm của nam tử từ bên ngoài truyền đến,“Thập bát cơ, đi ra một chút.”

Đây là thanh âm của A Phúc!

Tôn Nhạc ngẩn ra, vội vàng từ trên giường lăn lông lốc đứng lên.

A Phúc chắp tay sau lưng đứng ở bãi đất, khi hắn nhìn đến Tôn Nhạc đi ra, trên gương mặt gầy gò lập tức hớn hở rất thân thiết nói, “Thập bát cơ, Ngũ công tử đã trở lại, hắn gọi ngươi đi gặp hắn!”

Từ lúc A Phúc đi vào Tây viện thì phía sau hắn liền thỉnh thoảng lộ ra một cái đầu. Chúng nữ trơ mắt nhìn bên này, nghe hai người nói chuyện. Hiện tại thanh âm A Phúc vừa rơi xuống, một trận nói nhỏ liền tấp nập vang lên.

Tôn Nhạc ngẩng đầu nhìn về phía A Phúc, lúc này, trong lòng của nàng hiện lên một ý niệm: chẳng lẽ, là vì chuyện mưu kế lần trước kia?

A Phúc nhìn gương mặt thắc mắc của nàng, tay phải duỗi ra ngoài, vẻ mặt tươi cười nói: “Thập bát cơ, thỉnh!”

Lấy địa vị cua A Phúc, hắn khi nào thì khách khí như vậy với nữ nhân Tây viện? Trong khoảng thời gian ngắn, chúng nữ đều mở to mắt, không dám tin nhìn một màn này, ngay cả tiếng bàn luận xôn xao cũng biến mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »