Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 5098 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 2
vào ở tây viện.

❊ ❊ ❊

A Phúc chạy tới ước chừng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, dáng người gầy yếu, sắc mặt hơi vàng vọt, hai tròng mắt hơi lồi ra ngoài.

A Phúc khom người, chờ đến khi Ngũ công tử đi xa, mới xoay đầu lại nhìn về phía Tôn Nhạc.

Vừa nhìn, hắn liền tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc đánh giá nàng một hồi. A Phúc nói: “Đi theo tôi.”

Tôn Nhạc cúi đầu, vội vàng đuổi theo A Phúc. A Phúc chỉ cắm cúi đi không quay đầu lại nói: “Cô nương đến Tây viện chờ trước, tôi đi hỏi tình trạng nhà ở sau đó sẽ đến sắp xếp cho cô.”

Tôn Nhạc nhẹ nhàng “Ừa” một tiếng, đi đến ngoài cửa lớn Tây viện theo chỉ dẫn của A Phúc. A Phúc lại liếc nhìn nàng vài lần rồi xoay người rẽ vào con đường đá vụn bên phải.

Đến khi thân ảnh A Phúc biến mất khỏi tầm mắt Tôn Nhạc, nàng mới chậm rãi xoay đầu lại đánh giá bốn phía.

Nơi nàng đứng là bên ngoài một cổng vòm bằng đá. Cổng vòm này khá lớn, hoàn toàn có thể để một chiếc xe bò ra vào. Xung quanh trồng những cây đa lớn như cột đình. Một gốc cây còn lớn hơn vòng ôm của một người, chặn hết ánh nắng chói chang bên trên vòm lá.

Mà ở dưới tàng cây đa, ngoại trừ con đường đá vụn xuyên qua cổng vòm, những nơi khác đều trụi lủi không một ngọn cỏ.

Đứng ở nơi xa lạ này, chờ một người xa lạ, trong lòng Tôn Nhạc vô cùng bất an, thấp thỏm lo âu nói không nên lời.

Nàng vốn là cô nhi, lớn lên ở nông thôn. Sáu tuổi bắt đầu đi học, nhờ sự trợ giúp của chính phủ mà học xong chín năm giáo dục phổ cập. Sau khi tốt nghiệp trung học thì thành tích của nàng cũng không tệ, nàng đứng thứ mười trong kỳ thi tốt nghiệp của cả hai huyện. Nhưng lúc này đã không còn ai giúp đỡ nàng, mà nàng thì không muốn đi cầu cạnh những người họ hàng xa lắc, cách hai ba đời nên quyết định không học tiếp nữa, lên thị trấn làm công trong tiệm cơm.

Xưa nay nàng cũng không có sở thích gì, ngoại trừ chi phí ăn ở còn dư ít tiền không nhiều lắm nàng đều dùng để mua sách báo về đọc. Cuộc sống như vậy qua không đến một năm, nàng tỉnh lại liền trở thành một tiểu cô nương.

Tôn Nhạc nhìn xuống mũi chân, dùng sức cọ xát trên cục đá, suy nghĩ trong đầu nàng lan man rối loạn không thể tập trung nổi.

Đúng lúc này lại có tiếng cười trong vắt truyền đến. Tiếng cười càng ngày càng gần Tôn Nhạc không khỏi ngẩng đầu nhìn về đám người đang đi tới.

Có năm sáu cô gái đang đến, trong đó có ba người là mấy cô gái dệt vải vừa rồi. Các cô gái này vốn đang hi hi ha ha vui vẻ, vừa nhìn thấy Tôn Nhạc, tiếng cười kia liền chậm rãi ngừng lại.

Một cô gái diện mạo thanh lệ đi ở đàng trước, nàng có một đôi mắt to long lanh, sáng ngời.

Cô gái trừng to mắt không dám tin nhìn Tôn Nhạc, đánh giá nàng từ đầu đến chân lại từ chân đến đầu. Sau đó cô gái kinh ngạc nói: ” Con nhãi xấu xí này là ai vậy? Tại sao trên vạt áo nó cũng có gắn hoa khiên ngưu?”

Giọng nói của cô gái hơi the thé, tràn đầy sự kinh ngạc.

Phía sau cô gái mắt to, một cô gái dệt vải lúc nãy đã gặp Tôn Nhạc vội vàng trả lời: “Thất Cơ tỷ tỷ, nó là Thập Bát cơ Ngũ công tử mới nạp đâý.”

“Hả?”

Tiếng kêu kinh ngạc liên tiếp truyền đến, các cô trợn tròn mắt, nửa ngày cũng nói không nên lời.

“Không thể nào!”

“Đúng vậy, không thể nào! Ngũ công tử sẽ không chọn một con nhóc xấu xí như vậy đâu!”

Trong tiếng xì xào, một cô gái khác cũng cất tiếng: “Thật mà, chính miệng Ngũ công tử nói đó”.

Câu này vừa thốt ra, các cô gái liền ngậm miệng im thin thít.

Những ánh mắt soi mói nhìn Tôn Nhạc chằm chằm, Tôn Nhạc từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt quật cường nhìn thẳng vào mắt các cô gái kia.

“Dựa vào cái gì? Ngũ công tử dựa vào cái gì mà chọn nó? Tỷ muội chúng ta đây, người nào không phải là tiểu mỹ nhân ngàn dặm chọn một, mới được lựa chọn tặng cho Ngũ công tử? Tại sao Ngũ công tử lại tự chọn một con nhóc xấu như vậy?”

Tiếng hét oán hận bất bình đến từ Thất cơ, nàng hung hăng nhìn Tôn Nhạc chằm chằm. Biểu tình trên mặt cực kỳ phức tạp, khó mà nói là quá mức thất vọng hay là đang cân nhắc sự tình.

Lúc này Tôn Nhạc đã cúi đầu xuống, nàng hoàn toàn không biết gì về tình cảnh của mình, cũng không có tâm tình mắt to trừng mắt nhỏ với bọn họ.

Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân truyền đến. Tôn Nhạc ngẩng đầu nhìn lên, thấy A Phúc đang đi về hướng mọi người.

A Phúc đưa mắt nhìn các cô gái, cũng không để ý tới họ chỉ quay đầu nói với Tôn Nhạc: “Tôi đã đặc biệt hỏi Trần phó quản gia rồi, từ giờ trở đi cô sẽ ở căn nhà gỗ thứ năm trong Tây viện, lấy tên là Thập Bát cơ, đi thôi”.

Tôn Nhạc đáp khẽ, đi theo phía sau A Phúc vào cổng vòm Tây viện, vừa đi nàng vừa thầm nghĩ: hóa ra đến nơi này còn phải lấy tên một lần nữa.

Điểm ấy Tôn Nhạc không biết, ở trong thế giới này, dân đen địa vị thấp sẽ không có tên. Nếu người có tên tức là có một chút địa vị, mà có dòng họ là đặc thù của quý tộc. Ngay cả chính thân thể này ở trong thôn làng, mọi người cũng chỉ gọi nàng là con nhóc hoặc con nhóc xấu xí.

Bước vào Tây viện, bên trong là hơn hai mươi căn nhà gỗ liên tiếp xuất hiện trước mắt Tôn Nhạc. Mỗi một căn nhà gỗ này đều độc lập, giữa căn này và căn kia là những cây đa lớn nối liền với nhau bằng những con đường rải đá vụn.

Phong cách kết cấu của nhà gỗ rất cổ xưa, có không ít căn nhà trên tường vẫn còn nguyên vỏ cây màu xanh chưa lột bỏ. Đôi chỗ còn mọc lên những nhánh cây nhỏ hoặc quấn đầy dây leo.

A Phúc quay đầu thấy Tôn Nhạc đang đánh giá bốn phía liền khinh bỉ chép miệng, âm thầm nói lầm bầm: “Đúng là quê mùa, không biết Ngũ công tử ngài ấy..” Giọng nói của hắn rất nhỏ, cũng không nói hết câu.

Tôn Nhạc nghe được tiếng A Phúc than thở, vội vàng thu hồi ánh mắt tò mò.

A Phúc mang theo nàng đi thẳng tới cuối Tây viện, nơi này có một căn nhà gỗ nho nhỏ, đặc biệt nhỏ và tồi tàn hơn những căn nhà khác. Chung quang đầy cỏ dại và những cây đa cao tít, căn nhà gỗ kia cũng rất cũ kỹ, ngay cả khung cửa sổ cũng quấn đầy dây leo. A Phúc mang nàng đi đến trước nhà gỗ liền dừng lại nói: “Thập Bát cơ, đây là chỗ ở tạm thời của cô” hắn nhấn mạnh hai chữ “Tạm thời” kia, tiếp tục nói: ” Trong Tây viện này có mười tám tỳ thiếp của Ngũ công tử, cô nhỏ nhất, về sau có việc làm nhiều một ít, nhường nhịn một tí cũng không có gì không tốt. Tôi đã mang cô đến đây rồi thì cô vào đi thôi, có gì muốn hỏi thì đi hỏi các tỷ tỷ của cô”.

Nói xong, A Phúc quay người nhanh chóng rời đi.

Nhìn bóng lưng A Phúc, bụng Tôn Nhạc kêu lên “Ùng ục ùng ục” nàng đưa tay vỗ về bụng nhỏ, thầm nghĩ: cứ như vậy là xong rồi sao, mình còn chưa biết ăn cơm ở đâu mà.

Tôn Nhạc xoay người, vươn tay đẩy cửa nhà gỗ “ken két “. Trong tiếng ma sát chói tai, cửa gỗ mở ra, đồng thời, một đám bụi mịt mù cũng ập vào mặt nàng.

Tôn Nhạc vội vàng đưa tay chắn, đám tro bụi kia vẫn không ngừng bay vào trong miệng trong mũi của nàng, khiến nàng bị nghẹn liên tục ho khan.

Một hồi lâu sau, lớp tro bụi trước mắt mới chậm rãi tan đi.

Tôn Nhạc dụi dụi mắt, bước chân vào trong căn nhà gỗ phủ đầy tro bụi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »