Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 5132 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 10
lời hứa của nhược nhi.

❊ ❊ ❊

Có nồi và muối, hết thảy liền đơn giản Tôn Nhạc làm như ngày hôm qua, dùng hai khối đá đặt hai bên, đem nồi đất đặt ở giữa, lại dùng đá lửa Phù lão lưu lại đốt lửa lên, rồi vừa thêm củi vùa chờ ăn canh.

Ngọn lửa bừng bừng thiêu đốt lên, Tôn Nhạc lặng yên nhìn ngọn lửa phát phát ngốc.

Nhược nhi ngồi ở bên cạnh nàng, lén lút đánh giá nàng. Sau một hồi lâu, hắn bỗng nhiên nói: “Ma lem, nếu mấy cái gồ ghề trên mặt của ngươi không có, ta sẽ cưới ngươi làm vợ!”( myu: Sax con nít ranh nhá)

Tôn Nhạc đang xuất thần, nghe được lời Nhược nhi nói không khỏi hoảng hồn, nàng xoay đầu lại hướng đôi mắt to trong sáng trên mặt Nhược nhi, vẻ mặt của hắn là thật sự nghiêm túc, dường như lời hắn vừa mới nói là quyết định sau khi suy nghĩ thật lâu mà ra, giống như hắn một khi quyết định sẽ không thay đổi.

Tôn Nhạc chống lại vẻ mặt kiên địnhcủa hắn, bật cười khì khì một tiếng, nàng hướng về phía Nhược nhi cau cái mũi, làm một cái mặt quỷ, “Thế à, là làm chính thê của ngươi hay là tiểu thiếp đây?”

Nhược nhi khi thấy mặt quỷ của nàng thì khuôn mặt nhỏ nhắn sưng đến đỏ bừng, trong ánh mắt hắn lửa giận bừng bừng, rất là để ý vì nàng không trân trọng bất quá lửa giận của hắn còn chưa có phát ra, liền nghe được một câu hỏi này của Tôn Nhạc

Nhược nhi hất đầu một phát, cao giọng nói: “Đương nhiên là cưới ngươi làm chính thê, làm tiểu thiếp mà nói…, ngươi cho dù vẫn xấu như vậy ta cũng có thể nạp “

Nói tới đây, hắn nhìn đến bộ dáng buồn cười của Tôn Nhạc, không khỏi mắt trợn trừng, nhìn chằm chằm nàng rất chân thành nói:“Kỳ thật ta cũng vậy không phải chê ngươi xấu, chính là ngươi nếu làm chính thê của ta, vậy sẽ có rất nhiều người chú ý diện mạo của ngươi, sẽ cả ngày ở bên tai của ta líu ríu, cho nên ngươi nhất định phải biến đẹp mắt một chút ta mới có thể cưới ngươi làm chính thê”

Nghe những lời này, giống như hắn là một đại nhân vật tài ba vậy.

Tôn Nhạc xoay đầu lại, đưa lưng về phía Nhược nhi thè lưỡi, mím môi nín cười. Tiểu gia hỏa này biểu tình thật sự rất trang trọng rồi, đến nỗi ta không dám bật cười trước mặt hắn.

Nàng thuận mấy hơi thở, sau khi đem toàn bộ ý cười áp chế mới quay đầu mắt về phía Nhược nhi. Chống lại mắt to sáng ngời có thần của Nhược nhi, Tôn Nhạc nhịn không được khóe miệng lại khẽ cong.

Nàng vươn tay hướng trên đầu Nhược nhi chụp. Cánh tay vừa đưa đến một nửa trong mắt to Nhược nhi liền thêm vài phần giận dỗi hắn nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm tay của nàng. Ánh mắt kia giống nhau đang nói: ngươi có bản lĩnh liền vỗ vỗ đầu của ta thử xem?

Nhược nhi một khi trang nghiêm lên thật là có điểm uy nghiêm. Tôn Nhạc âm thầm cười cánh tay kia chụp lên bả vai của hắn: “Tốt lắm Nhược nhi cần phải nhớ kỹ lời ngươi nói nha. Tỷ tỷ sẽ cố gắng xinh đẹp một chút đến lúc đó trên mặt sạch sẽ rồi liền thông tri ngươi tới lấy ta.”

Trong Tôn thanh âm Nhạc ẩn giấu ý cười ánh mắt đều cong thành một đường.

Nhược nhi bất mãn khẽ hừ một tiếng ngược lại nghiêm túc gật gật đầu“Ta sẽ lưu ý ngươi đến lúc đó không cần ngươi tới thông tri.”

“Ha!”

Tôn Nhạc lại không nhịn được phì cười ra tiếng, nàng vừa mới cười mặt Nhược nhi liền nhăn lại. Tôn Nhạc vội vàng quay đầu nhìn chằm chằm nồi đất oa oa oa kêu lên: “Ôi rốt cục sắp chín rồi thơm quá a”

Cá chạch cùng củ từ trong nồi tỏa ra mùi thơm ngát xông vào mũi, nước trong nồi đã ùng ục sôi trào, xem ra là sắp chin thật.

Chỉ có một cái nồi, hai người rất khó chia nên Tôn Nhạc đi đến trong rừng cây xa hai trăm thước, từ đó hái được hai miếng lá cây tới. Loại lá này nàng không biết, nó có điểm giống hoa sen, lá cây tuy rằng chỉ lớn bằng một phần năm lá sen, bất quá nó giống lá sen, nước mưa rơi đến trên mặt thì vẫn giữ lại được.

Sau khi hái được lá cây, nàng thuận tay lấy mấy cây nhánh cỏ, nhánh cỏ này có điểm giống gậy trúc,giống như chiếc đũa nho nhỏ, bên trong đặc ruột, đồng thời nàng còn nhặt được nửa tấm trúc, những cái này đều dễ dàng rửa, ở trong khe nước nhúng qua một cái là có thể dùng.

Đi vào bên cạnh đống lửa, Tôn Nhạc đưa ột mảnh lá cây cho Nhược nhi, lại phân mỗi người hai cây nhánh cỏ. Thấy Nhược nhi trừng mắt nhìn mình, Tôn Nhạc cười híp mắt nói: “Bắt chước bộ dáng của ta ăn là được rồi” dừng một chút, nàng còn nói thêm: “Ngươi nếu chờ được, vậy thì chờ ta ăn xong ngươi liền dùng nồi ăn.”

Nhược nhi đem lá cây cùng nhánh cỏ đã ném đi, nói: “Ta dùng nồi”

Tôn Nhạc đã sớm đã đợi không kịp, nàng dùng nửa tấm gậy trúc kia đựng một chút nước canh đặt ở trong lá cây, nhẹ nhàng mà húp lấy.

Thật đúng là thơm a!

Nàng hít một hơi thật sâu, mặt mày hớn hở. Nàng trước kia chưa bao giờ biết, canh có thể ngon như vậy a, rõ ràng đến nơi đây bất quá hai ngày, nàng lại giống như qua vài cái thế kỷ, dường như vài thế kỷ cũng không có ăn qua canh.

Tôn Nhạc từng ngụm từng ngụm ăn, củ từ cùng cá chạch trong canh nàng cũng ăn một nửa. Ở trong từng đợt mùi thơm ngát xông vào mũi, Nhược nhi xoay người đưa lưng về phía Tôn Nhạc, Tôn Nhạc vừa nhìn, ha, tiểu tử này chắc không ngừng nuốt nước miếng đây.

Tôn Nhạc thật là nói sàm rồi, sau hai ba đợt liền đem canh giải quyết một nửa rồi đứng dậy, nàng vỗ vỗ bụng nhỏ tròn vo, hướng về phía Nhược nhi vẫn đưa lưng về phía mình nói: “Nhược nhi, canh còn lại đều là của ngươi nga, ngươi giải quyết đi, ta muốn đi trở về rồi nha”

Nàng vừa vẫy tay, vừa dọc theo đường cũ đi trở về, Nhược nhi nhìn bóng lưng nàng dần dần đi xa, bỗng nhiên nâng cổ kêu lên: “Ngươi ngày mai còn có thể tới sao?”

“Có thể” tiếng cười Tôn Nhạc xa xa truyền đến, “Ta nếu không có cơm ăn, đương nhiên sẽ đến nha”

Có lẽ là ăn uống no đủ rồi, hôm nay Tôn Nhạc cảm thấy có tinh thần hơn, đi thẳng đến bên cạnh tường vây chỉ nghỉ ngơi một lần. Nàng đi vào địa phương cất kỹ tảng đá ngày hôm qua, vươn tay bám vào, liền cẩn thận giẫm khe hở nhảy lên tường vây.

“Bùm” một tiếng, Tôn Nhạc rốt cục vững vàng rơi vào trong viện.

Nàng mới vừa đi ra hai bước, một thanh âm của nữ tử liền từ bên trái truyền đến, “A, mau nhìn một cái, mới đến chưa tới một ngày, đã học leo tường rồi, ta nói nha đầu xấu, ngươi thật to gan a!”

Thanh âm của nữ tử thực trong trẻo, cũng rất vang dội, xa xa truyền đến.

Tôn Nhạc chậm rãi quay đầu lại, chống lại gương mặt thanh tú của Hề nữ.

Hề nữ bước đi đến trước mặt nàng, sau khi dạo qua một vòng quanh người nàng, chậc chậc nói: “A, a, bộ đồ tốt như thế mới chuẩn bị cho ngươi đã thành cái dạng này rồi? Giầy cũng hư? Nha đầu xấu xí giỏi a, thực nhìn không ra ngươi người xấu như vậy, lá gan cũng không nhỏ a.”

Nàng vừa nói, vừa vươn tay níu lấy tay áo Tôn Nhạc hướng trong viện đi đến, “Đi, đi với ta tìm các vị tỷ tỷ phê bình phân xử!”

Tôn Nhạc nhìn tay nàng gắt gao níu lấy tay áo của mình, rất muốn bắt nó bỏ ra. Nhưng là nàng không thể làm như vậy, Hề nữ rõ ràng đối với nàng có địch ý, nàng không thể khiến ình sau này không còn có ngày an bình.

Hề nữ nặng nề mà giật vài cái, nhưng Tôn Nhạc không động đậy, không khỏi xoay đầu lại cả giận nói: “Như thế nào, ngươi dám không đi?” Lời của nàng vừa rơi xuống, liền nhìn đến nước mắt trào ra trong mắt Tôn Nhạc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »