Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 4977 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 79
ngũ hành diễn sinh luận.

❊ ❊ ❊

Tôn Nhạc suy nghĩ không sai, bình ổn vĩnh viễn chỉ là tạm thời, trong sự yên ổn, một mạch nước ngầm khác bắt đầu khởi động hội nghị năm nước như lửa sém tới lông mày rồi!

Mọi người vừa về tới trong phủ, Ngũ công tử liền bị Phủ chủ kêu đi, sau khi hắn trở về liền vào thư phòng, hơn nữa ngẩn ngơ đến nhiều canh giờ.

Buổi chiều hôm nay, Tôn Nhạc sau khi luyện một hồi Thái Cực quyền liền đến thư phòng Ngũ công tử, Ngũ công tử đang viết trên thẻ trúc. Viết lĩnh ngộ của hắn về Ngũ Hành diễn sinh luận. Ngũ Hành diễn sinh luận Ngũ công tử thẳng đến trên đường tới Hàm Đan mới tiếp xúc, bất quá mấy tháng công phu, hắn đã tinh tiến không ít. Đặc biệt mấy ngày gần đây, Tôn Nhạc nhìn hắn viết trên thẻ trúc, đúng là gần đến chỗ trọng tâm.

Tôn Nhạc đứng ở bên cạnh Ngũ công tử, vừa lẳng lặng liếc nhìn thẻ tre trong tay, vừa chờ đợi Ngũ công tử phân phó.

Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiêng ngòi bút Ngũ công tử ma sát trên thẻ trúc truyền đến. Về phần Tôn Nhạc lật thẻ tre xem, nàng rất cẩn thận chú ý, cơ hồ không có âm thanh truyền ra.

Cũng không biết qua bao lâu, Ngũ công tử đem bút để xuống bên cạnh, Tôn Nhạc vội vàng thu hồi thẻ tre, tiến lên vài bước lại mài mực cho hắn.

Ngũ công tử nhìn mấy chữ trên thẻ tre, cười khổ nói: ” Ngũ Hành diễn sinh luận này, ta mỗi lần nhìn đến, đều tựa hồ hiểu được cái gì rồi, lại luôn nắm bắt không được. Sắp đến đại hội trí giả năm nước rồi, ta thật sợ mình không ứng phó qua nổi.”

Ngũ công tử vốn là không thích nhiều lời, từ sau lần tham gia yến hội của Từ phu nhân, hắn ở trước mặt Tôn Nhạc giống như buông lỏng rất nhiều. Không có việc gì cũng hướng nàng nói vài lời trong lòng.

Tôn Nhạc đứng bên cạnh hắn, lẳng lặng nghiêng mắt nhìn thẻ trúc, nhẹ giọng hỏi: “Ngũ Hành diễn sinh luận, có phải là chỉ mộc hỏa thổ kim thủy tương sinh tương khắc không?”

Ngũ công tử nghe vậy sửng sốt, hắn ngẩng đầu nhìn Tôn Nhạc, ngạc nhiên nói: “Ngươi thậm chí ngay cả ngũ hành diễn sinh luận cũng biết? Mộc hỏa thổ kim thủy tương sinh tương khắc? Không tệ, không tệ! Câu nói đầu tiên đã điểm trúng trọng tâm của nó!” Hắn vội vàng cúi đầu, đem những lời này của Tôn Nhạc ghi vào trên thẻ trúc.

Nhớ hết xong, Ngũ công tử ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn Tôn Nhạc,“Ngươi còn chưa có nói cho ta biết, ngươi là làm sao mà biết Ngũ Hành diễn sinh luận này.”

Tôn Nhạc vừa mài mực vừa cười nói: “Công tử quên rồi sao? Không phải ở trên xe ngựa người bảo tôi đọc cho người nghe đấy thôi.”

Ngũ công tử bất ngờ cười” Tôn Nhạc ngươi thật là thông minh hơn người. Ngươi nói một chút quan điểm của ngươi về Ngũ Hành diễn sinh này xem?”

Hắn nói tới đây thấy Tôn Nhạc mở to mắt vẻ mặt không hiểu nhìn mình liền đem thẻ tre để xuống, đứng lên chậm rãi đi thong thả ra hai bước thở dài: “Ngũ Hành diễn sinh mộc hỏa thổ kim thủy là có thể ứng đối biến hóa của vạn vật trong thiên địa. Theo lý thường vì trời người là một thể nếu nó có thể đại biểu biến hóa vạn vật trong thiên địa thì sự cường thịnh suy bại của con người nó cũng có thể lý giải. Biến hóa ở giữa ta hơi hiểu rồi nhưng mà không biết làm thế nào hình dung nói thành lời?”

Hắn nói tới đây hai mắt trong trẻo nhìn chằm chằm Tôn Nhạc có điểm hưng phấn mà nói: “Tôn Nhạc ta cảm giác được một khi ta hoàn toàn hiểu được điểm này bằng vào nó ta có thể ở giữa các nước có một chút địa vị! Mà bổn gia cũng nhất định sẽ thay đổi cách nhìn về ta!”

Hắn nói tới đây vươn tay xoa nắn cái trán rất có điểm chán nản nói: “Ta hiện tại có chút hối hận trước kia vì sao không chuyên tâm nghiên cứu và thảo luận cái này? Hiện tại đại hội năm nước như lửa sém lông mày, ta sợ là không có thời gian hiểu rõ nó. “

Tôn Nhạc nhìn Ngũ công tử mắt lộ ra vẻ trầm tư.

Khi thấy Ngũ công tử ngẩng đầu nhìn mình thì ánh mắt nàng hướng thẻ tre lướt qua, bỗng nhiên cười nói: “Ngũ Hành thảo luận, thu thuộc kim, kim mang sát tính, Đại Chu chúng ta cũng không phải là thuộc kim sao? Cờ dùng màu vàng, sĩ tốt dùng thương vàng nhưng mà nếu nói như vậy, sát tính của kim tận thì chẳng phải là lúc quá cường thịnh chuyển nhược sao, có thể biến hóa giống như trong thiên địa, đến phiên đông thuộc thủy thay thế? “

Lời này của Tôn Nhạc nói thập phần tùy ý, chẳng những tùy ý còn gượng ép! Nói cái gì ‘ Cờ Đại Chu dùng màu vàng, sĩ tốt dùng thương vàng đó là thuộc kim ’ nhưng mấy lời tùy ý này của nàng, ngây thơ gượng ép gần như hồ ngôn loạn ngữ, lại như lôi điện trên chín tầng trời, chấn động Ngũ công tử trừng lớn hai mắt, sững sờ, ngẩn người nhìn chằm chằm nàng, nửa ngày vẫn không nhúc nhích!

Ngũ công tử thẳng tắp trừng mắt nhìn Tôn Nhạc, trong ánh mắt của hắn quang mang chớp động, tâm tư hoàn toàn không ở trên người Tôn Nhạc. Môi hắn mấp máy không thôi, sau một lúc lâu Tôn Nhạc nghe được hắn tự nhủ: “Chu thuộc kim, sát khí tận hiện thời là lúc cường thịnh chuyển nhược, đông thuộc thủy sẽ thay thế? Chu thuộc kim? Đông thuộc thủy? Mộc hỏa thổ kim thủy, kim tận thủy sinh, trong cái chết có sự sống?”

Hắn càng nói càng nhanh, càng nói hai mắt càng tỏa sáng, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng!

Vừa nói xong, hắn bắt đầu đi thong thả trong phòng, càng bước hắn càng chuyển nhanh, càng chuyển càng nhanh, trong chuyển động thì miệng còn thì thào nói nhỏ.

Tôn Nhạc nhìn đến hắn đã hoàn toàn mê mẩn, liền cúi đầu, chậm rãi lui ra ngoài. Nàng một mực thối lui đến cửa thư phòng, nhẹ nhàng mà mở cửa phòng ra, vọt nhanh ra ngoài cửa, đem cửa phòng đóng lại.

Sau khi đóng cửa, nàng cũng không có rời đi, mà là bước nhẹ đến dưới đại thụ trong viện, yên lặng chờ Ngũ công tử trong phòng phân phó.

Hiện tại đúng là lúc nắng hè chói chang, áo tang trên người nàng không hút mồ hôi, hơn nữa mặc lên người thô ráp, vừa cử động thì làn da có điểm ngứa. Tôn Nhạc đi đến chỗ lá đại thụ xum xuê, nhìn vỏ cây đại thụ xù xì mà phát ngốc.

Lần này ngốc là hơn nửa ngày, trong phòng, thỉnh thoảng truyền ra tiếng bước chân Ngũ công tử, tiếng thì thào nhưng hắn vẫn không có kêu Tôn Nhạc đi vào mài mực.

Tôn Nhạc cũng vui vẻ thoải mái, cúi đầu dùng chân gảy gảy con kiến. Mấy con kiến xếp thành từng đội từng đội, mang một ít đồ vật gọn gàng ngăn nắp bò về phía rễ cây, xem ra dưới rễ cây có hang ổ của bọn nó. Tôn Nhạc nhìn thấy thú vị, mỗi lần đều nhằm lúc chúng nó trở về hang đem đống bùn gẩy cao cao, còn dùng mũi chân tạo một cái rãnh đến thêm khó khăn cho bước đi của chúng nó.

Ngay khi nàng chơi hết sức hứng thú, tiếng Song Xu nói nhỏ truyền đến, trừ bỏ tiếng Song Xu thấp giọng, còn có tiếng A Phúc nói chuyện. Chỉ chốc lát công phu, A Phúc cùng Song Xu liền đi vào sân.

A Phúc vẻ mặt vội vàng, mà Song Xu cũng là một thân đầy mồ hôi, trong tay của các nàng, còn cầm một thanh kiếm. Tôn Nhạc tò mò nhìn các nàng, thầm suy nghĩ: đây là lần đầu tiên gặp các nàng cầm kiếm, còn có vẻ rất hiên ngang oai hùng.

Bọn họ vừa tiến đến, A Phúc liền nghểnh cổ chuẩn bị kêu to. Tôn Nhạc thấy vậy vội vàng lắc đầu.

A Phúc nghiêng mắt nhìn đến Tôn Nhạc lắc đầu, không khỏi ngừng lại. Hắn cùng với Song Xu bước đến trước mặt Tôn Nhạc, A Phúc nhìn nhìn trong thư phòng, chuyển hướng Tôn Nhạc hỏi: “Ngũ công tử bề bộn nhiều việc?”

Tôn Nhạc gật đầu, nhẹ giọng nói: “Công tử vừa rồi ngộ ra cái đạo lý gì, đang suy nghĩ, chúng ta không thể quấy rầy hắn.”

A Phúc gật gật đầu, nói: “Cũng là ngươi ý tứ.”

Dứt lời, hắn liếc về phía trong thư phòng, cau mày nói: “Nhưng mới rồi Triệu vương hậu phái người tới thông tri, bảo buổi tối hôm nay thiết yến đãi tộc nhân, đến lúc đó các người trong gia phái Cơ tộc sẽ đến đầy đủ. Hiện tại thời gian không còn sớm, phải gọi Ngũ công tử sớm chuẩn bị mới tốt a.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »