Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1099
Máy hơi nước? (2)

❊ ❊ ❊

Xem bộ dạng của Lộc Thiên Hương nhìn liền biết là nữ nhân man di, hoàn toàn không hiểu biết lễ độ, dám chạy tới cầu làm nữ tướng quân. Nhiều học sinh cố gắng nghẹn cười rất khổ sở, quai hàm nhức mỏi.

Triệu Hãn mỉm cười nói:

“Đứng lên nói chuyện, đừng quỳ.”

Lộc Thiên Hương nhanh nhẹn ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn thẳng hoàng đế. Nàng thật ra có chút sợ hãi, nhưng lại muốn bày ra anh tư, trông mong hoàng đế đồng ý ngay.

Triệu Hãn xem xét đánh giá nàng này, ấn tượng đầu tiên là bộ dạng cao, đo bằng mắt thường quan ít nhất từ 1m7 trở lên, hắn hỏi: “Muốn làm nữ tướng quân, ngươi có có bản lĩnh gì?”

Lộc Thiên Hương đáp: “Ta biết cưỡi ngựa bắn cung, cũng sẽ dùng đao, ta bắn tên rất chuẩn."

Triệu Hãn nói: "Nếu chỉ là những thứ đó thì ngươi chỉ có thể làm kỵ tốt, phải dựa vào quân công từng bước lên chức.”

Lộc Thiên Hương nói: "Ta lập công, mục khôi của Hóa Giác Tắc Khê bị ta bắn trúng một mũi tên, mới bị quân Đại Đồng bắt lấy."

Triệu Hãn nói: "Loại công lao này có thể làm trưởng kỵ binh mười người.”

Lộc Thiên Hương hỏi: "Mới mười binh thôi sao, cho ta chỉ huy một trăm người được không?"

Triệu Hãn nói: “Ngươi cho rằng đang mua thức ăn sao? Còn cò kè mặc cả."

"Vậy cho ta năm mươi binh." Lộc Thiên Hương thật sự trả giá.

Cuộc đối thoại này chọc mọi người buồn cười, rồi lại không dám cười ra tiếng, nếu không thì là bất kính lớn với hoàng đế.

Triệu Hãn cảm thấy thú vị, cười nói: "Đợi ngươi học được một nghìn chữ Hán rồi tính.”

Lộc Thiên Hương lại nói: "Bệ hạ, ta nghe nói có vị Trương tướng quân chỉ học mấy trăm chữ đã làm sư đoàn trưởng. Ta không học một nghìn chữ, chỉ học năm trăm chữ được không?”

Triệu Hãn không kiềm được cảm khái: "Không ngờ Trương tướng quân của trẫm quanh năm đánh nhau ở phương Bắc mà uy danh lừng lẫy đã truyền đến Tây Nam."

"Bệ hạ, năm trăm chữ được không?” Lộc Thiên Hương lại lần nữa xác nhận.

Triệu Hãn dở khóc dở cười: “Được, đợi ngươi nhận biết năm trăm chữ hãy cầm eo bài đến gặp ta."

Triệu Hãn khiến nữ quan đưa ra một eo bài, chỉ dùng được một lần, sau khi yết kiến hoàng đế sẽ bị thu về.

Như vậy cũng được?

Hơn hai trăm thầy trò cực kỳ kinh ngạc, càn quấy với bệ hạ như vậy mà thật sự được ban eo bài trong cung.

"Đa tạ bệ hạ, ta nhất định nỗ lực biết chữ!" Lộc Thiên Hương nhận được động lực học tập vô cùng lớn.

Phụ tử Phương Dĩ Trí bay đi hơn nửa ngày vẫn chưa trở lại, Triệu Hãn cũng lười chờ thêm, lập tức bãi giá về cung.

Qua nửa buổi chiều, Phương Dĩ Trí rốt cuộc trở về, hưng phấn chạy đi xin gặp Triệu Hãn.

Sau một phen báo cáo, Triệu Hãn nói: “Viết rõ những bí quyết làm khinh khí cầu giao cho Công bộ. Các bộ quân Đại Đồng có thể trang bị vật ấy, phối hợp kính thiên lý dùng để quan sát chiến trường. Còn nữa, ngươi khiến người tiếp tục thí nghiệm, thử nhiên liệu đáng tin khác, cố gắng cho khinh khí cầu bay lâu một chút. Mới được hơn một khắc đã rơi xuống đất, thời gian thật sự quá ngắn.”

Phương Dĩ Trí nói: "Thần tuân chỉ!"

Nếu hữu dụng thì người tham dự phát minh chắc chắn phải được ban thưởng.

Đặc biệt là học sinh tham dự vào, sau này tốt nghiệp, chỉ cần nguyện ý thì cũng được vào viện vật lý của viện Khâm Thiên.

Triệu Hãn hỏi: "Ngươi có biết tại sao khinh khí cầu có thể lên trời không?”

Phương Dĩ Trí đáp lại: "Sức nổi."

"Rất tốt!" Triệu Hãn long nhan hài lòng.

Người Pháp phát minh khinh khí cầu, biết cách làm nhưng không biết nguyên do. Phương Dĩ Trí thì hiểu rõ nguyên lý mới thật là đáng quý, xem ra nghiên cứu vật lý của viện Khâm Thiên tiến bộ rất nhanh.

Có lẽ còn có thể đốc thúc cho tiến bộ nhiều hơn.

Triệu Hãn nói: "Trẫm có một ý tưởng. Khi nồi sắt đun nước thì hơi nước có thể làm nắp nồi bay lên, có cách nào chế tác một loại máy móc, dùng hơi nước kéo theo máy móc, giống như sức nước kéo guồng quay tơ lớn vậy. Làm ra loại máy móc này thì không cần đặt guồng quay tơ lớn ven nước nữa, tùy thời tùy chỗ đều có thể dùng, đốt than có thể dệt vải canh cửi.”

Phương Dĩ Trí đăm chiêu, cảm thấy dường như có thể làm, lại cảm thấy không có đầu mối.

Triệu Hãn nói: "Ngươi trở lại từ từ nghĩ đi, cũng có thể công bố nó cho người có tài cùng nhau nghĩ cách."

Phương Dĩ Trí mang theo mê hoặc rời đi, Triệu Hãn lại có chút mong đợi.

Đối với máy hơi nước, Triệu Hãn chỉ biết hình dáng chứ mù tịt cách làm cụ thể. Dường như trong sách giáo khoa vật lý cấp 2 có dạy, nhưng trả hết cho thầy rồi, có vay có trả như vậy mà thầy vật lý không biết nói tiếng cảm ơn.

Lại nói Phương Dĩ Trí về nhà, vắt có suy nghĩ về máy hơi nước.

Chạng vạng, Từ Chính Minh đến chơi, hé môi liền hưng phấn nói: “Cái khinh khí cầu đó của các ngươi thật sự mang người bay lên trời hả?”

Phương Dĩ Trí hỏi ngược lại: “Chẳng phải lần trước mang theo chó mèo lên trời ngươi đều biết sao?”

Từ Chính Minh vò đầu nói: "Ta cứ cảm thấy khinh khí cầu không đáng tin, bay theo gió, không thể khống chế, lỡ như rớt xuống thì sao? Không ngờ nó thật sự mang người bay lên trên lại hạ xuống."

Phương Dĩ Trí khẽ thở dài: “Thôi ngươi đừng làm ghế bay nữa, cùng ta làm máy hơi nước đi.”

“Máy hơi nước?” Từ Chính Minh mờ mịt.

Thế là Phương Dĩ Trí bắt đầu giảng nguyên lý cơ bản, là nấu nước dùng hơi nước làm động lực.

Từ Chính Minh nhất thời bị mở ra linh cảm, có thể nào làm cái ghế bay siêu to, tiếp đó nấu nước dùng hơi nước kéo nó?

Tên này chỉ luôn lo nghĩ về máy bay trực thăng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »