Triệu Hãn thậm chí lười hỏi nữa, phất tay nói: "Trừ tên cầm đầu này ra, chặt đứt tứ chi, cắt lưỡi tất cả kẻ khác. Nhớ chữa trị đàng hoàng, đừng để bọn họ chết. Còn tên cầm đầu này thì chặt ngón cái của hai tay hai chân, cho hắn mang một câu quay về Luzon: Nợ máu trả bằng máu!"
Phiên dịch xong, đoàn đặc phái viên Tây Ban Nha cực kỳ kinh hoàng.
Aarnio hoảng loạn kêu la: "Bệ hạ, chúng ta là sứ giả, ngươi không thể như vậy!"
“Mang xuống.” Triệu Hãn làm ngơ như không nghe thấy.
Tám sứ giả Tây Ban Nha bị kéo đi pháp trường. Không chỉ có đao phủ đến, còn mời vài đại phu giỏi chữa ngoại thương tới, tùy thời chờ cầm máu chữa thương cho bọn họ.
"A!"
Tiếng hét thảm liên tiếp, có người xỉu vì đau, có người xỉu vì sợ.
Chặt đứt hai cánh tay còn đỡ, bị chặt hai chân mới phiền phức, thường không thể xong trong một nhát, phải chém thêm hai nhát bổ sung.
Cầm máu cũng rất thô bạo, nung nóng sắt rồi dí vào vết cắt tứ chi, đốt khét máu thịt, thoa chút kim sang dược rồi băng bó là xong.
Còn chưa đến lượt nhưng Aarnio đã bị dọa xỉu.
Dùng nước lạnh tạt tỉnh Aarnio, bị chém đứt ngón cái của tứ chi, gã chỉ biết tuyệt vọng khóc rống. Aarnio chỉ bị mất sức lao động, mấy người khác bị chém thành gậy người, phải công nhận là gã may mắn lắm rồi.
Cả đám bị ném lên thuyền buôn, quay về Philippines ngay.
Triệu Hãn không quan tâm giữa đường sẽ có bao nhiêu người chết, dù chết hết cũng không sao.
Tiếp theo, Trịnh Chi Long và đoàn đặc phái viên Hà Lan gần như đến Nam Kinh cùng lúc.
Giống như xúi giục Nhật Bản xua đuổi Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha vậy, lần này Hà Lan cũng muốn bắt lấy cơ hội, xui khiến Triệu Hãn xuất binh đi tấn công Manila.
Phó sứ đoàn kiêm phiên dịch của đoàn đặc phái viên Hà Lan lại là một người Trung Quốc.
Triệu Hãn một mình triệu người này vào, hỏi: “Ngươi phiêu bạt Nam Dương vào năm nào?”
Hoàng Toản trả lời: “Ba năm trước.”
Triệu Hãn hơi kinh ngạc hỏi: “Trong vòng ba năm đã thành phó sứ đoàn của đoàn đặc phái viên Hà Lan?”
Hoàng Toản có chút lúng túng: "Bệ hạ, vợ cả của thảo dân là một vị quả phụ của nghị viên hội xem xét Batavia.”
Thì ra cưới một quả phụ vừa có tiền vừa có quan hệ.
Triệu Hãn hỏi: "Nam Dương có nhiều người cưới quả phụ giàu có không?”
Hoàng Toản cúi đầu đáp lại: “Vô cùng nhiều.”
Quả phụ giàu có trong Nam Dương đã trở thành một quần thể.
Người thực dân Châu u đi tới Đông Nam Á, không thể nào giết hết dân địa phương, nhất định phải nâng đỡ một nhóm, chèn ép một nhóm. Đám thực dân này đa số là nam giới, gần như không có phụ nữ Châu u, vì thế bọn họ thông hôn với phụ nữ địa phương.
Có thể thông hôn với người thực dân thì hơn phân nửa xuất thân từ gia đình quý tộc địa phương.
Bọn họ thông qua sức ảnh hưởng của nhà mẹ đẻ, lại nhờ cậy thân phận quan viên thực dân của bên chồng, tự mình kinh doanh kiếm nhiều tiền. Hơn nữa, số tiền này không phải của chồng, lời được bao nhiêu đều là của mình, trừ phi chồng lựa chọn khai chiến với gia tộc nhà vợ.
Quan viên thực dân Châu u đa số chết sớm, cứ cách vài năm sẽ sinh ra một quả phụ giàu.
Vì thế người thực dân Châu u mới đến sẽ theo dõi mấy quả phụ giàu này. Đặc biệt là viên chức bình thường của công ty Đông Ấn Độ, có rất nhiều du côn, lưu manh, ác ôn . . . Bọn họ là rác rưởi trong Châu u, lợi dụng các loại thủ đoạn kết hôn với quả phụ, sau đó dùng pháp luật Hà Lan chiếm tài sản của vợ. Sau khi chiếm được tài sản họ sẽ ly hôn ngay, mang theo tiền quay về Hà Lan cưới vợ mới.
Phát triển đến hiện tại, quả phụ giàu ở Batavia không chỉ có phụ ngữ địa phương Malaysia, còn có một số phụ nữ Trung Quốc, hoặc là con lai Trung Quốc – Batavia.
Tùy theo mậu dịch Trung Quốc – Hà Lan từ từ phồn vinh, quan viên thực dân Hà Lan lựa chọn kết hôn với phụ nữ Trung Quốc nhiều hơn, quả phụ giàu có ở Batavia đa số chọn tái giá đàn ông Trung Quốc.
Vì hai chữ: Ích lợi!
Hoàng Toản này là con trai thứ trong gia tộc lớn ở Quảng Cầu. Hoàng Toản bị gia tộc yêu cầu cưới quả phụ, có thể hiểu là cuộc hôn nhân chính trị, hai bên hợp nhất tài nguyên.
Triệu Hãn lại hỏi: “Tổng đốc Batavia của Hà Lan cử ngươi đến làm phó sứ trong sứ đoàn, không sợ ngươi tiết lộ cơ mật sao?"
Hoàng Toản đáp: “Không sợ, Tổng đốc chỉ sợ thành viên khác nói không rõ ràng.”
“Vậy ngươi hãy nói rõ đi.” Triệu Hãn muốn làm rõ sự tình.
Hoàng Toản nói tỉ mỉ: “Người Tây Ban Nha ở Luzon, thuyền buôn của họ gọi là thuyền buồm lớn Manila, Trung Quốc gọi là thuyền buồm lớn. Loại thuyền buồm này do thợ Trung Quốc ở Manila tạo ra. Mỗi năm chọn mua hàng hóa Trung Quốc, từ Luzon vận chuyển đến Mexico buôn bán. Lại vận chuyển bạc và đặc sản của Châu Mỹ đến Luzon bán cho thương nhân Trung Quốc, hoặc là Tây Ban Nha tự đưa đến Phúc Kiến bán ra. Đây là cuộc mua bán kiếm lời nhiều nhất của người Tây Ban Nha ở Luzon.”
Triệu Hãn nghi hoặc hỏi: “Giết người Hán không gớm tay thì bọn họ làm sao buôn bán được nữa?”
“Không giết người Hán cũng vẫn không thể tiếp tục buôn bán.” Hoàng Toản giải thích: “Chín tháng trước, Tây Ban Nha bị Hà Lan đánh bại ở Châu Mỹ, Tây Ban Nha ở hải ngoại tên Chile, tất cả cảng ven biển đều bị Hà Lan nhổ bỏ. Thuyền buôn Tây Ban Nha không thể từ Châu Mỹ đến Luzon nữa, không thể tiếp tục cuộc mua bán kiếm tiền như lúc trước.”