Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 5167 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 92
trong phú quý có nguy cơ.

❊ ❊ ❊

Vương tử nói tới đây, liền gắt gao nhìn chằm chằm Ngũ công tử, chờ câu trả lời của hắn. Mọi người cũng thế, bất quá không giống như bọn hắn cùng Đại vương tử định liệu trước, rằng Ngũ công tử nhất định sẽ đáp ứng, biểu tình hắn bây giờ hoàn toàn khác.

Giờ khắc này, Ngũ công tử cũng là suy nghĩ bay tán loạn.

Hắn trước đó không lâu, vì muốn đoạt được vị trí người thừa kế bổn gia còn có ý mượn thế lực người khác, vì chính mình an bài một cuộc sống an toàn vững vàng.

Bất quá ý nghĩ bây giờ của hắn đã hoàn toàn bất đồng.

Lúc này nghe được câu hỏi Đại vương tử, lời Tôn Nhạc nói với hắn mấy ngày trước lần lượt chảy qua trong đầu, ‘ Ngũ công tử, nữ nhân không nên trở thành phiền muộn của người’‘ đến lúc đó nhóm chư hầu sẽ đem người tôn sùng là thượng khách, người muốn lấy vài cái công chúa cũng có thể, ’‘nếu người không thích, trực tiếp cự tuyệt là được, sẽ có không ai vì việc này mà đắc tội người ’

Trong lúc vô tình, Ngũ công tử đã phi thường tín nhiệm Tôn Nhạc, lời nàng nói, hắn đều ghi tạc trong lòng. Giờ khắc này, hành vi Đại vương tử đối với mình rõ ràng đúng là lấy lòng, chính là thu mua. Ngũ công tử tâm tư như điện: nếu ta đã dựa vào năng lực chính mình để mưu sinh, vì sao còn muốn tiếp nhận nữ nhân mình không thích? Ta vẫn không thích xu nịnh quyền quý, vậy cứ theo lời Tôn Nhạc, không đi xu nịnh là được!

Ngũ công tử nghĩ đến đây, liền nhẹ nhàng mà thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn hướng Đại vương tử, hắn đang chuẩn bị trực tiếp cự tuyệt, đột nhiên nghĩ đến hành vi xưa nay của Tôn Nhạc, liền mở miệng nói: “Đại điện hạ yêu mến, Cơ Ngũ thực không dám nhận. Lời điện hạ nói quá mức trọng đại, xin cho Cơ Ngũ cân nhắc mấy ngày?”

Đại vương tử ngẩn ra, một lát sau ha ha cười, nói: “Qủa thật là đại sự, vậy bản nhân sẽ chờ hai ba ngày đi, hi vọng đến lúc đó Ngũ công tử sẽ suy nghĩ thông suốt.”

Hắn tuy rằng cười, thanh âm đã có điểm khó nghe, hiển nhiên đối vơi chữ ‘ cân nhắc ’ của Ngũ công tử rất không hài lòng.

Ngũ công tử làm sao quản được hắn hài lòng hay không? Thấy Đại vương tử nói như thế, liền thở dài một ngụm, khi ngẩng đầu lên đã đem chuyện này ném ra sau đầu.

Nửa canh giờ đảo mắt đã trôi qua rồi, Đại vương tử nhìn nhìn đồng hồ cát, thấy thời gian đã đến, đứng dậy cao giọng nói: “Chư vị có thể bắt đầu chất vấn rồi!”

Những lời này của Đại vương tử vừa nói ra. Mọi người trong điện đồng loạt nhìn về phía Ngũ công tử

Ngũ công tử thản nhiên đứng dậy bước đi đến trong thạch đài. Lúc này hai mắt Ngũ công tử sáng ngời, biểu tình thong dong hơn nữa khí chất xuất trần tuấn mỹ kia làm ọi người thấy hắn liền cảm giác toàn bộ đại điện trở nên cực kỳ sáng ngời.

Lúc này Ngũ công tử quả thật đã không hề khẩn trương, phải biết rằng Âm Dương Ngũ Hành ở đây đã thịnh hành hai trăm năm. Nó đã thẩm thấu đến các ngành các nghề, thẩm thấu đến ý thức mỗi người. Cơ hồ tất cả mọi người đều cảm thấy nó đương nhiên chính là ý trời, chính là thiên kinh địa nghĩa(hiển nhiên phải thế).

Mà truyền thuyết Âm Dương Ngũ Hành có một trọng điểm đó là lời Ngũ công tử vừa mới nói ‘ trời cùng đất tương ứng, trời cùng người tương ứng” Nếu trời cùng đất cùng người tương ứng, như vậy trên trời dự báo vương triều thay đổi cũng là chuyện đương nhiên!

Cho nên sau khi Ngũ công tử đưa ra lý luận của hắn không ai nghi ngờ lời nói hiển nhiên ‘ trên trời dự báo vương triều thay đổi ’ này.

Vấn đề của mọi người chính là: hắn một đứa trẻ con dựa vào cái gì có thể nhìn thấu thiên ý? Dựa vào cái gì có thể biết các đại vương triều trước kia đều thuộc về các thuộc tính trong ngũ hành? Dựa vào cái gì dám nói những lời ‘Thế gian đến nay, hỏa đức đã cạn! Thiên mệnh đã đổi! Hỏa cùng tất có thủy lên thay!’ này?

Ngũ công tử mới vừa đứng trên thạch đài, một hiền sĩ nón cao vóc dáng thấp bé, làn da đen thui đứng dậy, hắn hướng về phía Ngũ công tử trên đài chắp tay trước ngực, cao giọng nói: “Xin hỏi Ngũ công tử, lời ngươi nói có tên không?”

Mắt Ngũ công tử nhìn hắn, thong dong cười nói: “Thưa có! Cơ Ngũ bất tài, xin đặt tên là ‘ ngũ đức chung thủy thuyết’“

Ngũ đức chung thủy thuyết?

Trong đại điện lại thêm một trận tiếng xầm xì.

Tất cả mọi người không ai kinh ngạc bằng Tôn Nhạc, nàng không dám tin nhìn Ngũ công tử, ngơ ngác mà nghĩ: nguyên lai lịch sử quả nhiên có quán tính cường đại! Ngũ công tử hắn cư nhiên đem cái này cũng đặt tên là ‘ ngũ đức chung thủy thuyết ’!

Sau khi hiền sĩ vóc dáng thấp bé kia ngồi xuống, một thanh niên đứng dậy.

Thanh niên này cả Ngũ công tử cùng Tôn Nhạc đều biết, hắn chính là cái thanh niên đeo kiếm kia nói Ngũ công tử ‘ bẻ cong thiên mệnh ’ mà hướng hắn đưa ra khiêu chiến, thề phải lấy đầu của hắn!

Lúc này thanh niên một thân áo tang, nón cao đai rộng, trên người cũng không có mang theo kiếm, một bộ dáng điển hình của hiền sĩ.

Hắn này vừa đứng lên, một trận tiếng cười nho nhỏ truyền ra.

Những người cười đó, đã tận mắt thấy hắn ở trước mặt Ngũ công tử bêu xấu, mọi người cho rằng hắn sau một phen mất mặt kia, sẽ không dám đến lại, thật không ngờ hắn chẳng những đến đây, còn đường đường chính chính chuẩn bị hướng Ngũ công tử chất vấn!

Tôn Nhạc vừa nhìn thấy người này đứng ra, liền lẳng lặng đánh giá hắn, cùng với người xung quanh hắn hắn, cùng sựbiến hóa vẻ mặt của mọi người. Nàng muốn biết những người có địch ý với Ngũ công tử, có hình thành một đội ngũ hay không. Nàng đánh giá mọi nơi, càng nhìn càng kinh hãi: lại có nhiều người lộ sát khí như vậy, vẻ mặt không chấp nhận được Ngũ công tử sống đến ngày mai!

Nàng sau khi quét mắt vài lần, quay đầu qua Song Xu cùng A Phúc bên người thấp giọng nói: ” Lời nói của công tử, đã đắc tội không ít người. Các ngươi nhanh chóng ra ngoài. A Phúc, huynh đi gọi tới toàn bộ kiếm khách áo tang trong phủ hộ tống công tử trở về.” nói tới đây, nàng nhìn hướng Song Xu, “Hữu Xu tỷ tỷ xin đến trong cung Triệu vương, thỉnh Triệu vương hậu phái kiếm khách tương trợ. Nếu nàng không chịu, ngươi liền nói thẳng: trong thiên hạ đều biết Hậu vị của Vương hậu đến từ Tề quốc Cơ Ngũ! Không biết Vương Hậu có từng tương báo chưa? Tề quốc Cơ Ngũ đã không phải đứa trẻ con ngày xưa, ngày khác lúc tên hắn liệt vào hàng chư tử, Vương Hậu không sợ người trong thiên hạ nhạo báng ư?”

Tôn Nhạc giao phó đến đây, chuyển hướng Tả Xu, môi nàng giật giật, do dự một hồi mới nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »