Binh sĩ lên tường thành càng lúc càng nhiều, Thiết Hoành chia ra hai tổ.
Một tổ đi theo Thiết Hoành lao vào phòng giết người, một tổ mở cửa thành ra nghênh tiếp quân đồng minh đi vào.
Cửa sổ trên lâu thành đều bị đóng kín, Thiết Hoành thao gậy sắt đúc xuống, một tay bấu vách tường ổn định thân hình, một tay cầm gậy sắt gõ cửa phòng.
Quan chỉ huy và pháo thủ Tây Ban Nha ở bên trong hoàn toàn không ý thức được kẻ địch đến, còn cho rằng là quân mình đến đưa tin, hùng hổ chạy ra mở cửa.
Khoảnh khắc cửa mở, Thiết Hoành bỗng lao vào, gió to cũng chui vào phòng.
“Người Đường?”
Quan chỉ huy Tây Ban Nha xoe tròn mắt, mới rút đao bên người ra thì sĩ tốt bên ngoài đã có hai người bị đập chết.
Quan chỉ huy Tây Ban Nha giơ đao lao lên, đâm đao ra, gậy sắt đã đâm tới chọt trúng ngực, đâm e muốn tắt thở, sau đó bị đá vào bụng bay ngược về.
Bùm!
Một gậy đập xuống vỡ sọ quan chỉ huy Tây Ban Nha.
Bởi vì tập kích quá mức đột nhiên, công chiếm lâu thành nơi này chỉ khiến một chiến sĩ Đại Đồng bị thương. Ngược lại lúc trèo tường mới bị thương càng nhiều, toàn là bị gió thổi té xuống, có kẻ xui xẻo thậm chí bị té gãy chân.
Chiếm lĩnh lâu thành ngay mặt xong cửa thành cũng bị mở ra, tướng sĩ Đại Đồng giết hướng quân doanh Pampanga trong mưa gió.
Gió táp mưa sa, không phân biệt được gì, bọn họ cũng chưa vào nội thành bao giờ, đành đi theo tuyến đường người Hoa theo đạo Chúa chỉ dẫn.
Tuy người Hoa không thể định cư trong nội thành nhưng được phép công tác ở đây, nếu không thì nguyên tòa thành thị không cách nào vận chuyển. Đám sĩ tốt Đại Đồng mặc niệm mấy chữ như “Tới trước”, “Quẹo phải”, đến quân doanh người Pampanga thì đã bị lạc một nửa người, chỉ còn hơn một nghìn hai trăm người đi theo Thiết Hoành đến.
“Giết!”
Tiếng la giết phát ra từ miệng, chớp mắt đã bị tiếng mưa gió che giấu.
Thời tiết ác liệt như vậy, chế độ xây dựng cơ sở của quân đội hoàn toàn bị rối loạn. Bọn họ huấn luyện theo “Điều cần biết sách Bộ binh”, tự phát tổ thành tiểu đội tạm thời, mấy người hoặc mười mấy người một tổ, lao vào nhà trong quân doanh.
Mabala thay đồ, đang nằm ngủ trên giường thì đột nhiên nghe được tiếng đập cửa ở bên ngoài.
“Mưa gió to như vậy còn phải thủ thạch?” Mabala lẩm bẩm, cứ tưởng là người Tây Ban Nha đến truyền lệnh.
Trong căn phòng cắm trại này có khoảng hơn ba mươi lính Pampanga.
Một số người đang ngủ, một số đánh bài, một số đang tán phét.
Cả đám đùn đẩy cho nhau, rốt cuộc có kẻ xui xẻo đi mở cửa.
Mưa gió chui vào từ khe cửa, ngay sau đó bị một cước đá ra, người mở cửa thậm chí không kịp hét lên đã bị chém một nhát đao vào cổ.
Trong phòng liên tục bị giết bốn người, Mabala nằm ngủ rốt cuộc cảm giác được không thích hợp, đồng thời cũng nghe thấy tiếng kêu gọi của các bạn cùng phòng. Mabala bật người dậy chộp lấy dao rựa, đang định đứng lên chợt thấy một ánh đao vụt qua.
Mabala bị đau ngã xuống, nhưng còn chưa chết hẳn.
Không biết bị ai giẫm lên một cước làm Mabala đau thấu óc, nghỉ một lúc mới bò dậy, định giơ đao lên thì lưng lại bị chém một nhát, rồi sau eo bị người đâm xuyên.
Mabala lại ngã xuống, lần này không cách nào chiến đấu nữa, tầm mắt cũng càng lúc càng mơ hồ.
Mabala cảm thấy mưa to gió lớn thổi vào phòng, đập vào mắt là nhiều cái chân đi tới đi lui. Mabala không hiểu tại sao các ngươi chiến đấu trong mùa bão?
Mabala đã chết.
Thiết Hoành mang binh đồ sạch quân doanh Pampanga, phe mình chỉ chết một người, ba mươi sáu người bị thương.
Nhưng mưa gió càng lúc càng lớn, Thiết Hoành không thể tập hợp lính, cũng không dám mang linh rời quân doanh nữa. Thiết Hoành buộc phải ở lại quân doanh đó tránh né mưa rền gió dữ, còn về mấy trăm binh sĩ lạc đường trong thành thì đành tùy vào họ cố gắng sống sót.
Đến buổi chiều, bão thật sự đến, một ít cây cối đều bị nhổ tận gốc.
Nội thành và ngoại thành có nhiều căn nhà bị tốc nóc, nước đọng trên đường phố đã lên cỡ eo. Còn chưa đến chạng vạng nhưng bầu trời đã đen kịt, Thiết Hoành nhớ lại thành ngữ Trung Quốc mà mình từng học: mưa gió mịt mù.
Quan chỉ huy lục quân của Hà Lan Peter trốn trong nhà không ngừng chửi rủa, đến hiện giờ người này vẫn chưa biết quân đồng minh Trung Quốc đã xuất binh.
Tổng đốc Philippines Corcuera cũng không hay biết gì về tình hình trong quân.
Corcuera trốn trong nội thành, uống trà gừng trị thời tiết ẩm ướt, nằm trên xích đu nhàn nhã ngậm tẩu thuốc.
Bão kéo dài suốt hai ngày thì mưa gió rốt cuộc nhỏ lại, đến trưa ngày thứ ba thì đột nhiên sáng sủa.
“Tò tí te tò tí te!”
Trong thành bỗng có tiếng kèn bầu, Corcuera không để bụng, ông ta không biết đó là hiệu lệnh tập hợp lính của quân Đại Đồng.
Quân Đại Đồng núp trong các căn nhà nội thành lục tục lao ra ngoài, nhanh chóng tụ tập hướng phát ra kèn bầu.
Thiết Hoành kiểm kê số người, có tổng cộng hai nghìn tướng sĩ tấn công thành trong mưa, vứt bỏ số người thương vong đã biết thì lúc này còn có hai mươi tám người mất tích, không biết là chết do bão hay trong cuộc chiến ở góc nào đó, hoặc là bị bệnh không thể nhúc nhích.
Vương Huy nhận được tin nhanh chóng mang theo binh lực sót lại tiến đến chiếm lĩnh nguyên tòa thành thị.
Còn có sáu tòa lâu thành, bởi vì hôm ấy mưa gió quá lớn, quân phòng thủ không bị thanh trừ, những chỗ này rất nhanh bùng nổ chiến đấu.
“Tổng đốc các hạ, kẻ địch vào thành!” Phó quan bối rối hoảng hốt lăn vào.
Corcuera giật mình kêu lên: “Sao bọn chúng vào thành được?”